Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuyết rơi trắng xóa, gió đêm lạnh cắt, toàn thành phố B như phủ lên một tấm da dê mềm mại.

Quý Hàng là động vật ôn đới, lò sưởi trong nhà bật nhiệt độ hơi cao hơn bình thường. Nhan Đình An bước vào, trên người phủ đầy bông tuyết, một nửa áo khoác ướt đẫm.

Quý Hàng mặc quần áo ở nhà, tay áo còn xăng cao, từ phòng bếp chạy ra cửa nói:

“Sư huynh không mang dù?”

Nhan Đình An có chút biểu tình kỳ quái nhìn người.

“Tuyết rơi cần mang dù cái gì?”

Quý Hàng biết rõ lời sư huynh nói  luôn đúng, chỉ đành dọn hết quần áo bẩn trong giỏ, ném áo khoác đã ướt đẫm vào. Anh vừa muốn lên lầu lấy một bộ quần áo mới liền bị sư huynh lên tiếng ngăn lại.

“Không cần, làm xong việc thì vào.”

Quý Hàng đứng tại chỗ nhìn sư huynh đi thẳng về thư phòng, vẫn bóng lưng thản nhiên, tiêu sái, nhưng trong lòng anh rạo rực nổi lên một dự cảm bất thường.

“Tâm tình của anh Đình An hôm nay không mấy tốt…” – Cổ họng Quý Hàng như bị mất cục xương nghèn nghẹn, mang ý tứ nửa phần dặn dò, nửa phần cảnh cáo đối với An Ký Viễn đang đứng đó như người vô hình.

“Em ngoan một chút.”

Thư phòng bị Nhan Đình An mang một thân đầy gió tuyết lạnh lẽo chiếm cứ, hương trà nhàn nhạt lưu lại đêm qua cũng bị hơi lạnh hòa tan đi.

Quý Hàng cau mày nhắm nhẹ hai mắt, một lần nữa mở ra đã khôi phục thần sắc nghiêm túc quen thuộc nhưng căn bản vẫn không chống nổi nụ cười nhàn nhạt nơi khóe miệng của sư huynh.

“Đây là ý gì?”- Ngón tay thanh mảnh thon dài chỉ về hộp gỗ dài đang đặt trên bàn làm việc.

Nụ cười của sư huynh như cơn gió lạnh bất chợt quét ngang làm lòng tin xây dựng cả buổi chiều được đặt tên “thản nhiên như không” của Quý Hàng vỡ nát tan tành. Quý Hàng không nói câu nào, thân người thẳng tắp, quần áo mặc nhà mềm mại vẫn bị thân người căng thẳng làm kéo căng ra.

Ánh mắt Nhan Đình An vẫn rất nhu hòa, không hề mang một chút khí lạnh của ngày đông giá rét. Một ánh mắt thản nhiên, có chút thờ ơ nhìn qua bề mặt hộp gỗ đã được lau chùi tỉ mỉ, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ hai cái.

Lời nói nhẹ tênh nhưng lại khiến lòng  người xao động.

“Xem ra, em cũng biết mình thật thiếu đánh.”

“Sư huynh…” – Vốn là khí thế mạnh mẽ lại bị tấn công mạnh mẽ lộ ra sự yếu ớt.

Bọn họ vốn đứng rất gần, Nhan Đình An tùy ý mỉm cười một tiếng, vòng tay trước ngược đi một vòng ra sau lưng Quý Hàng, không khí đối lưu kéo theo vạt áo va chạm vào thắt lưng, cảm xúc rối loạn.

Tư thế ngồi tùy ý nhưng mơ hồ lộ ra cảm giác áp bách, lưng tựa vào mặt ghế sô pha.

“Có thiếu đánh cũng đã hai mươi tám tuổi, roi mây không còn là công cụ giáo dục bắt buộc đối với em, đau đớn cũng không thích hợp đối với một Phó Khoa luôn cần sẵn sàng đợi lệnh suốt hai mươi bốn giờ.”

Thâm âm trầm thấp mang đến cảm giác như người bị rơi xuống vực sâu tăm tối nhưng một câu cuối lại là tia sáng mặt trời cuối cùng trước khi vụt tắt.

“Hai năm không gặp, trừ bị đánh cũng không muốn trò chuyện một chút?”

Hít sâu một hơi, Quý Hàng cắn chặt môi đứng ở hướng mười giờ nhìn sư huynh, trong giọng nói ẩn chứa vài phần thấp thỏm, quả thực không giống Quý Phó khoa bừng bừng khí thế thường ngày.

“Sư huynh cần uống một chút gì không?”

“Không cần.”

Nhan Đình An khẽ cười lắc đầu, đặc biệt nhích mông qua một bên chừa ra một vị trí, có ý tứ mời gọi:

“Em muốn ngồi hay đứng?”

Ánh mắt va chạm vào nhau, mi tâm Quý Hàng khẽ giật, đem hai tay bắt chéo sau lưng, dáng đứng càng thêm quy củ, đầy nhu thuận.

“Em đứng thì tốt hơn.”

“Ừm”- Nhan Đình An rướn người về phía trước lấy hai phần bệnh án đặt trên bàn uống trà, gật đầu nói:

“Vậy em quỳ đi.”

———

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...