Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói không hoảng hốt là giả, Kiều Thạc nhìn bầu trời dần dần sáng lên, thậm chí ngay cả hỏi An Ký Viễn mấy giờ cũng không có dũng khí, chẳng qua là dùng tốc độ tên bay chạy về bệnh viện.

Có một số việc, ở thời điểm cậu lựa chọn đi gặp An Ký Viễn đã định trước sẽ xảy ra.

Kiều Thạc vừa chạy đến khoa, chị Tiểu Linh và một ý tá trực lập tức chạy ra chất vấn:

“Bác sĩ Kiều, cậu đã đi đâu vậy, chúng tôi tìm cậu phát điên lên được.”

Kiều Thạc siết chặt tay hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Linh còn chưa bình phục tâm tình, nóng nảy nói: “Bệnh nhân giường 17 đột nhiên xảy ra vấn đề, GCS từ 14 rơi xuống 9, độ bão hòa oxy trong máu chỉ ở mức 80% mãi không lên được, tôi gọi cậu liên tục không được đành phải gọi cho bác sĩ Tiêu, hiện đang ở phòng cấp cứu.”

Kiều Thạc vội chạy đến phòng cấp cứu, vừa đẩy cửa đã thấy Tiêu Triều Nam vẫn còn mặc quần áo ngủ, khom người mở khí quản cấp cứu. Kiều Thạc đứng ở cửa, nhìn mọi người khẩn trương thao tác, nhất thời không biết làm sao.

Tiêu Triều Nam làm xong thủ thuật mới ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Kiều Thạc, đặt ống nghe tim phổi lại nhìn qua Tiểu Linh hỏi:

“Phòng phẫu thuật đã chuẩn bị xong chưa?”

“Đã chuẩn bị xong, có thể dùng bất cứ lúc nào.”

Tiêu Triều Nam lập tức phân phó với cậu bác sĩ trẻ đứng bên cạnh: “Đẩy bệnh nhân vào phòng mổ, cậu làm phụ tá.”

Cậu ta gật đầu, liếc nhanh qua Kiều Thạc.

Người này Kiều Thạc biết, là Trần Viết Ninh, bác sĩ nội trú thuộc tổ B, so với cậu nhỏ hơn một năm.

Kiều Thạc không nhịn được nói: “Thầy Tiêu, đây là bệnh nhân của em, hay là để em lên phòng phẫu thuật đi.”

Tiêu Triều Nam một tay nắm bình dưỡng khí, một tay chỉ vào mủi Kiều Thạc nghiêm nghị khiển trách:

“Tôi bây giờ không muốn nhìn thấy cậu, cậu ngoan ngoãn trở về phòng trực đi.”

Tiêu Triều Nam xưa nay đối với tất cả bác sĩ, y tá đều tỏ thái độ ngang hàng, ôn hòa, đại đa số thời điểm đều có thể thương lượng được, như vừa rồi tỏ thái độ cấp trên làm cho mọi người trong phòng đều trấn kinh, yên lặng thay Kiều Thạc thấp một ngọn nến.

Ca phẫu thuật rất thành công, coi như cấp cứu kịp thời, không có trì hoãn quá nhiều thời gian.

Tiểu Linh ở thời điểm không tìm được Kiều Thạc đành phải gọi cho Tiêu Triều Nam, sau đó cũng gọi bác sĩ nội trú thuộc tổ B đến. Mặc dù trên lý thuyết, hiện tại tổ B không có quyền can thiệp vào ca trực của tổ A, vạn nhất có xảy ra chuyện gì rất khó để phân rõ trách nhiệm nhưng sinh mệnh cấp bách, lúc này có bác sĩ nào sẽ không tận hết sức lực để cứu người.

Tiểu Linh nhìn Kiều Thạc đứng ngẩn ngơ dựa người vào quầy trực dịu giọng an ủi:

“Cậu đừng quá lo, tính tình bác sĩ Tiêu thế nào cậu không phải không biết, nổi nóng mới nói nặng lời, chờ nguôi giận rồi sẽ chẳng sao nữa.”

“Tôi không sao, hôm nay có mấy bệnh nhân xuất viện, đưa hồ sơ cho tôi.”

Kiều Thạc vẫn đang kiểm tra lại bệnh án của những bệnh nhân sắp xuất viện thì Tiêu Triều Nam và Trần Viết Ninh đã hoàn thành ca phẫu thuật đi ngang qua. Kiều Thạc buông hồ sơ trong tay đi theo hai người.

Mỗi tổ đều có phòng làm việc, không thể tùy tiện đi vào nhưng Tiêu Triều Nam không nói gì, Trần Viết Ninh chỉ có thể miễn cưỡng đi theo sau hướng về phòng làm việc của tổ A.

Vừa đẩy cửa ra, ba người đều có phần kinh ngạc.

Người đang ngồi trên sô pha, cầm trên tay tách cà phê vẫn nghi ngút khói không ai khác chính là người mà bây giờ Kiều Thạc không muốn phải gặp nhất – Quý Hàng.

Tiêu Triều Nam nhìn đồng hồ trên tường vừa chỉ 6h30 sáng hỏi:

“Anh sao lại đến đây vào giờ này?”

Mặc dù sắc mặt Quý Hàng không có biểu hiện gì đặc biệt nhưng nhìn khí độ xem ra tâm tình khá tốt, chỉ vào xấp văn kiện trên bàn nói:

“Có vài luận văn vừa gửi đến, cần cậu bình xét vài chuyên mục.”

“Ưm”- Tiêu Triều Nam tùy tiện đáp lời, đi thẳng vào trong phòng, bỏ sau lưng hai người vẫn đứng yên tại chỗ.

Nhìn ba người, không cần biểu tình đặc biệt cũng không cần hỏi câu nào, Quý Hàng liền nhạy cảm phát hiện ra có chỗ không đúng lắm. Cậu nhóc bác sĩ nội trú bên tổ B vì sao hiện tại lại mặc đồng phục phẫu thuật là chứng cứ rõ ràng nhất.

Quý Hàng nhíu mày nhìn Tiêu Triều Nam hỏi: “Cậu vừa mới phẫu thuật xong?”

Dù đặt hỏi câu nhưng căn bản không cần người kia đáp lời mà quay qua nhìn Kiều Thạc hỏi:

“Tối hôm qua không có đi trực ban?”

Kiều Thạc cắn cắn môi, cúi thấp đầu không dám đối mặt với thầy.

Không khí trong phòng lập tức trầm xuống. Kiều Thạc nghe bên tai ong ong giống như có một búa tạ vừa đập mạnh xuống sọ đầu.

Sắc mặt Quý Hàng dần lạnh đi, nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống bàn, chỉ  một tiếng:

“Nói!”

Loại khí thế bức người này thật khó lòng diễn tả. Không phải là câu chữ độc miệng gì, thanh âm cũng không cao, ánh mắt vẫn âm trầm như vậy nhưng lại làm cho cả ba người chợt thấy rét run.

Lúc này cũng chỉ có Tiêu Triều Nam đủ sức chịu đựng lên tiếng: “Bệnh nhân có biểu hiện phù não, vừa làm phẫu thuật giảm áp.”

“Tôi là hỏi cái này sao?”- Quý Hàng nhàn nhạt nói.

“Thầy…” Kiều Thạc nhỏ giọng gọi một tiếng, giọng đều run rẩy.

Quý Hàng cười nhạt nhìn Kiều Thạc: “Tôi nên nghe em nói sao?”

Kiều Thạc cắn môi, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Quý Hàng điểm danh: “Trần Viết Ninh, cậu nói đi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...