Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Tích thiên hướng về nghiên cứu khoa học nhưng học trò nuôi dạy từ nhỏ lại thiên hướng về lâm sàng. Từ trên xuống dưới Khoa Ngoại tim mạch đều biết nhưng không ai dám tin là sự thật.

“Sư huynh rõ ràng rất thích lâm sàng, tại sao phải buông bỏ tất cả đến nước Mỹ làm nghiên cứu sinh?”

Lúc ấy, vị thế của Nhan Đình An ở mặt lâm sàng cường thịnh như mặt trời ban trưa, là chuyên gia đầu ngành kiêm Trưởng khoa Ngoại Tim Mạch trẻ tuổi nhất từ ngày bệnh viện thành lập; là trưởng nhóm đội ứng phó đặc biệt; trên tay cầm trịch bao công trình nghiên cứu cấp quốc gia; được cả  giới y học công nhận “Đoạt mệnh hắc thủ”, tỷ lệ ca phẫu thuật thành công trong năm luôn đạt một trăm phần trăm,… Quý Hàng thật sự khó tin…

“Chỉ vì một câu nói của cậu là có thể tùy tiện bỏ đi lý tưởng và tín ngưỡng của bản thân?”- Tông giọng nâng cao, vô cùng sắc bén như lưỡi đao sắc bén vừa tuốt ra khỏi vỏ, hướng thẳng về người mà Quý Hàng kính trọng nhất.

“Sư huynh đã dạy Tiểu Hàng thế nào? Không được quên đi ý nguyện của chính mình, sư huynh làm được sao?”

Theo tuổi tác lớn dần, tính cách của Quý Hàng bộc lộ ngày càng rõ nét. Nhân sinh quan của Trần Tích đã tác động mạnh mẽ đến Nhan Đình An giống như mạng nhện dày đặc, vững vàng bao bọc từ nhỏ đến lớn. Nhưng qua một vài khe hở nhỏ nhoi vẫn lộ ra được chút ánh sáng đặc trưng của Nhan Đình An làm người chói mắt.

“Sư huynh không phải trẻ con mười tuổi, giữ vững ý nguyện cá nhân cũng khó khăn đến vậy? Thuận theo ý có phải cũng nên có một giới hạn?”

Chuyện này đứng ở góc độ của Quý Hàng thật sự không lý giải được, là bất chấp lý lẽ. Từng chuyện nhỏ phát sinh luôn như ngọn nhỏ âm ĩ, tích tụ, rốt cuộc ở thời điểm sắp phải ly biệt thật sự bùng nổ. Quý Hàng không phải người tính tình lỗ mãng nhưng không có cách nào trơ mắt nhìn sư huynh vào thời khắc quyết định sự nghiệp cả đời lại tự uất ức bản thân mình.

Sự nhẫn nại của Quý Hàng đã bị hao mòn, sự tức giận, sự khinh bỉ đối với Trần Tích cùng sự bất mãn đối với sự phục tùng vô điều kiện của sư huynh đồng thời bộc phát không hề che giấu.

“Chẳng lẽ sư huynh cả đời đều phải nghe theo lời sư phụ? Sự nghiệp cả đời đều có thể thỏa hiệp, bước kế tiếp thì sao, chẳng lẽ thao túng luôn cả chuyện kết hôn lẫn sự sống chết?”

“Quý Hàng!”- Giọng khàn khàn vang lên, nét mặt Trần Tích không mấy rõ ràng, ẩn hiện sau làn khói thuốc.

“Làm sao nói chuyện với sư huynh?”

“Vậy nên nói thế nào?”

Từng chữ như từng tiếng chuông đinh tai vọng mạnh trong đầu Quý Hàng. Cậu siết chặt mười ngón tay nhìn thẳng về Trần Tích, bùng nổ sự tức giận.

“Cậu không cảm thấy quá đáng sao? Không có chút chột dạ nào? Cậu nghe không ra ẩn ý trong đó?”

Sư huynh đã rất ưu tú, nhưng ngay cả quyền lựa chọn nhỏ nhoi này cũng bị nhẫn tâm tước đoạt.

Dù biết rõ chỉ cần là quyết định của ông, không cần đến roi vọt uy hiếp, sư huynh sẽ nhất định vâng lời, nhưng điều này không đồng nghĩa với chuyện sự phục tùng tuyệt đối ấy có thể bị tùy tâm lợi dụng?

Nếu như nói dưỡng dục là công đức, dạy dỗ là ân huệ, vậy rốt cuộc đến lúc nào mới có một điểm giới hạn cuối cùng, mới có thể không đương nhiên chi phối tương lai của sư huynh, mới có thể không đem một sư huynh ưu tú như vậy trở thành một tên bù nhìn.

Quý Hàng thật sự rất muốn trực tiếp mở miệng chất vấn Trần Tích nhưng khi ánh mắt căm tức của cậu hướng thẳng về cậu thì ánh mắt sắc lạnh của sư huynh cũng quét ngang. Là khí thế hùng hổ dọa người vẫn như cũ mang theo ba phần cưng chiều nhưng đột nhiên bổ túc thêm vài phần uy hiếp, cảnh cáo.

Ánh mắt sắt lạnh kia dĩ nhiên trong nháy mắt bắn thủng tâm tư của Quý Hàng, thời gian như bị ngưng đọng trong làn khói thuốc chập chờn cùng hương trà nồng nặc. Ánh mắt kia cũng nhìn thấu mối quan hệ sư huynh đệ hơn mười năm giữa hai người, ở vô số lần nét mặt bất đồng của Quý Hàng xuất hiện đều sẽ bị một ánh nhìn của anh như lò than hồng chậm rãi sưởi ấm.

Đứa nhỏ này vốn rất có quy củ, mọi quật cường đều nhất mực bị che giấu giống như trái đào bên ngoài là lớp da nhẵn bóng, không hung hăng cắn một cái vĩnh viễn không biết rằng bên trong cất giấu một hột đào cứng rắn, sắc bén. Tựa như quay trở lại thời gian ban đầu ấy, chứng kiến biết bao nhiêu lần cậu nhóc thức suốt cả đêm đến tờ mờ sáng, bao nhiêu lần bất chấp mặt mũi cũng không có cách nào ngồi xuống viết bệnh án, chỉ cần trong lòng nó nhận định là đúng liền trầm mặc đối kháng. Cuối cùng vẫn là anh trong vô tình hay hữu ý trêu đùa mới thoáng cạy ra được cái miệng đóng chặt kia. Cho đến lần đầu tiên Nhan Đình An nghe thấy Quý Hàng mạnh miệng với mình xác thật phải bật cười thành tiếng. Đó là sư đệ mà anh nhất mực cưng chiều, bảo bọc, anh dĩ nhiên không thèm để ý đến chuyện nó kêu ca, phát giận với mình.

Nhưng một khi đối mặt với Trần Tích luôn có chút ngoại lệ.

Vì vậy, ngày đó của hai năm trước, Quý Hàng dù trong lòng bừng bừng lửa giận nhưng dưới ánh mắt trong trẻo, lạnh lùng của sư huynh mà không nói thêm lời nào.

Một bụng tức giận toàn bộ bị đè nén xuống tận đáy lòng, sự ra đi của Nhan Đình An như ngọn đuốc châm ngòi. Quý Hàng căm giận, Quý Hàng nghĩ mãi vẫn không thể thuyết phục bản thân. Những ưu tư, hỗn loạn khoét sâu thành một hố dài theo chiều dài khoảng cách giữa hai bờ Thái Bình Dương.

Đảo mắt, đã qua hai mùa đông giá lạnh.

——————————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...