Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Ký Viễn không ức chế được bản năng run bật người, cậu và anh Đình An tiếp xúc nhau không tính quá nhiều, lúc còn ở trường có được học vài tiết của anh Đình An, còn lại là vài cuộc điện thoại ngắn. So với anh hai cả người khí thế lẫm liệt cao xa khó với thì anh Đình An có phần hiền hòa, dễ dàng thân cận hơn, thỉnh thoảng là những câu trêu đùa rất thoải mái, chưa bao giờ nghiêm khắc giáo điều lại làm cho người kính sợ từ trong thâm tâm, một cuộc trò chuyện ngắn gọn vào sáng sớm cũng đủ làm cho cậu thấy vui vẻ suốt cả ngày. Bàn tay nắm chặt thành quả đấm, trầm giọng hỏi:

“Còn anh? Anh chẳng lẽ cũng không phản kháng sao?”- Quý Hàng chậm rãi lắc đầu.

“Không có ích lợi gì.”- Năm chữ hời hợt ấy từng là sự giãy giụa đau đớn đến tê tâm phế liệt.

Năm ấy, đến thời điểm chọn chuyên ngành, Trần Tích không có bất kỳ sự thương lượng nào đã ghi danh cho Quý Hàng vào Ngoại tim mạch, ngay cả thầy hướng dẫn và khóa luận đều đã an bài sẵn. Trần Tích hẳn mong đợi Quý Hàng sẽ đi theo con đường của mình, cũng hy vọng Nhan Đình An sẽ ở bên cạnh dẫn dắt, thậm chí là dạy dỗ nhưng mà…  tại chính nơi này tranh cãi quyết liệt với cậu vô tác dụng, anh Đình An đã ôm cậu đẩy vào phòng khóa trái cửa lại. Đó là lần đầu tiên cũng là một lần cuối cùng, Quý Hàng nghe thấy anh Đình An trực diện đối kháng với Trần Tích không hề lùi bước, còn dùng điểm yếu để uy hiếp người. Những thanh âm chói tai bức người vang vang cách một cánh cửa gỗ dày, bên ngoài kia là con người hòa nhã, tràn đầy ấm áp đang hứng chịu mọi dày vò. Lúc đó, Quý Hàng gào thét đến khàn giọng trong sự tuyệt vọng cực độ, sắc mặt Nhan Đình An trắng nhợt hơn trang giấy trắng, còn không kịp lau mồ hôi ướt đẫm gương mặt liền trước tiên mở cửa để kiểm tra tình hình của Quý Hàng, anh vỗ nhẹ sống lưng, nụ cười hiền hòa, giọng mềm mỏng mang theo chút trêu đùa:

“Khóc a? Lớn rồi còn khóc thành như vậy, phải để cho mấy cô bé theo đuổi em nhìn thấy mới được.”

Đó là một lần duy nhất từ lúc rời khỏi nhà, Quý Hàng rơi nước mắt.

—————-

Quý Hàng trầm mặc một lúc lâu, nụ cười nhẹ trong chớp mắt, nhẹ giọng nói:

“Bây giờ nghĩ lại mới phát hiện ra là anh đã suy nghĩ quá đơn giản.”

“Anh có ý gì?”- An Ký Viễn hiển nhiên bị câu chuyện làm hoảng sợ.

“Cậu tính khí không tốt, trừ anh Đình An thì không có thêm một học trò nào khác.”

Quý Hàng tiếp tục lý giải: “Một người làm nghề y khi đạt đến vị trí như vậy đều mong muốn có người kế thừa, tiếp tục phát triển thành quả nghiên cứu cả đời. Anh lại một mực gạt đi tất cả mọi trách nhiệm cần gánh vác, rất ích kỷ.”

Sắc mặt An Ký Viễn có biểu cảm không thể tưởng tượng nổi, thở dốc hỏi ngược lại:

“Ích kỷ sao?”

Quý Hàng kéo tâm trí từ những ký ức xa xôi trở về hiện thực, ngẩng đầu nhìn biểu tình ngây thơ của em trai nói:

“Không chỉ sư huynh, anh cũng có trách nhiệm…”

“Có trách nhiệm phục tùng, lấy lòng, kế thừa sự nghiệp của ông ta sao? Cũng chỉ vì ông ta đã cứu mạng anh?”- An Ký Viễn nghiêm nghị cắt ngang lời anh hai, như con mèo nổi giận gào lên khi bị giẫm phải đuôi.

“Dựa theo đạo lý này, chẳng lẽ mỗi một người bệnh khi được chữa khỏi đều phải vô điều kiện phục tùng bác sĩ đã chữa trị sao? Đây là kiểu suy luận gì vậy?”

Quý Hàng rất có kiên nhẫn nghe em trai gào thét xong mọi sự căm phẫn, sắc mặt không đổi, lấy ra roi mây trong hộp gỗ quất xuống mu bàn tay.

Chưa từng nghĩ đến sẽ bị đánh, cơn đau bất chợt làm An Ký Viễn theo bản năng rút tay lại, chưa kịp xoa cái thứ hai đã bị ánh mắt lạnh lùng của anh làm cứng người, theo đúng quy củ duỗi thẳng bàn tay trở về, lòng bàn tay ngửa lên, năm ngón tay khép chặt.  Hỏa khí vừa bốc lên đã tiêu tán không còn bóng dáng.

Quý Hàng không nhìn đến biểu tình của em trai, nhíu mày giơ roi quất xuống.

“Chat!”- Một roi không lưu tình, lòng bàn tay xuất hiện ngay một vệt đỏ vắt ngang, đau điếng, bỏng rát, đầu ngón tay đều run run.

Quý Hàng nhàn nhạt nói vẫn đủ dọa người.

“Duỗi thẳng!”

Một lúc sau, An Ký Viễn mới từ đau đớn trùng điệp bừng tỉnh, cố sức điều chỉnh bàn tay, trơ mắt nhìn từng roi quất mạnh xuống.

Quá đau, cái này còn mãnh liệt hơn gia pháp của An gia, mỗi một roi đều như cắt đôi da thịt. An Ký Viễn cắn chặt răng kìm nén vẫn bị đau đớn chồng chất bức ra tiếng rên khẽ, hít thở thật sâu mấy hơi mới giữ vững được cổ tay đang run rẩy kịch liệt.

Quý Hàng không đánh nữa, thu hồi roi mây, ngước mắt nhìn chằm chằm em trai lên giọng giáo huấn:

“Đừng bắt anh phải dạy dỗ lại em lễ phép cơ bản. Đó là anh trai của mẹ, phải gọi bằng cậu.”

(Hình như có người nào đó cũng không tự nguyện gọi “cậu” a…)

“Dạ!”- An Ký Viễn mím chặt môi đáp lời, giống như cậu học sinh bị bắt bẻ không thể phản kháng, tức tối đến mặt đỏ bừng, bao phẫn uất bị đánh nát, có chút ảm đạm, thất thần.

Quý Hàng tiếp tục dùng bông gòn thấm nước, vừa lau chùi vừa tiếp tục câu nói bị cắt ngang.

“Anh nên có trách nhiệm, tránh cho em bị cậu quấy nhiễu.”- Giọng nhẹ nhàng lại làm lòng người bừng tỉnh. An Ký Viễn giật mình, khóe miệng run run không nói thành lời.

“Ba rất yêu thương cũng rất coi trọng em. Em hai tuổi đã bắt đầu học cách phân biệt dược liệu, bốn tuổi đã đọc sách trung y, danh chánh ngôn thuận làm An thiếu gia, đại khái có thể so người thường bớt đi rất nhiều sự phấn đấu, không cần đến chỗ của anh để suốt ngày bị mắng, bị đánh…”-  Giọng Quý Hàng ngày càng nhẹ nhàng, đến cuối càng giống như tự mình thì thầm, không hề ngẩng đầu nhìn.

Lòng An Ký Viễn như bị ai níu chặt lại, cố đè xuống mọi ưu tư, vừa thấy anh ngẩng đầu liền cố gắng tỏ ra vẻ trưởng thành, cứng cỏi không sợ trời, không sợ đất cộng thêm mấy phần nghịch ngợm nói:

“Anh có thể không mắng, không đánh mà…”

“Em có thể nhớ lâu?”- Quý Hàng mang sáu phần chê cười, bốn phần nghiêm nghị nói.

“Mắng rồi, đánh rồi cũng không chút thay đổi. Từ nhỏ đến lớn làm viết kiểm điểm, có câu chữ nào là không viết theo thói quen?”

An Ký Viễn cố gắng nâng đầu lên nhưng vẫn né tránh ánh mắt của anh.

“Sư huynh trở lại, em tốt nhất khi làm việc đều dụng tâm suy nghĩ một chút. Có ngày nên để cho anh Đình An dạy dỗ em một lần.”

“Anh Đình An sẽ không…”

Quý Hàng bật cười hù dọa: “Muốn thử không? Anh Đình An đánh người rất là đau a.”

“Thế a?”

An Ký Viễn chợt nhún vai hỏi như không có chuyện gì xảy ra:

“Anh còn không ăn cơm tối, cũng sắp chín giờ… muốn ăn cùng anh Đình An Sao?”

Quý Hàng: “…”

—————-

Câu chuyện ngày trước đại khái là như vậy. Cảm tình của Quý Hàng đối với sư huynh rất thuần túy; cảm tình của Nhan Đình An đối với sư phụ cũng rất thuần túy, nhưng Quý Hàng đối với Trần Tích, đại khái có chút mâu thuẫn đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...