Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ấn tượng của Tiêu Triều Nam đối với Triệu Thần Hải chỉ dừng ở mức là một kẻ ấu trĩ, cơ hội. Cậu ta từng vì tốc độ làm việc quá chậm mà chọc giận bác sĩ gây mê vốn đã bận rộn cả đêm không nghỉ, thế nhưng cuối cùng lại là cậu ta tức giận phẩy tay bỏ đi để mặc bệnh nhân còn đang nằm trên bàn mổ.

Loại tuổi nhỏ tính khí lớn này ngày xưa rất ít gặp nhưng mấy năm gần đây xuất hiện ngày càng nhiều, thường đến từ những gia đình có điều kiện, luôn tâm niệm “con của chúng tôi là nhất”. Từ những gia đình này thường sản sinh ra hai loại cá thể, là nữ sinh sẽ thường xuyên vì một câu nói bâng quơ mà đau lòng, nước mắt như mưa, nếu là nam sinh sẽ rất hay bộc phát tính khí bốc đồng, trút giận lên người khác. Nhưng Tiêu Triều Nam không nghĩ đến Triệu Thần Hải còn có thêm một lá gan lớn.

Cậu ta xách một túi giấy nặng chịch, chú tâm tính toán khi Tiêu Triều Nam chỉ có một mình tại phòng làm việc mới bước vào, còn cố ý khóa cửa, ngó nghiêng nở nụ cười đầy thế tục.

Đối với Tiêu Triều Nam luôn oán hận không thể mỗi ngày được ngâm mình trong phòng phẫu thuật mà nói ngoài chuyện vì tính chất công việc buộc phải tiếp xúc với cấp trên ra thì mọi hoàn cảnh khác đều làm anh cả người khó chịu. Nếu phải đối mặt với loại cấp dưới lươn lẹo hay nói mãi không vào điểm chính sẽ lập tức được mời rời khỏi tầm mắt.

Tiêu Triều Nam một chút cũng không tị hiềm chuyện mình có thành kiến với Triệu Thần Hải, xưa nay chưa từng cho cậu ta một sắc mặt dễ coi, thông thường chỉ vài câu sắc bén đã phơi bày được ý đồ của cậu ta. Nhưng khi nhìn thấy bên trong quyển sách lớn đựng trong túi giấy kẹp một bao thư tiền dày cộm, anh thật sự có chút giật mình.

Buổi chiều còn có ca phẫu thuật, hiện tại mắng người là việc làm rất hao tổn sức lực nhưng anh cũng phải nghiêm túc khuyên cậu nhóc nên từ bỏ loại ý niệm xấu xa này nhưng nhìn người trước mặt không có chút tỉnh ngộ nào, còn mặt dày bám chặt, anh thật sự nổi nóng buột miệng mấy câu:

“Không biết trong khoa còn phòng mỗ trống hay không, cậu lập tức bắt số đi khoan thử xem trong não cậu đang ứ nước đến lú lẫn?”

“Hay là cậu nên xuống Khoa Ngoại bắt số, nhờ họ mổ ra xem lá gan của mình lớn đến mức nào?”

“Bản thân có bao nhiêu năng lực không biết sao? Không lo suy nghĩ tự tu bổ, chỉ biết giở trò vặt. Giữ cậu lại khi xảy ra chuyện thì một chút tiền này đủ để giải quyết sao?”

……..

Từng câu công kích không chừa đường sống làm Triệu Thần Hải đỏ bừng mặt. Lòng tự ái mãnh liệt, cậu nam sinh dĩ nhiên không dễ dàng từ bỏ. Dẫu sao đây chỉ là một phương thức thử nghiệm, thành công thì tốt, không thành công cũng không gây ra tác hại gì. Huống chi, cậu còn đang trông cậy vào phiếu đánh giá thực tập của Tiêu Triều Nam.

Chẳng qua, Triệu Thần Hải không nghĩ đến Tiêu Triều Nam ngoài là người cuồng phẫu thuật còn là người đã ăn cơm hơn cậu tận mười năm.

“Đứng lại!”

Khi cậu ta muốn xách túi đồ rời khỏi phòng, Tiêu Triều Nam lớn giọng ngăn lại nói:

“Tôi chẳng muốn làm khó cậu nhưng số tiền quá lớn, vì bảo vệ mình, tôi cần có người làm chứng.”

Tiêu Triều Nam dù không để tâm nhưng bằng năng lực phán đoán mà có phản ứng. Một khi người bước ra khỏi cửa, sau này sẽ không có cách nào chứng minh anh không có nhận số tiền đó.

Quý Hàng xin nghỉ phép, Tiêu Triều Nam không muốn làm phiền liền nghĩ đến Cố Bình Sinh. Thế nên sự phát triển của chuyện này đã nằm ngoài dự tính của Triệu Thần Hải.

“Thầy Tiêu!”- Triệu Thần Hải cố nén giận, lúng túng nói:

“Em dẫu sao cũng là hậu bối, không cần phải làm chuyện không phúc hậu thế a.”

Cố Bình Sinh nhìn chằm chằm vật trong túi, không biết là tức giận hay hoảng hốt.

“Cậu… tuổi còn nhỏ đã có loại suy nghĩ này. Trưởng phòng giáo vụ của cậu là ai? Đúng là gan lớn bằng trời.”

“Cố Trưởng khoa!”

Tiêu Triều Nam không muốn gây thêm rắc rối làm lớn chuyện, anh là kiểu người nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nhưng làm hai người bất ngờ là Triệu Thần Hải khi thấy Cố Bình Sinh xuất hiện, bị kích mấy câu liền nói ra một câu làm họ phải đồng thời trố mắt nghẹn lời.

“Đều là học sinh như nhau sao lại thiên vị như vậy? Có phải do em đưa không nhiều bằng sư huynh?”

Cố Bình Sinh còn giữ được phong thái nghiêm nghị nhưng Tiêu Triều Nam đã vỗ bàn tức giận hét lên:

“Cậu đang nói cái quái quỷ gì đó?”

Chuyện đến nước này, Triệu Thần Hải đành phóng lao theo lao, thẳng thừng nói tiếp:

“Thầy Tiêu đừng giả vờ nữa, không có lửa làm sao có khói, thầy có muốn biết em là nhận tin tức từ đâu không?”

Cố Bình Sinh cười trừ, cấp dưới của ông không ít, ông không đảm bảo có thể nhìn thấu tất cả nhưng đã sống hơn sáu mươi năm, năng lực của cấp dưới thân cận thế nào ông đều nắm rõ, còn chưa đến mức chỉ vì câu nói của một thực tập sinh mà hoài nghi nhân cách của Tiêu Triều Nam

“Ai?… Người đã nói thầy Tiêu nhận tiền là ai?”

Triệu Thần Hải thản nhiên nói:

“Kiều Thạc, chính miệng anh ta đã nói với em.”

—————————–

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...