Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở độ tuổi này, mọi cậu thanh niên đều có một căn bệnh chung, An Ký Viễn cũng không ngoại lệ.

Ba bữa chẳng ăn đều độ vẫn tỉnh táo, cho dù đói bụng cũng chỉ thích ăn món mà mình thích. An Ký Viễn dù bị bỏ đói ba ngày ba đêm nhưng nếu đặt trước mặt là một chén sủi cảo có hành thì nhất định ngay cả đến thành chén cũng sẽ không đụng vào.

Thời gian này, nhà ăn chưa mở cửa, khu vực phòng phẫu thuật luôn trữ sẵn cơm hộp nhưng cậu không muốn chạy đến đó rồi lại ngẫu nhiên đụng mặt với anh. Nhưng cậu cũng biết Kiều Thạc nói có đạo lý, bằng hiểu biết trong mấy tháng qua đối với anh, nếu bị đánh đến nửa đường bởi vì hạ đường huyết mà ngất đi, sau khi tỉnh lại không chừng sẽ cho mình vào diện theo dõi đường huyết suốt 48 tiếng.

Vì vậy, An Ký Viễn lựa chọn đi về phòng trực. Ly mỳ thịt bò xào ngó sen gọi ngày hôm qua vẫn đặt bên cạnh máy tính chưa đụng đến. Ly mì nguội lạnh, vừa mở ra đã ngửi đầy vị dầu mỡ nhưng hương thơm của hồ tiêu vẫn có chút mị lực, An Ký Viễn không chút nghĩ ngợi liền ăn.

Thanh niên trong độ tuổi này đều yêu thích thức ăn có khẩu vị nặng.

Khi còn nhỏ, dù không do anh vì uống thuốc mà kiêng kỵ nhiều loại thức ăn, trong nhà cũng không cho phép những loại này “thực phẩm rác rưởi” này vào đến cửa, nhưng mỗi dịp lễ tết hoặc có thành tích tốt, một số món ăn vặt ưa thích của trẻ con sẽ xem như là phần thưởng lớn dành cho cậu.

Sau đó anh bỏ đi, An Ký Viễn và An Sinh tuy không đến nỗi khắc khẩu, không đi chung đường nhưng cũng không thân cận như những cặp cha con thông thường. Về phương diện sinh hoạt cá nhân vụn vặt, thích ăn, thích mặc, thích chơi cái gì,.. một người hùng tài thao lược, luôn làm chuyện lớn như An Sinh khinh thường bận tâm. Không có sự ràng buộc của anh, An Ký Viễn cũng không còn chút kiêng kỵ nào.

Nghĩ đến anh, trong lòng An Ký Viễn lại thấy nhói đau, ngó sen nhai trong miệng chẳng còn chút mùi vị. Đây là lần đầu tiên cậu vô cùng hy vọng cây roi mây khủng khiếp kia hãy quật xuống người mình, cũng hy vọng thái độ kính cẩn này có thể đổi lấy sự tha thứ của anh.

Với tinh thần “Vì kháng đánh mà tích trữ đủ năng lượng”, An Ký Viễn đã ăn sạch ly mỳ, cầm quần áo đi vào phòng vệ sinh không quá năm phút đã chạy vọt ra, tóc còn chưa kịp lau khô, một đường chạy thẳng đến ICU.

Cậu quét mắt qua màn hình, các chỉ số đều ổn định, hô hấp vững vàng thông suốt. Cậu lại cẩn thận hỏi thăm y tá trực ban về tình trạng của Quách Tinh  một lần nữa. Nhìn Quách Tinh lúc này, nghĩ đến hụt một bước nữa chính là vực sâu vạn trượng, cái loại cảm giác này, cậu cả đời cũng sẽ không quên được.

Một lần nữa trở lại trước cửa phòng làm việc của anh, thay bộ quần áo mới làm cả người An Ký Viễn thấy sảng khoái hơn nhiều, dòng nước nóng chảy qua người làm mọi lỗ chân lông được giãn nở cũng đồng thời làm toát ra mọi sự bức rức, áy náy sâu kín.

An Ký Viễn thật sự vui mừng vì lúc này bất chợt muốn đi tắm, bởi vì liên tiếp rất nhiều ngày sau này, cậu đều không thể đứng thẳng người bước vào phòng tắm.

Khi Quý Hàng kết thúc ca phẫu thuật, trở về phòng làm việc đã quá buổi trưa, thấy người rõ ràng ngẩn ra, dừng mấy giây mới bước đến mở cửa phòng, đầu cũng không ngẩng lên mà mắng.

“Trở về!”

Đợi một cả buổi trưa, gặp bao nhiêu ánh mắt dòm ngó, An Ký Viễn làm sao cam tâm chỉ đổi được hai chữ này.

Nhìn anh dù đã chôn chân trong phòng phẫu thuật cả một buổi sáng nhưng vẫn mang ánh mắt lạnh lùng ấy, lòng An Ký Viễn thoáng nhói lên, lấy hết mọi can đảm nói:

“Là em gây ra sai lầm, anh không phải từ nhỏ sẽ dạy em phải biết gánh vác trách nhiệm sao?”

Quý Hàng một tay vịn cửa, quay đầu nhìn chằm chằm. Anh không nói một lời đã xoay người đi, cho đến khi An Ký Viễn giật mình đuổi theo thì anh đã rẽ vào phòng chứa công cụ.

Sự thắc mắc trong đầu còn chưa được giải đáp thì anh lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt, trên tay xuất hiện thêm một cây chổi có cán bằng kim loại.

Quý Hàng đứng yên trước mặt em trai, không hề để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những người vô tình đi ngang qua hành lang.

“Muốn bị đòn đúng không?”

Trái tim An Ký Viễn liền đập loạn nhịp, nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt tránh né vật có thể trở thành hung khí kia.

Không chờ câu trả lời, Quý Hàng nắm cổ áo đứa em, đẩy cửa phòng làm việc, kéo người lôi vào trong. An Ký Viễn không hề phòng bị, lực kéo quá mạnh làm thân người lảo đảo, chống một tay xuống đất mới không ngã nhào xuống đất, tiếng cửa đập mạnh làm tim nhảy loạn nhịp.

Quý Hàng cởi áo blouse ném lên sô pha, gằn giọng:

“Đứng ngay ngắn!”

“Anh!”- An Ký Viễn bị bộ dạng tức giận của anh làm đầu óc trống rỗng, so với sự kiềm chế tức giận lúc sáng hoàn toàn bất đồng, cậu thật sự hoảng sợ, chân không nghe sai sử, lùi lại một bước.

“Anh, em sai rồi.”

Quý Hàng tùy ý phất tay ra dấu: “Quần cởi, cúi xuống đi!”

—————————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...