Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Ký Viễn ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt đều là khiếp sợ.

Tay Quý Hàng vẫn không thu hồi nói: “Em có thể có nhiều hiểu lầm với anh nhưng anh cảm thấy mình còn rất nhiều kiên nhẫn.”

An Ký Viễn ban đầu còn kinh ngạc nhưng bản năng kính sợ anh trong tiềm thức trỗi dậy, cả người run lên.

Thái độ của anh ngày hôm nay với cậu có sức uy hiếp quá lớn.

Thật ra, mối quan hệ ngày hôm nay của hai anh em đã hòa hoãn rất nhiều so với khi Quý Hàng mới rời khỏi nhà. Anh đã từng dùng ánh mắt không biết có bao nhiêu chán ghét nhìn cậu, cũng đã trút lên vai cậu những trách nhiệm khó lòng gánh nổi. An Ký Viễn hôm nay nhớ đến, lòng vẫn đau như cắt.

Mấy năm qua, thái độ của anh với cậu luôn duy trì ở một khoảng cách nhất định. Không đến mức vô tâm làm như không nghe, không thấy; có thể không hỏi, không đưa ra ý kiến nhưng cũng không lấy thân phận anh trai ra trấn áp.

An Ký Viễn cứ như vậy một mực quanh quẩn bên cạnh Quý Hàng cho dù cậu vừa muốn đến gần sẽ bị vô tình đạp ra ngoài, nếu đã ở bên ngoài cũng sẽ không cho phép tiếp cận vào vòng trong.

“Quý…”

An Ký Viễn bị thanh âm của mình làm choáng váng, cậu hết sức kiềm chế không gọi tiếng “anh” nhưng hai tiếng “Phó khoa” làm sao cũng không nói ra được.

Quý Hàng nhíu mày, không chờ thêm được nữa. Anh thuận tay tháo bỏ nón trùm đầu phẫu thuật, vuốt lại mái tóc bù xù, kéo cổ áo đồng thời ra lệnh.

“Cởi áo khoác, dây nịt, tự tìm chỗ cúi xuống. Không nghĩ mới ngày đầu tiên đi làm đã xin nghỉ dài hạn thì đừng để anh nói đến lần thứ ba.”

Từng câu lệnh quen thuộc khắc sâu trong tiềm thức yếu ớt, đầy mẫn cảm của An Ký Viễn, từng lỗ chân lông đều toát ra mồ hôi lạnh.

An Ký Viễn cúi đầu, mím chặt môi, cắn răng cởi đi áo blouse trắng, bẻ cổ áo, xếp thật chỉnh tề đặt trên sô pha, sau đó đưa tay cởi dây nịt.

Bàn tay chạm vào dây nịt run run, cả người mềm nhũn.

An Ký Viễn nhìn bốn phía, đầu gối cạ dưới sàn tiến lên hai bước, quỳ lên mặt ghế sô pha Quý Hàng vừa ngồi qua. Bề mặt mềm mại dễ chịu hơn mặt sàn cứng rắn nhưng mặt ghế cao làm cả người cậu đều phải khom xuống.

Quý Hàng cau mày, dùng dây nịt gõ vào sống lưng, giọng điệu đầy kiên nhẫn ra lệnh:

“Đứng lên, hai tay chống xuống sàn, nâng mông lên.”

Mặt An Ký Viễn đỏ bừng, cậu đã không còn là đứa trẻ bảy tám tuổi ngày đó, phạm lỗi, bị anh đặt lên đùi cởi quần đánh đòn. Cậu đã hơn hai mươi tuổi, bị anh dùng dây nịt đánh vào mông còn bày ra tư thế thẹn thùng kia thật sự rất xấu hổ.

“Chat!”

“Aaaa!”

Dây nịt da thượng hạng quất mạnh vào mông đến quần đều hằn lên nếp nhăn.

An Ký Viễn đau đến bật thẳng người, mồ hôi lạnh chảy dài.

Quý Hàng không nói nửa lời, kéo cả người An Ký Viễn lên, một tay vỗ thẳng lưng, một tay vỗ vào thắt lưng làm cả người nhóc con ngã xuống nằm vắt ngang qua mặt ghế gỗ kế bên.

Cả người đập mạnh vào mặt ghế đau đến choáng váng, cậu phải chống tay xuống mặt sàn mới không làm chiếc ghế bị lật ngang.

Một giây kế tiếp tay của anh chạm vào thắt lưng, cậu run rẩy thốt lên:

“Anh, đừng mà…”

An Ký Viễn quay đầu nhìn anh, trong ánh mắt là tuyệt vọng cùng đáng thương nhưng anh một chút cũng không nhìn cậu, bất chợt khóa chặt tay cậu đồng thời kéo hai lớp quần của cậu xuống.

Quần bị kéo xuống làm lộ dấu vết ác liệt của một roi vừa rồi. An Ký Viễn run bật người, theo bản năng giãy giụa liền đổi lấy sự kiềm kẹp chặt hơn.

Cậu còn chưa kịp cảm nhận khí lạnh bên ngoài, một trận lửa nóng đã quét qua làn da.

“Aaaa!”

An Ký Viễn thét lên, đầu óc trống rỗng, bao thẹn thùng, oan ức đều vứt sạch, chỉ còn một cảm giác duy là “đau”.

Quý Hàng đánh liền một hơi hơn mười dây nịt, trong phòng chỉ còn tiếng dây nịt da quất mạnh vào da thịt. Quý Hàng đánh xong đột nhiên bỏ tay ra, An Ký Viễn cả người mềm nhũn, cậu phải vội chống tay xuống mặt sàn mới ngăn được cả người ngã nhào xuống sàn.

Quý Hàng nghe được tiếng hít thở khó khăn, mắt quét ngang bờ mông đỏ bừng, lạnh giọng nói:

“An Ký Viễn, trận đòn này vẫn đánh chưa đủ. Anh hôm nay không muốn động thủ nhưng thật sự đã đánh giá cao tính khí của bản thân. Hỏi không đáp, mạnh miệng, một chuyện muốn lặp lại hai ba lần,… những tật xấu này đều học từ đâu?”

Anh lớn tiếng mắng cũng không cho cậu thảnh thơi suy nghĩ, cùng lúc đó là đau đớn kịch liệt từ phía sau truyền đến.

Bờ mông sưng đỏ liên tiếp chịu sự tàn phá của dây nịt da, trong phòng chỉ còn tiếng dây nịt xé gió làm người nghe hoảng sợ.

“Đừng ở chỗ này giả bộ làm người câm.”- Quý Hàng đánh liền một hơi năm dây nịt, lực đạo mạnh bạo hơn nhiều.

“Không muốn thì cứ đi, không có ai ngăn cản.”

—————————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...