“Tiếp tục! Đếm hết!”- Thanh âm Quý Hàng có phần chèn ép.
Roi mây không ngừng rơi xuống, mơ hồ mang theo hỏa khí. Đau đớn cuồn cuộn dâng trào, mỗi một roi đều như muốn cắt đứt da thịt mà đánh sâu vào xương cốt. Thân người An Ký Viễn lay động ngày càng rõ ràng, muốn giữ ổn định ghế xoay, hai chân đều căng cứng, khớp xương toàn thân không thể buông lỏng.
“Eo hạ xuống, mông nâng lên. Đừng chờ anh nói thêm lần nữa lại hối hận.”
Bả vai An Ký Viễn run lên, trong lòng thầm đếm đến ba mươi hai, nào còn tinh lực đi điều chỉnh tư thế. Người khẽ động, mồ hôi liền theo cánh tay từ đầu vai rơi xuống. Đau đớn trong ngoài kết hợp, cậu cắn chặt miệng, dặn lòng không thể nôn ra.
Số lượng trách phạt gần như chưa thấy hồi kết, vậy chỉ có thể nhắm mắt cố gắng chống đỡ. Trên mông trải dài cùng một màu sắc, cùng một độ sưng, là bằng chứng rõ ràng cho mọi sự đau đớn của chủ nhân. An Ký Viễn hơi hé môi hít một hơi, cũng không biết có phải do hít thở quá mạnh mà bụng đột nhiên quặn đau, từ từ khuếch tán ra, giống như có trăm ngàn con sâu cắn vào ruột. Cậu hừ nhẹ một tiếng, không dám để anh chờ quá lâu.
“Em không nên vì ý nguyện của người nhà bệnh thân mà làm ảnh hưởng đến phán đoán chuyên môn. Phẫu thuật giảm áp sẽ ảnh hưởng đến khả năng tự thở, là em quá sơ suất.”
“Sơ suất?”- Roi mây quất mạnh xuống, Quý Hàng bị tức giận đến nói không thành lời. Vì vậy, tiếp theo là một loạt roi đánh không ngừng nghỉ, mỗi một tấc da thịt đều bị chà đạp, đau đớn dâng trào mãnh liệt. Từng vết bầm tím có thể thấy rõ bằng mắt thường nhưng Quý Hàng lại tựa như không nhìn thấy, lực đạo trên tay cũng không hề giảm bớt chút nào.
“Ưm”
Mông bị tàn phá nặng nề đã gần như không chịu nỗi nữa, tiếng kêu đau trong vô thức thốt ra. An Ký Viễn đau đến trước mắt chỉ còn một màu đen, thắt lưng hoàn toàn hạ xuống, hai cánh tay run run, đầu gối không chống đỡ được nữa, hai chân rơi mạnh xuống sàn.
Quý Hàng nhìn đứa em giống như vừa mới được vớt lên từ vũng nước sâu lên, chợt dừng tay lại. Anh lúc này mới chú ý đến phần da thịt kia đều đã sưng cao, có mấy chỗ tụ máu nghiêm trọng, không lâu nữa có thể rách da.
“Lúc quyết định rút ống, em có nghĩ đến có thể phải đặt lại lần thứ hai hay không?”- Tầm mắt mơ màng, đầu óc An Ký Viễn trống rỗng.
“Chát!Aaaa!”- Tiếng kêu tê tâm phế liệt muốn khản cả cổ.
An Ký Viễn hoảng sợ gọi một tiếng “Anh!”
“Không nói?” – Quý Hàng quất một roi tạo thành một vết bầm tím.
An Ký Viễn run bật, đau đớn kịch liệt lan tỏa toàn thân, yếu ớt nói:
“Có… nghĩ đến…”- Sau khoảng lặng vài giây chính là một loạt roi quất liên tiếp kèm theo mệnh lệnh nghiêm khắc.
“Chống đỡ tốt!”
——————————–