Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Ký Viễn lần đầu tiên thấy anh lái xe kiểu như vậy.

Cậu cuộn tròn người nằm ở ghế sau được dây an toàn giữ chặt lại, tầm mắt luôn hướng về màn hình máy định vị, nếu như cậu đem đoạn video này ra uy hiếp sẽ giao cho anh Đình An thì có thể trong vài tháng tới sẽ không cần bị đánh hay không?

Vì tránh đường lớn đang kẹt xe vào giờ cao điểm, Quý Hàng dựa vào sự thông thuộc địa bàn mà chạy vào những con đường mòn nhỏ không tên. An Ký Viễn trơ mắt nhìn anh thẳng chân đạp ga vượt đèn đỏ ở đoạn đường vắng, gặp đoạn kẹt xe thì lập tức quẹo ngang vào đường nhỏ bên cạnh, sẵn sàng thò đầu ra cửa xe cười trừ hối lỗi, xin đường với những xe bị mình tạt ngang đầu.

Chỗ đậu xe của nhân viên đều ở dưới hầm, muốn từ nơi đó đi đến thang máy lên khoa bệnh cũng đã vài trăm mét. Xét tình trạng hiện tại của An Ký Viễn đi bộ là chuyện xa xỉ mà vài chỗ đậu xe gần ngay cửa bệnh viện là của các cấp lãnh đạo cao cấp. Quý Hàng không hề nghĩ ngợi dừng xe trước cổng gác, lấy từ ngăn đựng đồ bên ghế lái một gói thuốc liền bước xuống xe.

An Ký Viễn chống người lên, mặt tựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài. Trong lòng dâng lên niềm chua xót tột độ, hung hăng chớp đôi mắt còn sưng đỏ.

Đó là bộ dạng mà cậu chưa từng thấy qua, đó là người luôn mang phong thái ngạo nghễ, đó là người luôn cường thế, quyết đoán ở trong mọi ca phẫu thuật nhưng ngay lúc này đang khoác lên bộ dạng tầm thường thế tục, vì lợi ích trước mắt mà nở nụ cười xuề xòa, nịnh nọt với bảo vệ gác cổng.

An Ký Viễn theo bản năng cắn môi, tình cảnh trước mắt hoàn toàn xa lạ. Thân là tiểu thiếu gia danh chính ngôn thuận của An gia, cậu từ trước đến nay luôn chán ghét thái độ nịnh nọt của người khác đối với mình, càng theo thói quen dùng biểu tình khinh thường, kiêu ngạo đáp trả lại. Thế mà ngày hôm nay, anh của cậu, người từ nhỏ đã càng toát ra khí chất thế gia lại…

Ở trong lòng An Ký Viễn, anh dù không lấy họ An nữa nhưng mỗi cử chỉ, ngôn từ, từ sâu trong xương cốt đều tỏ ra khí chất con trai trưởng của An gia. Ngay từ thời điểm bước xuống xe, anh dường như đã buông xuống hết thảy mọi ngạo khí vốn có.

Chỉ một gói thuốc, bọn họ đã thuận lợi đậu xe tại nơi cách cửa chính không quá xa. Quý Hàng nhìn gương mặt trắng toát đổ đầy mồ hôi, hơi nhíu mày hỏi:

“Tự mình đi hay để anh ôm?”

“Đừng ôm!”- An Ký Viễn phản xạ theo điều kiện, vừa rồi bị anh ôm từ nhà ra xe, dọc đường chạm mặt người hàng xóm đã làm cậu mắc cỡ không biết giấu mặt vào đâu, huống chi ở bệnh viện đông đúc người còn có tỷ lệ gặp phải đồng nghiệp cực cao.

Nhưng mà…

Chống người nhìn khoảng cách đến cửa bệnh viện như cách một dải ngân hà, một tràng đau đớn, thống khổ lập tức hiện lên, cậu dùng khá nhiều sức lực mới miễn cưỡng dịch chuyển được cái mông đầy thương tích ra khỏi mặt ghế da, xấu hổ nói:

“… Hình như… thật sự không đi được.”

Quý Hàng không còn sự nhẫn nại, không nói một lời đỡ người ngồi dậy rồi xoay lưng lại, kéo hai tay An Ký Viễn đặt lên vai mình, ngồi xổm xuống, nhấc hai đầu gối cõng người lên. Chân anh đá nhẹ đóng cửa xe rồi đi thẳng về hướng cửa bệnh viện.

Thân người một thước tám hiện tại hận không thể co rút lại, bụng dưới quặn đau từng cơn, mông phía sau bị chèn ép đau kịch liệt, đáng lý sẽ không còn tâm trí để ý đến hoàn cảnh xung quanh nhưng vốn da mặt mỏng làm cậu cứ chôn mặt thật sâu trên vai anh.

“Tay vòng trên vai, sử dụng chút lực được không?”- Quý Hàng gằn giọng.

“Muốn mệt chết anh có phải không?”

An Ký Viễn ra thêm chút lực, vừa an tĩnh không đến mười giây thì níu cổ áo anh hốt hoảng.

“A… Không được… anh mau thả em xuống, em mới nhìn thấy y tá trưởng tổ C.”

Quý Hàng giữ chặt thân thể đang giãy giụa, gằn giọng cảnh cáo:

“Em dám xuống, anh lập tức ở nơi này đánh xong số roi còn thiếu.”

Bước vào thang máy chuyên dụng cho nhân viên y tế lên khoa ngoại, Quý Hàng đi thẳng đến phòng làm việc của Hạ Đông, co chân dùng đầu gối đè xuống tay nắm cửa.

Trong phòng làm việc ngoài Hạ Đông còn có một bác sĩ chủ trị và hai bác sĩ nội trú đang đứng nghiêm chỉnh trước bàn làm việc. Cửa đột nhiên mở làm tất cả kinh ngạc nhìn chằm chằm Quý Hàng.

“Xin lỗi, quấy rầy.”- Quý Hàng gật đầu chào, bước thẳng vào phòng, đặt An Ký Viễn xuống ghế sô pha.

“A… buổi trưa mới gặp mặt, sao bây giờ lại thành như vậy?”- Hạ Đông thuận tay cầm ống nghe trên bàn bước đến, mở miệng nhạo báng.

“Quý Phó khoa làm sao ngược đãi cấp dưới a?”

Vừa muốn khom người làm kiểm tra thì bị Quý Hàng gạt ngang. Dọc đường đi, An Ký Viễn ở sau lưng giãy giụa không ngừng, hết né bên trái rồi nghiêng bên phải, Quý Hàng sợ làm đau không dám mạnh tay nhưng có rất nhiều lần muốn thả nó xuống đánh một trận, không ngừng lên giọng cảnh cáo nó vòng tay lên cổ ôm chặt.

Quý Hàng bị đứa em làm mệt nhoài, tức giận ra lệnh:

“Tự mình làm kiểm tra thể trạng, cần thêm kiểm tra phụ trợ nào khác để đưa ra chẩn đoán, những chuyện nhỏ nhặt này còn muốn làm phiền đến thầy của mình sao?”

Đau đớn phần nào vơi đi nhờ sự mềm mại của mặt ghế sô pha cùng hơi ấm từ trên người anh còn lưu lại. Đầu óc vẫn thanh tĩnh làm cậu không hề nghi ngờ đó thật sự là một câu giáo huấn.

An Ký Viễn ngây ngẩn nhìn anh rồi nhìn đến hai bác sĩ nội trú còn đang đứng ở phía sau, không tự chủ yếu ớt thốt ra một tiếng:

“Sao ạ?”

Giọng điệu mang theo nghi ngờ thành công đốt lên lửa giận trong lòng Quý Hàng, giơ tay đánh mạnh xuống hai chân, lên giọng mắng:

“Đầu gối co lên, chân giữ thẳng, phương pháp kiểm tra bụng thế nào còn chờ tôi cầm OSCE ra chấm điểm thì một mục mười roi.”

Một câu giáo huấn đánh nát toàn bộ ý nghĩ trong lòng An Ký Viễn. Cậu còn chưa kịp điều chỉnh nét mặt thì động tác vươn tay muốn sờ bụng của anh làm cậu hoảng hốt cực độ.

“Anh! Không muốn!”- Cơn khủng hoảng làm An Ký Viễn giơ tay giữ chặt lấy cổ tay anh hai, hét lên.

………….

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...