Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến khi trên ót Kiều Thạc đã rỉ ra mồ hôi chảy thành dòng xuống cằm, Quý Hàng rốt cục đã chịu mở miệng:

“Còn muốn ba hoa sao?”

Cả thân trên dán xuống mặt bàn, cái tư thế này tuyệt đối bất lợi cho quá trình tuần hoàn, Kiều Thạc bắt đầu có chút hối hận mình có lá gan bao lớn còn dám ở trước mặt thầy lúc đang cầm thước giở trò miệng lưỡi.

“Không được, không được, em sai rồi…”

“Bốp!”

Lại một thước cực mạnh, đau đến ứa nước mắt.

“Còn tránh né sao?”

Đầu lắc như trống bỏi, Kiều Thạc tranh thủ kẻ hở hơi chuyển động cổ tay, bảo đảm sợi chỉ không chèn ép làm trầy da, thanh âm có mấy phần yếu ớt:

“Không dám, không dám tránh nữa.”

Quý Hàng lạnh lùng đặt câu hỏi, thước vẫn đặt trên đỉnh mông.

“Bây giờ, biết mình đến đây để làm gì?”

Kiều Thạc hiếm thấy có chút đần độn, ngẩn người mới gật đầu.

“Bốp!”- Một thước tiếp tục đánh xuống, nhắc nhở.

“Trả lời!”

“… Là đến bị đòn.”

Quý Hàng không hề có sự thương tiếc, lời vừa dứt liền đưa tay chạm vào lưng quần, dù là cảm nhận được sống lưng đơn bạc run rẩy vẫn thẳng thừng kéo quần xuống, quần đồng phục phẫu thuật rộng thùng thình dễ dàng tuột xuống đến đầu gối.

“Thầy!”- Kiều Thạc theo bản năng kẹp chặt lại hai chân để quần không tiếp tục tuột xuống mắt cá chân, thân trên cũng hơi giãy giụa nhưng hai tay đã bị trói chặt chỉ có thể lắc nhẹ trán.

Mặt thước gỗ lạnh lẽo lại đặt trên đỉnh mông.

“Em thử nói thêm một câu xem?”

Luồng không khí lạnh len lỏi giữa hai chân, một câu nói dập tắt tất cả kiêu căng, giãy giụa. Cậu nuốt nước miếng một cái, mới phát hiện giọng mình đã nghẹn đi.

“Thầy…”

“Bốp!”- Lại một tiếng vang thanh thúy khắp phòng.

Tức giận giống như thuốc nổ vừa được châm ngòi, một lằn sưng khoảng hai ngón tay nổi bật trên bờ mông đỏ thẫm, câu nói với giọng điệu rất xa lạ:

“Thời điểm em xúi giục thực tập sinh đưa tiền có nghĩ tới tôi là thầy của em hay không?”

Hô hấp của Kiều Thạc như ngừng lại, đau đớn đến tê dại, len lén giương mắt nhìn sắc mặt của thầy, một chữ cũng không nói được. Cậu biết chuyện này cuối cùng vẫn sẽ truyền đến tai thầy nhưng không nghĩ lại nhanh đến vậy.

Nếu như nói trước đó cậu còn ôm tâm tư trốn được đến lúc nào thì trốn nhưng hiện tại bị cột chặt tại đây, một lời kia đã đập nát toàn bộ ý nghĩ mà Kiều xây dựng trong suốt hai ngày qua. Từ hôm qua tận lúc này, cậu đều cho rằng nguyên nhân lớn nhất bị thầy phạt chính do mình lười biếng, nhưng hôm nay xem ra là cùng cậu tính toán rất nhiều sổ sách.

Quý Hàng nhíu chặt mày, khóe miệng hơi trầm xuống, thần thái nghiêm nghị giống như ấn tượng lần đầu tiên Kiều Thạc nhìn thấy. Anh sẽ không vì Kiều Thạc trầm mặc mà dừng lại trách đánh, thước một lần nữa như cơn mưa rào giữa mùa hè ào ạt rơi xuống không có kẽ hở, đi kèm với câu hỏi mang theo tức giận.

“Thầy hỏi em…”- thước vỗ mạnh xuống phần tiếp giáp giữa mông và đùi tạo thành một lõm sâu, cả người Kiều Thạc áp sát vào mặt bàn.

“Lần trước em nộp bài là lúc nào?”

Trong mắt Kiều Thạc thoáng qua một mảng âm u, toàn thân không khỏi căng thẳng, cái trán đẫm mồ hôi. Thời khắc này cậu đã hiểu rõ ràng, sự tức giận nồng đậm toát ra trên người thầy ngày hôm nay hiển nhiên không phải là một sớm một chiều lắng đọng ra.

“Ba tháng trước.”

Giọng của thầy vẫn trầm tĩnh, nghe không ra sự nặng nề của sự kiềm nén tức giận nhưng lại mất đi sự ẩn nhẫn vốn có, toát nên sự lạnh lẽo khác thường.

“Đó là thời điểm gì?”

Là lúc nào… Là lần đó tình cờ nhìn thấy trên bàn thầy có mấy phần bài tập không phù hợp với trình độ hiện tại của cậu, là ở sau khi An Ký Viễn vào khoa, thầy có bao nhiêu lần sau khi xuống ca phẫu thuật liền đi đến trung tâm huấn luyện đến tận khuya với sắc mặt hiện rõ vô cùng mệt mỏi, là mỗi khi kiểm tra phòng hoặc trong phòng phẫu thuật vì sai lầm của An Ký Viễn không lưu tình nghiêm nghị khiển trách, đó là bộ dáng mà Kiều Thạc chưa từng nhìn thấy.

Từng loạt thước không thể tránh né, đau đớn khiến cậu hận không thể lập tức hòa với mặt bàn thành một thể.

“Bốp!Bốp!Bốp!”

Kiều Thạc không nói, Quý Hàng cũng không cần có câu trả lời. Dù anh không sánh bằng sư huynh chỉ một ánh mắt đã nhìn thấu lòng người nhưng với học trò của mình, Quý Hàng hiểu rất rõ.

Mỗi một thước rơi xuống, thân người Kiều Thạc cũng không ức chế được nhào về phía trước, phần eo đập mạnh vào cạnh bàn đau điếng người, cổ tay bị sợi chỉ siết thành lằn, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thành dòng, rốt cuộc không nhịn được há miệng cắn vào cánh tay, thốt ra tiếng rên nghẹn ngào.

Tiếng rên ấy cũng kéo về sự trầm tư của Quý Hàng, anh hít sâu một hơi, nhìn cậu nhóc vẫn giống hệt sáu năm về trước, thật sự biết sai rồi sẽ giống như vậy trầm mặc không nói một lời, trong lòng anh không rõ tư vị. Hoàn cảnh thầy trò hai người quen biết nhau không phải trí nhớ gì tốt đẹp, nhưng sáu năm chú tâm độ lượng, hết lòng dạy dỗ, cho dù đi kèm với dấu vết của biết bao roi mây, thước gỗ nhưng Quý Hàng tự nhận không có phụ lòng bất kỳ một người nào.

Thanh âm của Quý Hàng nhẹ xuống mấy phần kèm theo sự vô lực.

“Tiểu Viễn còn biết cùng em tranh đoạt tình nhân, thầy không đủ để em tin tưởng, cần em phải dùng đến loại phương thức này để xác định sự tồn tại của chính mình?”

“Thầy…”- Kiều Thạc cố hết sức xoay người, ánh mắt trong veo mang theo thật nhiều kinh ngạc. Cậu nên sớm biết rõ, loại tâm tư làm sao gạt được thầy.

“Hay là…” – Quý Hàng nhàn nhạt nói.

“… em cảm thấy mình đã thành thục, có thầy hay không đều giống nhau.”

————————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...