Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Ký Viễn đứng trong phòng làm việc không đến hai phút, Quý Hàng đã bước vào. Cậu ngượng ngùng hơi ngẩng đầu nhìn.

“Mông không đau?”- Câu đầu tiên của Quý Hàng thật làm người lúng túng, không có đất dung thân.

Nhưng An Ký Viễn không thể không trả lời: “… Tốt hơn nhiều.”

“Chả trách…” – Quý Hàng đứng bên cạnh mỉm cười.

“Bốp!”- Quý Hàng dùng bìa hồ sơ trong tay vỗ mạnh vào mông An Ký Viễn.

“Chuyện buổi sáng, không nghĩ giải thích một chút?”

Dù là cách thêm một lớp áo blouse trắng, không đến nỗi quá đau nhưng cậu vẫn cảm nhận được cái lạnh lạnh của bìa hồ sơ.

An Ký Viễn cúi đầu rồi lại nâng lên. Không biết bắt đầu khi nào, cậu dần không còn thói quen tỏ ra hèn nhát trước mặt anh, cho dù làm sai chuyện, cũng sẽ thản nhiên nhận sai, mời phạt.

Hoặc là đã quen với sự khiển trách không chút lưu tình mà luyện ra được da mặt dày hơn, hoặc do bản thân hiểu thấu dẫu cho mình đã biết rõ cái sai vẫn không thể nào tránh được trách phạt đã chờ sẵn trước mắt. Dĩ nhiên cũng có thể vì cậu mơ hồ bắt đầu cảm nhận được những thứ nghiêm nghị hà khắc dạy dỗ kia là vì sự kỳ vọng càng cao đối với cậu, là xuất phát từ động cơ thuần túy muốn cho cậu được tốt hơn chứ không phải cái lý do mà cậu tư ai oán nhận định “anh tôi không thích tôi” như lúc ban đầu.

“Là em sai. Không nên tùy ý để người nhà bệnh nhân làm ảnh hưởng đến quyết định phương án điều trị, nên tự xác định rõ cái gì mới là tốt nhất cho bệnh nhân, giữ vững lập trường chuyên nghiệp.”- Thái độ đủ thành khẩn, huống chi sáng sớm hôm nay, từng câu anh nói đều làm cậu thấm thía đạo lý, cậu đã hoàn toàn thông suốt, không hề có cảm giác bực bội.

Quý Hàng vỗ nhẹ bìa hồ sơ vào mông trái, một câu nói trúng đích nhưng giọng điệu không có quá nhiều sắc bén: “Biết em đối với chuyện của bà Hoàng Anh vừa rồi vẫn còn sự sợ hãi, thái độ đối mặt với người nhà bệnh nhân không còn tự nhiên như lúc vừa mới vào khoa. Người nhà không hiểu bác sĩ là vì họ không có trải qua tám năm trường y khoa, bị truyền thông tuyên truyền nhiều luồng thông tin đối lập nhau, hơn nữa họ phải giao phó tính mạng người thân cho người bác sĩ không hề quen biết, có thái độ không tín nhiệm là chuyện rất bình thường. Nhưng em phải hiểu cái gì là ranh giới cuối cùng của bản thân, cái gì là lợi ích chân chính nhất trong trạng thái nguy hiểm nhất của người bệnh.”

Bìa hồ sơ di chuyển lên vỗ nhẹ vào sau ót, giọng nhắc nhở:

“Chữa bệnh không phải nghề phục vụ ②, chức trách chuyên môn của em không phải dựa vào ý kiến của người nhà bệnh nhân phê duyệt.”

An Ký Viễn bị cơn đau làm biểu tình có chút vặn vẹo, mở miệng đáp lời:

“Em biết, em sẽ kiểm điểm lại, là em làm không tốt.”

Quý Hàng ừ một tiếng, xem như tiếp nhận thái độ nhận sai, quay lại hỏi:

“Em bao lâu không luyện tốt chữ?”

Trong lòng An Ký Viễn chợt run lên, nhớ đến hồ sơ bệnh án buổi sáng, bởi vì không có nhiều thời gian lại không cần phê duyệt, cho nên chữ viết có chút ẩu, anh quả nhiên sẽ không nuông chìu tật xấu này.

Chẳng qua, cậu đại khái cũng không xác định được tiêu chuẩn “Luyện tốt chữ” là đến mức nào. Cậu do dự một lúc lâu rồi đáp lời.

“Có gần một năm đi.”

Không ngoài dự liệu tiếp thu được ánh mắt bất mãn của anh, sau đó chính là phán quyết.

“Các phương pháp truyền tĩnh mạch, ưu khuyết điểm, mười lần, khải thư.”

An Ký Viễn không có quá mức kinh ngạc, thâm chí mang chút ít thẹn thùng đáp lời.

“Dạ!”

Quý Hàng đi về phía trước một bước, khoanh tay nhìn kỹ người trước mặt. Anh biết, cuộc sống hai ngày qua của em trai không mấy tốt, đẩy người ra ngoài cuộc là xuất phát từ sự bảo vệ của một người anh trai nhưng chính anh cũng thấy được những thứ gọi là ý thức, trách nhiệm mà mình đã rót vào đầu em trai đang mạnh mẽ toát ra xen lẫn cả sự kiêu ngạo cùng tự ái mạnh mẽ từ trong xương tủy.

Quý Hàng hơi nhíu mi, giọng nói có chút bao dung.

“Không đánh, có thể nhớ sao?”

Cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi trong nháy mắt có bộ dạng ríu rít như trẻ nít. Mấy ngày nay, trên người gánh nặng cảm giác áy náy, tự trách, đối mặt với sự oán tránh, xa cách mơ hồ của mọi người trong khoa, một lời này của anh, ánh mắt chợt sáng bừng, thần thái có phần rạng rỡ hơn, đầu gật gật hợp với giọng nói có phần run run.

“Có thể nhớ, có thể, có thể.”

Một câu thẳng thắn, lộ đầy vẻ mừng rỡ.

Quý Hàng không khỏi bật cười, không có tận lực kiềm chế, mà mặc cho nụ cười bùng phát, dần lan tỏa.

Quý Hàng xoay người ném bìa hồ sơ lên bàn, nhưng ở một giây kế tiếp liền quay người nắm lấy lỗ tai An Ký Viễn, không nói một lời kéo cậu thanh niên cao gần 1m8 đến góc tường.

—————–

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...