Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khu nhà xung quanh bệnh viện không hề nhỏ, quay trở về cũng mất một chút thời gian, trong ngày thường không cảm thấy con đường này quá dài nhưng hiện tại lại có chút cảm giác khác biệt.

Nước nóng từ vòi sen phun mạnh xuống, làm lưu thông máu huyết, đánh thức từng tế bào trước đó bị hơi lạnh làm đông cứng.

Đã rất lâu rồi chưa từng có sự ưu tư mãnh liệt như cơn sóng thần mạnh mẽ ập đến thế này làm cho Quý Hàng dù qua bao năm trui rèn nên phong thái kiên định, bất biến đều bị đánh cho tan vỡ. Anh nhìn dòng nước chảy dài xuống bàn chân mình, cách một cánh cửa phòng tắm vẫn cảm nhận được nội tâm mênh mông sâu thẳm của sư huynh.

Ánh mắt lạnh lùng, biểu tình vi diệu, không nói một lời cùng sức nắm mạnh mẽ ném thẳng anh vào phòng tắm.

Cảm giác này đối với Quý Hàng thật sự rất xa lạ, bởi vì cách dạy dỗ của sư huynh đối với anh không phải nghiêm khắc, tàn khốc, càng nhiều hơn chính là bầu bạn, là ảnh hưởng, thậm chí nhìn qua tưởng như lơ đãng nhưng thật ra là chú tâm từng chút, gây khó dễ qua cách thức nhạo báng, đùa giỡn.

Anh không đếm hết bao lần bị đánh, bị phạt, lại càng vì thái độ không tôn trọng với cậu mà luôn bị sư huynh nghiêm mặt giáo huấn nhưng sư huynh thật sự rất ít nổi giận với anh, làm cho Quý Phó khoa luôn có tinh thần quả cảm, luôn đưa ra quyết sách trong nháy mắt, ở thời điểm hiện tại vẫn chưa có được bất kỳ phương án ứng phó nào.

Lúc An Ký Viễn mang quần áo mới đến liền hỏi:

” Anh, còn cần lấy cái gì khác không?”

“Không cần.”- Thanh âm mỏng nhẹ hòa trong làn hơi nước mờ ảo.

“Cám ơn.”

“Vậy em trở về phòng trước, anh Đình An đang chờ anh ở dưới lầu.”

Áo sơ mi Nhan Đình An cũng thấm ướt, lộ ra phần nào da thịt.

“Sư huynh có muốn tắm rửa trước, Tiểu Hàng để sẵn nước nóng.”- Quý Hàng vừa bước ra từ phòng tắm, cả người vẫn còn bốc lên hơi nóng. Quý Hàng mặc quần áo ở nhà, lông mi hơi rủ xuống, tất cả nhuệ khí đều triệt để thu hồi.

Nhan Đình An ngồi ở bàn ăn, một tay cầm ly cà phê, một tay tùy ý lật vài trang tạp chí trên bàn, phong thái nhàn nhã, so với Quý Hàng đang đứng thẳng tắp trước mặt càng có dáng vẻ của chủ nhân ngôi nhà này hơn. Ly cà phê đen đã vơi đi hai phần ba, Quý Hàng còn chưa kịp nhớ ra cà phê trong máy đã để bao lâu, tầm mắt liền bị cuốn theo động tác tay của sư huynh chỉ về một ly chocolate còn bốc hơi nóng đặt bên cạnh.

“Uống!”

Quý Hàng có chút lúng túng, lần cuối cùng uống chocolate nóng là thời đại học, cũng chẳng nhớ nổi bạn nữ sinh ấy tên gì, mang nó đến trước mặt anh để bày tỏ. Hộp chocolate trong nhà đương nhiên là Kiều Thạc mua, có thể… đã quá thời hạn sử dụng.

Nhưng là sư huynh tự mình pha, còn mang đến trước mặt, Quý Hàng làm sao lúc này cũng không muốn mang thêm tội danh vì nháo tính tình mà từ chối sự quan tâm của sư huynh.

Nơm nớp lo sợ nhấp một miếng, ngọt đến tê đầu lưỡi, ánh mắt dò xét nhìn sắc mặt sư huynh.

“Có chút nóng.”

Nhiệt độ trong phòng làm cho thần sắc của Nhan Đình An nhìn có vẻ ấm áp hơn nhưng không thể xem là nụ cười dịu dàng xuất phát từ thật tâm như thường lệ.

“Thật là trưởng thành, cũng biết ép buộc anh.”- Cũng không biết đang nói chuyện chocolate thật sự nóng hay là hành động chạy theo dưới trời đang có tuyết rơi.

Bàn tay cầm ly càng siết chặt hơn, Quý Hàng không nói thêm lời nào, không nhanh không chậm uống cạn ly chocolate nóng, lúc đặt cái ly xuống bàn còn cố ý đẩy gần đến trước mắt sư huynh, bày bộ dạng của trẻ con khoe khoang mình đã ăn hết cơm.

“Có ý gì?”- Nhan Đình An ngẩng đầu lên nói.

“Chờ anh rửa ly cho em?”

Vành tai Quý Hàng ửng đỏ, vội vàng cầm ly xoay người đi xuống bếp rửa sạch, còn hận không thể đi ra quầy rượu lấy khăn lông lau đến bóng loáng mới bằng lòng bước ra ngoài. Lúc này, Nhan Đình An đã ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách.

Trên bàn xuất hiện ba vật xếp thành hàng ngay ngắn, một chai thuốc Zopiclone (thuốc an thần) trong tủ đầu giường, một gói thuốc lá trong túi áo kia và một chai nước súc miệng vừa được mở lớp nilon bọc bên ngoài.

———-

Quý Hàng là bộ dạng hiên ngang lẫm liệt mặc cho sư huynh có thể đánh, có thể phạt nhưng không thể không để ý đến mình.

Nhưng ta cảm thấy trong nội tâm Nhan Đình An thật sự là: “Ta lười để ý ngươi a.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...