Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đèn đường mang sắc vàng mờ ảo, trời không còn sớm, đường phố thưa người trở nên vô cùng rộng rãi. Suốt quãng đường đi, điện thoại luôn không ngừng gọi nhưng bên kia luôn là những tiếng bíp dài vô nghĩa. Đã gọi hơn hai mươi cuộc vẫn không có người nhấc máy, Quý Hàng thật sự nóng ruột, tay bấu chặt vào vô lăng đến nổi gân xanh, đôi mày nhíu chặt.

Bạn của Tiểu Viễn, Quý Hàng biết không nhiều lắm. Đầu tiên anh gọi cho Hạ Đông, sau đó gọi cho Trần quản gia hỏi thăm gần đây Tiểu Viễn có biểu hiện đặc biệt gì không. Mọi tin tức đều không có giá trị, Quý Hàng đành phải dựa vào chính mình.

Quý Hàng đảo một vòng các quán ăn, quán bar, siêu thị, công viên ở bán kính xung quanh bệnh viện đều không thu được kết quả gì.

Lấy bệnh viện làm trung tâm, anh mở rộng phạm vi, rẽ vào vài còn đường nhỏ. Khi anh đi ngang qua một giao lộ, nhìn từ xa thấy có một nhóm người vây quanh, hình như là ô tô va chạm với mô tô. Quý Hàng giảm tốc độ, loáng thoáng thấy một bóng người nằm trên mặt đường.

Đạp thắng gấp, cả người Quý Hàng chợt run lên, hô hấp khó khăn. Buổi tối đường phố vắng vẻ sẽ không đến nỗi kẹt xe nhưng đây là một trong những con đường dẫn đến bệnh viện B trong khu vực này. Thế mà, Quý Hàng không chút cố kỵ những chủ xe phía sau tức giận mắng chửi mà dừng xe ở giữa đường, bước xuống xe chạy về phía đám đông kia, vươn tay vạt người ra hai bên.

Anh thở phào một hơi.

Thật may, không phải.

Quý Hàng xoa ấn đường, nhắm chặt hai mắt vài giây rồi mới bừng tỉnh trở lại. Anh ngồi xổm người xuống kiểm tra hô hấp, nhịp tim của người bị thương, vẫn còn ý thức, anh gọi cảnh sát, gọi xe cứu thương rồi mới trở lên xe.

Quý Hàng hít thở sâu vài lần, rút khăn giấy lau mồ hôi lạnh nhưng nhịp tim kia làm sao cũng chưa ổn định lại được.

Giống như viên đạn bắn xẹt ngang qua một bên thái dương, giống như người vừa chợt chân rơi xuống vực may mắn nắm được đoạn dây leo cứu mạng. Quý Hàng trong nháy mắt nghĩ đến cảm nhận sống sót sau tai nạn mà sợ, nhịp tim vẫn đập liên hồi như trống trận.

Anh quay đầu trở về bệnh viện, chạy một vòng khoa cấp cứu, báo tên An Ký Viễn, xác nhận không có cái tên này mới an tâm rời đi.

Quý Hàng nhíu mi, trong đầu toàn bộ đều là ánh mắt của Tiểu Viễn lúc quỳ xuống nhìn anh, cái loại ánh mắt không dám biểu lộ thất vọng cùng cõi lòng tan nát, bi thương, còn có hình ảnh lúc rời đi không cam lòng nhưng bóng lưng rất kiên định.

Quý Hàng biết, Tiểu Viễn đang chờ anh giữ nó lại bằng bất cứ phương thức gì nhưng anh lại không có. Tiểu Viễn cứ thế đành rời đi.

Đúng vậy. Nó sớm đã không còn là bé trai khi xưa mặt đầy nước mắt nước mũi ôm chặt chân mình cầu xin, nó có sự kiên cường cùng tự ái mạnh mẽ giống hệt như anh.

Xe chạy trên xa lộ rộng lớn vắng người, Quý Hàng chỉ hạ phân nửa kính xe, trời mùa hè nhưng gió đêm vẫn lạnh buốt, mái tóc còn ướt đẫm càng làm người anh như muốn đóng băng.

Ánh mắt Quý Hàng nhìn chằm chằm phía trước, gương mặt như tạc tượng làm người đối diện như muốn ngừng thở mà thưởng thức. Nhịp tim anh vẫn đập điên cuồng nhưng con ngươi đen láy kia lại mang đến cho người cảm giác an lòng.

Bãi đậu xe không một bóng người, bảo vệ trực đêm cũng đang say ngủ.

Quý Hàng xuống xe, mở cửa băng ghế sau lấy áo gió rồi khóa xe.

Cơn gió thổi qua khiến lá cây xào xạc, vầng trăng sáng nổi bật trên nền trời đen không chút gợn mây. Quý Hàng hít một hơi, bước chân hướng về cánh cổng lớn đề chữ: “Nghĩa trang thành phố”.

Con đường này anh vô cùng quen thuộc, anh nhớ rõ vị trí mỗi gốc cây, mỗi trụ đá ở từng khúc quanh. Anh quen thuộc đến mức dẫu không có ánh trăng kia, không có ánh đèn chiếu sáng, không có tiếng ve sầu râm ran mà nhắm chặt hai mắt lại, Quý Hàng cũng có thể không sai một bước tiến thẳng đến phần mộ của mẹ mình.

Quý Hàng chỉ là không biết, An Ký Viễn cũng quen thuộc giống như vậy.

Nhìn người xuất hiện trước mặt, An Ký Viễn bị bất ngờ, nhưng cảm xúc ấy lập tức bị khí tức lạnh băng toát ra từ trên người anh xua tan đi, tất cả đều biến thành sợ hãi

Trải qua cả một buổi chiều, phía sau đau đến tê dại. Lúc này, anh ở trước mặt cậu, sắc mặt còn đen hơn màn đêm kia, trong nháy mắt, An Ký Viễn còn nghĩ rằng anh có phải sẽ lập tức đánh chết mình ngay tại đây hay không?

Chỉ là trong nháy mắt.

Bởi vì, động tác tiếp theo của anh đã đột phá tất cả mọi sự tưởng tượng của An Ký Viễn trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời.

Anh rũ ánh mắt, bước đến, đôi tay có chút run nhẹ giơ lên nhẹ nhàng khoác áo lên vai cậu. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức An Ký Viễn cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, cả người như có luồng điện giật bắn lên.

Chỉ là ngón tay anh lơ đãng chạm vào mà An Ký Viễn liền cảm nhận được khí lạnh bức người.

Quý Hàng một lần nữa nhíu chặt đôi mày rất vất vả mới giãn ra được một chút nhỏ giọng mắng:

“Đã lớn như vậy, phải giữ ấm người thế nào còn cần người khác nhắc nhở sao. Đi lên xe!”

Cả người An Ký Viễn đang đông cứng lại sau cái chạm nhẹ kia thì bất chợt như được truyền một luồng máu nóng chảy tràn khắp cơ thể, đó là cảm giác của rất nhiều năm trước. Cậu cảm nhận tim mình đã nhảy lên một nhịp đầy mạnh mẽ.

Cậu giống như một người đang chơi vơi giữa biển lớn đầy sóng gió, cô độc, kiệt sức đến mức gần muốn buông xuôi thì đột nhiên gặp được cứu viện. Thân thể đang lơ lửng một lần nữa được trở về với đất liền vững trãi.

Dưới ánh trăng có chút mờ ảo, Quý Hàng nhìn sắc mặt do dự đầy sợ hãi của An Ký Viễn, lồng ngực căng cứng.

Liếc mắt về di ảnh hiền thục, tươi tắn kia, cõi lòng như có luồng điện kích thích. Quý Hàng cố gắng khống chế ánh mắt của mình không nhìn đến hình ảnh đó, nhấc chân đá vào đầu gối An Ký Viễn ra lệnh.

“Mặc áo cho gọn gàng, lên xe chờ.”

Có trời mới biết, cả người An Ký Viễn mang đầy thương tích, để có thể duy trì duy trì dáng đứng thẳng kia cần bao nhiêu ý niệm và thể lực. Một cước của anh tuy không quá nặng nhưng đủ làm cho cậu như tờ giấy mong manh bay thẳng về phía trước, mắt thấy đầu mình sắp đập mạnh vào bia mộ thì anh đã ra tay giữ cậu lại.

“Làm sao? Nói chuyện không đáp lời, động đến một chút thì giống như Lâm Đại Ngọc khóc lóc đòi tự tử?”

Đôi mày lại khẽ nhíu, sắc mặt Quý Hàng đen thêm mấy phần. Nhóc con này rõ ràng sắp cao lớn bằng mình nhưng khi ngả vào lồng ngực lại cảm thấy so với lúc nhỏ không nặng hơn bao nhiêu.

An Ký Viễn thật vất vả dựa theo lực đạo của anh mà đứng vững, vừa ngẩng đầu đã bị sắc mặt khủng bố của anh dọa sợ, nhỏ giọng gọi một tiếng.

“Anh!”

Nét mặt Quý Hàng trầm xuống.

An Ký Viễn càng hốt hoảng nói:” Anh, em… chân em cứng lại, không cách nào quỳ xuống được.”

Thanh âm khàn khàn, run rẩy đầy yếu ớt.

Tầng băng mỏng trong lòng Quý Hàng như bị phá vỡ, cả trái tim như mất đi trọng tâm, rơi xuống đáy vực sâu. Những hình ảnh năm nào lại ồ ạt tấn công vào thần kinh yếu ớt kia của anh.

Khi còn nhỏ, cả hai anh em thường cùng nhau đến thăm mộ của mẹ. Lúc ấy, Quý Hàng sẽ nắm chặt tay An Ký Viễn, một bộ dáng kiêu ngạo kể với mẹ thời gian qua em trai đã học, đã làm những gì. An Ký Viễn cũng sẽ thừa dịp này than phiền với mẹ về anh trai vì sao không chơi đá bóng với cậu hay là có chơi đùa cũng không nhiệt huyết tận hứng. Ở trước mặt mẹ, Quý Hàng từ xưa đều là bộ dáng một người anh hết lòng yêu thương, cưng chiều em trai, mặc cho An Ký Viễn có bất kỳ chuyển đổi thất thường nào.

Sau đó, Quý Hàng rời khỏi nhà, số lần đến nơi này cũng ít đi, có ngẫu nhiên vài lần hai người sẽ chạm mặt nhau. Nhưng lúc này, Quý Hàng luôn im lặng không nói một lời, mặc cho An Ký Viễn từ lần đầu tiên lớn tiếng khóc lóc van xin cho đến khi chỉ còn là tiếng thút thít. Nhưng một khi rời khỏi nghĩa trang, Quý Hàng không còn là một anh trai tốt tính ngày xưa, mọi nhớ thương về mẹ đều hóa thành căm giận.

Nhưng thời gian cũng là liều thuốc tốt nhất. Trước kia đã từng giơ cao nấm tay thành quyền thề rằng sẽ ghi hận cả đời mà nay dần dần bình đạm hơn. Năm tháng dần trôi, vật đổi sao dời, vòng đời con người cũng dần ngắn lại, chuyện cũ… vốn chỉ cần người có thêm dũng khí để tự mình nhìn thấu rõ ràng.

Quý Hàng hoàn toàn cảm nhận được bản thân đối đãi với An Ký Viễn đang dần biến hóa. Từ lúc ban đầu là căm hận oán trách, về sau là không nghe, không thấy, không hỏi, rồi đến mấy năm gần đây, vậy mà sẽ thỉnh thoảng cài thêm người “nằm vùng” bên cạnh nó.

Quý Hàng khẽ thở dài một tiếng, lộ ra mấy phần cảm giác vô lực. Anh đột nhiên lui ra sau một bước, ngồi xổm xuống.

An Ký Viễn bị hành động kia hù dọa, vừa muốn lui về sau một bước, bắp đùi đã bị bàn tay ấm áp của anh chạm vào. Đôi tay Quý Hàng chuyển động linh hoạt, lực đạo mạnh yếu vừa phải, trong nháy mắt làm bắp đùi được thả lỏng.

“Anh, không cần, thật ra thì…”- An Ký Viễn khẩn trương đến mức cà lăm, khiếp sợ đến không nói thành lời, tất cả đều nghẹn tại cổ họng. Cậu hung hăng bấu móng tay vào lòng bàn tay mình xem thử có chăng mình đang nằm mơ.

“Thả lỏng!”

Giọng Quý Hàng trầm thấp có đầy ma lực, An Ký Viễn thả lỏng cả người, buông xuống mọi lớp phòng ngự, thế giới này tựa như cũng dừng lại ở khoảnh khắc này.

Xoa bóp bắp đùi rồi xuống bắp chân, cho đến An Ký Viễn cảm giác được hai cái chân giống như được thay mới, Quý Hàng mới một lần nữa đứng lên.

Ánh mắt luôn ẩn chứa đâu đó một niềm tin mãnh liệt của An Ký Viễn vừa phơi bày lại như bị bóng cây che khuất đi vài phần.

Quý Hàng điều chỉnh thần sắc, lấy chìa khóa trong túi quần ném qua người An Ký Viễn, một lần nữa khôi phục giọng điệu lạnh lùng, nghiêm túc.

“Anh không nghĩ ở trước mặt mẹ đánh em, lên xe chờ.”

———————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...