Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Thạc nếu biết mình sẽ phải vứt bỏ mặt mũi tại Khoa Ngoại nhất định sẽ không chọn thời điểm này đi trêu chọc Triệu Thần Hải.

Cho dù cậu đã ôm bài phân tích ca bệnh dày gần bằng cuốn tiểu thuyết cùng các tài liệu tham khảo đi đến phòng bệnh cũng vẫn chưa thể tin là thầy sẽ xử trí cậu ngay tại đây. Dẫu sao, bài tập thiếu cũng không chỉ một hai ngày, ám chỉ công khai, cảnh cáo uy hiếp không ít, nhưng làm sao có thể chọn ngay lúc An Ký Viễn còn chưa hết bệnh lại sắp có thêm một bệnh nhân tiếp theo.

Thầy hẳn… sẽ không xung động như thế chứ?

Con tim Kiều Thạc đập lỗi nhịp, An Ký Viễn đã từ nhà vệ sinh đi ra. Sắc mặt không còn trắng bệnh, tư thế đi bộ so với hôm qua tự nhiên hơn nhiều, không biết có phải do ánh mắt sắc bén từ phía sau làm sống lưng cậu đột nhiên thẳng hơn sau lớp áo bệnh nhân rộng thùng thình. Cho khi đến gần nhìn rõ mới thấy gương mặt đã phủ lên một lớp mồ hôi.

Con ngươi co rút, đập vào mắt là người đang đan tay nhởn nhơ nhịp bước ở phía sau, không hề có ý tiến lên giúp đỡ. Quý Hàng vẫn giữ phong cách chăm bệnh khác thường, liếc mắt qua Kiều Thạc rồi cúi đầu chỉnh lại tay áo sơ mi.

Động tác này làm Kiều Thạc quên đi mọi tưởng tượng tốt đẹp mình đã từng nghĩ đến.

“Anh…”- An Ký Viễn liếc qua Kiều Thạc, do dự gọi một tiếng.

Cậu hôm nay đã không còn giống như nửa năm ở trước mặt anh rõ ràng vô cùng uất ức lại nhất quyết cắn chặt răng không nói tiếng nào. Hở một tí phải chú ý, cẩn thận, dè đặt cũng được, cảm giác sống chung thời gian qua không phải giả, An Ký Viễn trước kia đối với anh luôn che giấu chút ưu tư cũng dần dần bồi dưỡng được khứu giác nhạy bén, lanh lợi.

Từ sau khi gặp Cố Bình Sinh, tâm tình của Quý Hàng như xuống âm độ. Hiện tại thấy người trong cuộc xuất hiện trước mắt lại càng lạnh lẽo hơn. An Ký Viễn lúng túng muốn kiếm cớ rời đi, cậu cố làm ra vẻ khỏe mạnh, đứng thẳng người nói:

“Anh, em muốn đi ra ngoài hóng gió một chút.”

Dáng đứng cố sức chẳng mấy tự nhiên thêm cái ý nghĩ không biết trời cao đất rộng làm ánh mắt Quý Hàng vốn đã lạnh lẽo nay càng thêm sắc bén, không nhìn người mà trực tiếp kéo chăn, lót gối sau lưng, ý tứ cảnh cáo “đừng hòng mơ tưởng”.

Vết thương trên mông làm cậu vẫn không thể nằm thẳng, chỉ đành ở phía sau lót thêm hai cái gối trợ lực. Chờ khi an bày xong em trai vào tư thế không coi là quá xấu xí, Quý Hàng mới bước đến bên Kiều Thạc nhận lấy bài tập được đưa bằng hai tay, anh hơi ngẩng đầu lên, đưa tay trái chỉ về vách tường.

Tâm hồn Kiều Thạc vốn đã lơ lửng giữa không trung nay càng bất an tột độ. Đi theo thầy đã nhiều năm, cậu dĩ nhiên biết cái này động tác này là có ý gì.

“Thầy…”- Một tiếng thốt ra vừa thấp thỏm còn đầy ý tứ xin tha.

“Đây là phòng bệnh, Khoa Ngoại người ra vào đông đúc sẽ ảnh hưởng không tốt lắm, nói sau phòng bệnh này vốn chật chội, thân người em lớn như vậy…”

Thanh âm như người chết chìm đang phí công giãy giụa dần đổi chuyển sang vô lực, nhất là khi thầy không có bất kỳ biểu tình nào, ánh mắt nghiêm nghị như thúc giục, cậu cuối cùng đành phải nuốt đi phần nước miếng dư thừa, xem như đã kết luận.

Không có sự phản hồi lại chính là sự dày vò lớn nhất, không gian trở nên thật ngột ngạt.

Quý Hàng “rất có lễ phép” không cắt lời, lẳng lặng nghe hết câu mới quét mắt ngang, trầm giọng nói:

“Thầy nói em hãy mang theo thái độ nên có, có biết đó là thái độ gì không?”

Sự nghiêm nghị bất ngờ làm Kiều Thạc không kịp đề phòng, co rút khóe miệng, hoảng sợ gật đầu. Thói quen khẩn trương liền giấu tay ở phía sau vặn vẹo vẫn không thay đổi.

“Thái độ gì?”- Quý Hàng chẳng qua nhàn nhạt quét mắt, nét mặt lúc này không thể nói là nghiêm nghị nhưng lại mang cảm giác không chừa đường sống.

Vành tai ửng đỏ khẽ run, nhỏ giọng nói:

“Thái độ chịu phạt…”

“Vậy em là muốn ra hành lang đứng?”- Giọng không nặng không nhẹ cảnh cáo.

Kiều Thạc chợt cảm thấy cả người như bị đông cứng, xoay người đứng ngay ngắn, đối diện với mặt tường trắng toát.

Thái độ dửng dưng nhưng không thỏa hiệp của thầy nói cho cậu biết còn có nửa điểm phản kháng, một giây kế tiếp bị đặt trên quầy trực y tá bị đòn tuyệt đối không chỉ là uy hiếp. Vì vậy, cậu đứng càng thêm nghiêm túc, hai tay ép sát bên người giống hệt như học sinh tiểu học.

—————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...