Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quý Hàng mang áo khoác trên người gấp lại đem lót xuống mặt ghế gỗ cứng rắn và ướt sương lạnh. Nhưng lực bất tòng tâm, không có cách nào làm đỉnh mông đang bị thương của em trai không truyền tới từng đợt nhói đau. An Ký Viễn đột ngột nhớ lại nhiều thứ mà nói:

“Em không cảm thấy bị uất ức, thiệt thòi…”

Áo sơ mi đơn bạc trên người anh dán chặt vào cơ thể, Quý Hàng mang hai tay chống ra sau băng ghế, sống lưng ngửa ra tạo thành một độ cong đẹp mắt.

“Em là sợ làm sai, sợ gặp chút vấn đề sẽ bị phạt, càng sợ làm anh thất vọng.”

“Dạ phải.”- Bị anh một lời vạch trần hết tất thảy An Ký Viễn cũng không thấy ngượng ngùng, ngược lại có chút ung dung đáp lại.

“Sau này…”- Giọng nói của Quý Hàng bị gió đêm thổi qua có chút mong manh.

“… chỉ cần em không vi phạm nguyên tắc quá nghiêm trọng, anh cũng sẽ không quá nghiêm khắc với em.”

An Ký Viễn trong lòng nhẹ run, đáng lẽ nghe thấy lời này nên vui mừng tung hô nhưng không hiểu sao trong lòng cậu không có gì lấy làm vui vẻ, khẽ nhìn qua anh phía trước không có chút gì háo hức, thấp giọng đáp lại.

“Anh, đừng nóng giận…”

“Thế nào cũng thấy anh tức giận sao?”- Quý Hàng bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hay vì anh rời nhà mười mấy năm rồi cũng không về, làm cho em có chút ảo giác?”

“Đâu phải…”

Quý Hàng nghiêng đầu nhìn ánh mắt sáng ngời của em trai bên cạnh cùng mình nói chuyện trong bóng đêm tĩnh lặng. Là sự tôn trọng, là tín nhiệm, là không gian dối, là thấu hiểu không cần giải bày, so với lời nói bên ngoài, có lẽ nội tâm hiểu rõ nhau vẫn là điều đáng quý nhất.

Anh chợt mỉm cười, khuôn mặt rạng rỡ như ánh sáng của mặt trời, có thể thấy được nhiệt huyết cùng tâm tư.

“Trách anh sao?”

An Ký Viên thoạt đầu lắc lư đu đưa như chiếc trống bỏi rồi sau đó mới chậm chạp dừng lại, ngốc nghếch gật đầu một cái.

“Trách… anh bữa đó chỉ mũi em mắng, rất uất ức, rất tuyệt tình, lạnh lùng, còn có phẫn hận.” – An Ký Viễn nhớ lại mấy năm kia, Quý Hàng lạnh lùng như thế nào, cậu khó có thể quên được.

“Nhưng rồi, em cảm thấy anh vẫn còn sống đã là quá tốt rồi, hơn nữa còn sống tốt đến như vậy, ngày ngày dùng tài năng của mình giúp người khác sống sót, bất kể việc gì cũng không quan trọng nữa.”

Quý Hàng siết tay nắm chặt ghế, móng tay vì dùng sức mà làm mặt ghế phát ra tiếng động nho nhỏ nhưng rồi nhanh chóng biến mất bởi không gian xung quanh đứa nhỏ đang hết sức vui vẻ kia. Ánh trăng rọi xuống như phủ thêm một tầng sương muối, có chút mằn mặn.

Anh nhìn gò má của An Ký Viễn từ phía sau, hầu kết chuyển động tràn đầy khí tức của thiếu niên, âm thanh đùa giỡn nói:

“Bây giờ thì sao? Hở một tí là phải nhận lỗi, không dưng lại bắt bẻ, không hận anh sao?”

An Ký Viễn thanh âm nhàn nhạt, ung dung: “Biết rõ anh không thích vẫn muốn đeo dính chặt bên người, biết rõ anh nhìn em nơi đó rất không hài lòng vẫn phải bạo gan dò xét cặn kẽ, nên là không hận nổi.”

Quý Hàng có chút sửng sốt, hơi thở còn tan tản ra vị quế lướt qua chóp mũi nhưng giọng nói vẫn nghiêm nghị không giống với sự ôn thuận vừa rồi, trầm giọng lặp lại: “Không thích em, nhìn em  nơi đó rất không hài lòng.”

“Anh…” An Ký Viễn thoáng quay đầu liền chạm phải thần thái nghiêm nghị thần thái nhìn mình chằm chằm, một chút đùa giỡn cũng không có. Ánh mắt thâm sâu này khiến cậu cũng phải run rẩy, sợ hãi, “Lúc trước anh đối với em không nói tình cũng không nói lý nên mới như vậy,… Giờ thì…”

Quý Hàng có chút không thoải mái, đặc biệt là khi em trai có dáng vẻ sợ sệt thấp vế hơn mình như vậy. An Ký Viện lúc trước không hề yếu ớt nhạy cảm thế này.

Giọng nói của anh thoáng chốc trở nên trịnh trọng nghiêm nghị, ánh mắt lại tràn đầy trầm tĩnh an nhiên: “Đây là coi như đối với người làm thầy, yêu cầu nghiêm khắc không có nghĩa là không hài lòng, là mong đợi em có thể nâng cao năng lực cùng tư chất, có thể ngày càng tốt hơn; mà coi như người làm anh, bất luận em – An Ký Viễn – có làm gì, cho đến bây giờ chưa hề tồn tại khái niệm ‘không thích’”

Trưởng thành làm con người thay đổi, là ánh mắt thâm thúy cùng dung nhan, là học được từ những thất bại để hướng đến thành công, là đem khó khăn thành động lực hướng tới ước mơ, là mang động lực trở thành cố gắng theo đuổi mục đích của mình.

Trải qua thời gian, An Ký Viễn liều mạng nhủ với chính mình, muốn trưởng thành phải giống một đại nam nhân đủ cường đại, dũng cảm, mới có kiên định đứng bên cạnh anh.

Cậu lại quên mất đi lý do vì sao mình phải làm như vậy. Chẳng qua, xuân sang hạ tới, thu dâng lên khí lạnh rồi lại vào đông, che tầm mắt mình, lặng lẽ cô độc tiếp tục bước tới, nơi sâu thẳm cũng không hề lo sợ.

Hiện tại, cậu mới chân chính biết được, Quý Hàng là toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời cậu, một câu nói, một ánh mắt vui vẻ, một chén mì nhàn nhạt, cũng có thể làm cậu quên đi thế giới tranh đấu, thật giả ngoài kia, vui vẻ tận hưởng giây phút bên cạnh anh.

Thì ra là do cậu có thể buông xuống phòng bị, buông xuống bất an.

Thì ra là do cậu có thể không cần cân nhắc lời nói, khéo léo từng phân tấc.

Thì ra là do cậu có thể yên lòng quan tâm đến người trước mặt này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...