Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quý Hàng giáo huấn Kiều Thạc cho đến bây giờ đều chưa từng có phạt quỳ, cho dù thỉnh thoảng lúc bị đánh sẽ cần đến tư thế quỳ nhưng tuyệt đối không phải khuất nhục, càng không cần nói đến phải quỳ xuống trước mặt ai đó.

Kiều Thạc nhìn bộ dáng cúi đầu ẩn nhẫn của thầy, tay nắm chặt thành quyền đến phát đau. Nhưng dù cậu có xung động đến mấy cũng đã là thanh niên trưởng thành 25 tuổi, thói quen quan sát sắc mặt để sinh tồn nói cho cậu biết đây là chuyện gia đình của người ta.

An Ký Viễn nhìn Kiều Thạc đứng bên cạnh đang rất kiềm chế bản thân, vội tiến lên hai bước nói:

“Ba, anh hai hiếm thấy mới trở về một lần, sao lại như vậy?”

Khóe miệng Quý Hàng mơ hồ xẹt qua một nụ cười châm biếm. Dù duy trì tư thế như vậy nhưng trên người không hề tìm được một tia khuất nhục nào,  cho dù quỳ cũng là vững trãi như thái sơn, không chút hèn kém, ánh mắt đầy kiêu ngạo.

Thanh âm của Quý Hàng rõ ràng, vững vàng giống như khi đứng bảo vệ luận án nghiên cứu trước hàng ngàn người, tỏa ra khí thế nắm vững thế cục trong tay.

“Chuyện ba nói, con không thể đáp ứng.”

An Sinh không nâng mí mắt, chăm chú rửa trà cụ nói:

“Vậy thì cứ quỳ cho đến khi có thể đáp ứng.”

“Ba!”- An Ký Viễn cả kinh gọi, vừa muốn nói thêm lại bị cảnh tượng tiếp theo làm run sợ đến nói không thành lời.

Quý Hàng cúi đầu mỉm cười, đột nhiên nâng lên đùi phải, trụ vững chắc bật người đứng thẳng lên.

An Sinh trợn tròn hai mắt, quăng mạnh chén trà đổ đầy nước sôi trên mâm gầm lên:

“Càn rỡ!”

Quý Hàng thu hồi nụ cười, lạnh lùng đối mặt nói:

Thiên địa quân thân sư

(

trời, đất, vua, người thân, người thầy

), tôi quỳ xuống trước mặt ông là vì trong thân thể này chảy cùng dòng dòng máu với ông chứ không phải vì kính trọng ông, điểm này ông tốt nhất nên hiểu rõ ràng.”

An Sinh nhấc chân đá vào ống quyển Quý Hàng, tiếng vang làm người nghe không khỏi run rẩy nhưng Quý Hàng vẫn đứng bất động.

An Sinh chỉ thẳng ngón tay run run vào mặt Quý Hàng nói:

“Cậu còn biết mình chảy dòng máu của An gia, đem Tiểu Viễn mang theo bên người dạy dỗ không phải là nghĩa vụ của một người anh trai hay sao?”

An Ký Viễn giật mình, thiếu chút đứng không vững, lui về sau một bước, vừa bừng tỉnh muốn lao về trước lại bị Kiều Thạc kéo lại.

Kiều Thạc nhìn An Ký Viễn lắc đầu.

Cậu rất hiểu thầy, dĩ nhiên biết rõ người kiêu ngạo như thầy sẽ không muốn em trai ra mặt thay mình giải vây.

Ý tứ trong câu nói của An Sinh, cả ba người đều hiểu rõ. Đem An Ký Viễn mang theo bên người tự mình dạy dỗ so với thả ở tổ A làm một bác sĩ nội trú thấp năm bình thường là khác biệt một trời một vực.

“Căn bản là hai chuyện khác nhau. Trên người chảy dòng máu của An gia, thật đáng tiếc y học hiện đại cũng không có cách nào thay đổi. Tiểu Viễn, nếu đã theo học đại học y khoa, thi bác sĩ nội trú thì theo lý không nên có bất kỳ đặc thù chiếu cố nào.”

An Sinh đột nhiên chỉ vào Kiều Thạc hùng hổ chất vấn:

“Vậy cậu ta thì sao? Cậu dám nói cậu ta không có đặc thù chiếu cố?”

Thanh âm của Quý Hàng vẫn trầm ổn như cũ ổn, ánh mắt không chút tị hiềm, thẳng thắn nhìn An Sinh.

“Không phải chiếu cố, là dạy dỗ. Nếu lấy thân phận học trò, vậy thì không phải ai cũng có thể.”

Lòng An Ký Viễn chợt đau nhói, tứ chi cứng đờ.

An Sinh nhướng mày, ngón tay run rẩy không che giấu được tức giận:

“Cho nên cậu liền tìm một đứa trẻ không chút liên quan gì để nhận làm học trò?”

Ánh mắt Quý Hàng lúc này lạnh lùng đầy kiên định.

Kiều Thạc cho đến bây giờ chưa từng thấy thầy có thần sắc lạnh lùng đến vậy, so với thần thái bá đạo trên bàn mổ cũng bất đồng, cả người giống như một tảng băng lạnh trôi hờ hững.

“Ông nếu như không hoan nghênh, tôi lập tức dẫn Kiều Thạc rời đi là được.”

An Sinh giận đến đến phát run, vỗ mạnh xuống tay vịn gầm lên:

“Buồn cười! Cậu cho rằng không lấy họ An nữa thì sẽ không liên quan sao? Cậu dù có hóa thành tro đều là ma nhà họ An.”

Một nụ cười khinh miệt thoáng qua trên mặt Quý Hàng.

“Ông yên tâm, chỉ cần ông bớt nói với tôi những yêu cầu vô lý kia, công ơn nuôi dưỡng 14 năm trước tôi đều sẽ báo đáp tất cả. Đến khi ông trăm tuổi, trách nhiệm, nghĩa vụ nên có tôi đều sẽ không thiếu.”

Quý Hàng lúc nói những lời này vẫn là nét mặt rất bình thản nhưng không có ai biết là hàm răng anh đang cắn chặt, tay bấu lại thành nắm đấm.

Thật giống như trong tay đang cầm một lưỡi dao sắc bén, từng chút một cắt lên người mình, máu tươi chảy đầm đìa.

An Sinh không lên tiếng, gắt gao nhìn chằm chằm Quý Hàng, cổ đã hằn lên gân xanh, loáng thoáng còn thấy được mạch đập đang nhảy lên.

Quý Hàng ngẩng đầu, nhìn qua An Ký Viễn đã hốc mắt đỏ au nói:

“Đi thư phòng, anh có chuyện cần hỏi.”- Rồi sau đó quay qua Kiều Thạc, giống như bị rút đi tất cả khí lực nhẹ giọng:

“Tiểu Thạc, cùng thầy lên phòng.”

———————-

Kiều Thạc nhìn gương mặt thầy đầy mệt mỏi, tựa người trên sô pha, lòng đều thắt lại.

“Phòng của thầy thật lớn a.”

“Thì ra thầy khi còn nhỏ thích chơi mô hình, những thứ này đều là thầy  làm sao? Còn nhỏ đã khéo tay như vậy.”

“Đây đều là sách thầy đọc khi còn nhỏ sao?”- Kiều Thạc lật lật những trang sách có chút cũ kỹ lẩm bẩm.

Kiều Thạc tiện tay lật một quyển tập: “Thầy khi còn nhỏ viết chữ cũng không đẹp mấy còn nói em.”

Quý Hàng bị chọc cười nói: “Em nghĩ mình bây giờ vẫn còn nhỏ, quyển tập em cầm là thầy viết khi bốn tuổi.”

Kiều Thạc nhịn đi tức giận, nghe tiếng mắng quen thuộc mà lòng thoáng nhẹ đi.

Trên bàn sách có một khung ảnh, Kiều Thạc không hề nghĩ ngợi cầm lên, nhưng khi ánh mắt dừng lại không đến ba giây liền lập tức hối hận, muốn làm bộ như không có việc gì liền nghe thầy nói:

“Đó là mẹ thầy.”

Kiều Thạc nhìn khóe miệng thầy cong lên một nụ cười thật ấm áp.

Trong ảnh là đứa trẻ chỉ khoảng 4, 5 tuổi được ba ôm trong lòng cười khanh khách, bên cạnh là một cô gái trẻ với nét mặt rất hiền hậu.

Đây là lần đầu tiên Kiều Thạc nhìn thấy hình ảnh mẹ của thầy, cậu biết mẹ thầy mất sớm, đó cũng là tử huyệt của thầy.

Kiều Thạc đặt khung ảnh xuống bàn, bước đến sô pha ngồi cạnh thầy.

Quý Hàng nhấc chân đá một cái: “Không nháo tính khí nữa?”

Kiều Thạc biết cậu mấy ngày trước là cố ý hời hợt xa cách nhưng hiện tại thật sự không có hay đúng hơn là không biết trong lòng mình cảm thấy thế nào, bĩu môi nói:

“Em không có.”

Quý Hàng cười nói: “Vậy em hiện tại cảm thấy thầy rất đáng thương.”

Kiều Thạc nghiêng đầu trợn mắt nhìn, không lên tiếng.

“Không có gì, sau này đối với thầy tốt một chút, ít phạm sai lầm chọc thầy tức giận là được.”- Quý Hàng trêu chọc

Kiều Thạc bĩu môi nói: “Em không phải

học trò

của thầy, không phạm sai lầm thì thầy làm sao

dạy dỗ

em.”- Hai từ học trò và dạy dỗ đều được cậu cố ý nhấn giọng.

Quý Hàng nghiêng đầu nhìn Kiều Thạc, vẫn giữ nguyên ý cười, giọng điệu trịnh trọng hơn.

“Ba thầy tức giận nói cái gì đó, em đừng để trong lòng.”

Kiều Thạc vốn không hề để ý đến.

Quý Hàng tồn tại như một vị thần. Kiều Thạc lấy thân phận gần gũi như vậy đi theo thầy suốt 6 năm thật khiến nhiều người nhìn đỏ con mắt. Trong suốt thời gian ấy, cậu đã nghe không biết bao nhiêu lời đàm tiếu, làm sao có thể chỉ vì mấy câu nói ngày hôm nay mà hoài nghi tất cả. Chỉ là, chuyện hôm nay lại có liên quan đến thân tình máu mủ ruột thịt của thầy làm cậu quả thật có một chút để ý đến.

Nhưng để ý thì để ý, Kiều Thạc không phải loại người nhỏ mọn, huống chi An Ký Viễn cũng không giống trẻ con hư đốn.

“Thầy, cậu ấy dù sao cũng là em trai của thầy, thầy có thể đừng quá hung dữ đến vậy.”

Quý Hàng khẽ thở dài, từ chối cho ý kiến, đột nhiên đứng dậy giơ tay vỗ vào ót Kiều Thạc cảnh cáo:

“Đừng chạy lung tung, thầy lập tức trở về.”

—————–

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...