Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 151

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cậu… Cậu là Quý Hàng?” – Giọng Thẩm Nhất Lan hơi run, gần như không tin vào mắt mình.

“Cậu là Quý Hàng! Cậu có hóa thành tro, tôi cũng nhận ra được.”

Hành lang huyên náo bỗng nhiên an tĩnh lại.

Không ai có thể ngờ, giọng điệu sắc bén như chẻ tre này lại phát ra từ một bà lão đã hơn tám mươi tuổi. Người nhà bệnh nhân đang vây quanh quầy trực y tá đều hướng mắt về nơi âm thanh phát ra rồi lại di chuyển qua nét mặt xám xịt như tro tàn của Quý Hàng.

“Cái đồ lang băm!”

Thẩm Nhất Lan hét lớn, giọng điệu nghiến răng nghiến lợi, tuy thân hình nhỏ nhắn, gầy gọt nhưng thanh âm rất mạnh mẽ.

Bà cũng thuận tay lấy trứng gà trong giỏ, ánh mắt đầy căm phẫn ném thẳng về phía Quý Hàng. Quý Hàng không hề có ý tránh né, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

“Bộp!”- Một quả trúng vào giữa vai.

“A… đánh người, đánh người rồi…”-  Một cô gái người nhà bệnh nhân đứng gần Quý Hàng hoảng hốt hét lên, lùi người ra phía sau, rất sợ trứng gà sẽ ném trúng người mình. Tiếng hét chói tai vang vọng cả dãy hành lang, làm cả bệnh nhân lẫn người nhà đang nằm trong phòng cũng phải ngó ra cửa thăm dò.

Chất lỏng sền sệt từ đầu vai chảy dài trên nền áo blouse trắng, rải rác cả vỏ trứng. Quý Hàng nhíu mày một cái, nhếch môi rồi lại buông lỏng, nét mặt bình thản, ngẩng đầu đoan chính nhìn về phía Thẩm Nhất Lan.

“Bộp!”

Lại một quả trứng ném thẳng vào ngực Quý Hàng, phân nửa dính vào áo blouse trắng, phân nửa đã dính lên cả áo giải phẫu mặc phía trong, tình cảnh hiện tại thật có chút xấu hổ.

Nếu như nói lần thứ nhất là không kịp có phản ứng, lần này thì không thể tìm ra lý do biện minh nào.

“Cậu còn dám ở nơi này hại người?”- Thẩm Nhất Lan không có cách nào ức chế ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía Quý Hàng,

“Cậu hãy tránh xa Kiều Thạc ra cho tôi, cậu hại nó còn chưa đủ sao?”

Tất cả những người đang chứng kiến sự việc đều mất khoảng vài giây mới kịp có phản ứng với chuyện vừa diễn ra, người nhà sợ bị liên lụy tản nhanh ra bốn phía. Tiểu Linh cuống quýt từ quầy y tá chạy ra ôm lấy Thẩm Nhất lan  từ phía sau.

“A… có chuyện gì, vì sao bà lại muốn đánh người thế này?”

Cô có chút lo lắng nhìn về phía Quý Phó khoa, vẫn là nét mặt trầm tĩnh không khác ngày thường. Là một Phó khoa tiếng lành đồn xa, được nhiều người ngưỡng mộ, ở nơi đông người bị ném trứng gà nhưng không hề nhìn ra chút bất mãn hay giận dữ nào trên mặt của Quý Phó khoa.

Ám ảnh vốn đã ngủ sâu dưới tận đáy lòng vì sự xuất hiện của Thẩm Nhất Lan mà hé mở, vốn cho rằng sẽ không bao giờ động chạm vào phần quá khứ ấy, hiện tại lại bị phơi bày dưới ánh sáng, xuyên thấu qua tấm khôi giáp lạnh băng của bản thân, rọi sáng một đoạn ký ức khắc cốt minh tâm.

Anh nắm chặt tay thành quyền, vẫn không hề nhúc nhích.

Thẩm Nhất Lan quanh năm ở nông thôn làm nông, có thể tự mình làm hết mọi việc trong nhà, tố chất thân thể rất tốt. Bà không hề bị một cánh tay nhỏ bé của Tiểu Linh chế trụ, cậu thực tập sinh cũng khá hoảng hốt, cầm điện thoại gọi cho bảo vệ rồi chạy đến hỗ trợ Tiểu Linh và y tá trưởng Diệp Tuệ.

Tất cả tức giận đều dồn nén vào những quả trứng gà tưởng như tầm thường lại đập mạnh vào thân người bất động của Quý Hàng.

“Dừng tay!”- An Ký Viễn chạy như bay từ phòng làm việc ở cuối hành lang, cậu còn chưa kịp đứng vững đã giữ chặt lấy cổ tay đang giơ cao của  Thẩm Nhất Lan. Nét mặt kinh ngạc thoáng qua bởi cậu không thể ngờ người đang tấn công anh mình lại là một bà lão đã lớn tuổi, An Ký Viễn tận lực điều chỉnh tâm tình lẫn thanh âm phát ra.

“Nơi đây không phải là chợ trời, là bệnh viện, xin bà hãy tự trọng một chút.”

Thẩm Nhất Lan dù sức khỏe tốt đến mấy cũng không thể so bì với cậu thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, cổ tay cố giãy giụa vẫn bị giữ chặt. Bà nheo mắt nhìn An Ký Viễn, trong ánh mắt vẫn tràn đầy lửa giận, dẫu sao đó cũng là niềm đau đã kìm nén qua rất nhiều năm.

“Cậu tránh ra!”

An Ký Viễn cảm thấy vô cùng hoang đường. Cậu vào lâm sàng một đoạn thời gian không dài nhưng không thể gọi là quá ngắn, chuyện người nhà náo loạn tại bệnh viện cũng chứng kiến không dưới vài lần, nhưng cậu đối với anh mình lý giải sâu sắc đến tận xương tủy, đến cùng đã xảy ra chuyện gì đáng giá để anh bị đối xử như thế?

“Tránh ra đi!”

“Tiểu Viễn!”

An Ký Viễn giật bắn người, tiếng gọi vang lên sau lưng quen thuộc mà xa lạ. Anh rất ít khi ở bệnh viện gọi cậu như vậy, càng chưa nói đến là ở ngay trước mặt nhiều người như vậy. Thanh âm trầm thấp, trong giọng nói mang sự thỏa hiệp hiếm thấy cùng ý tứ khẩn cầu làm người không thể không lo lắng.

———————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...