Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi người một khi hồi tưởng về tuổi thơ của mình nhất định sẽ có rất nhiều loại cảm giác khác nhau. Là loại cảm giác chán ghét khắc sâu trong tận xương tủy, là loại bóng ma mờ ảo ẩn giấu đâu đó, luôn cho rằng đã quên nhưng thật chất đã bị phong ấn vào sâu trong tâm khảm.

Sợ hãi, từ trước đến nay đều so với những hồi ức tốt đẹp càng làm cho người khắc sâu ấn tượng.

Sự khắc sâu ấy thậm chí kéo dài đến rất nhiều năm sau, thông thường rất ít quan tâm đến mua sắm đồ dùng thường ngày nhưng Quý Hàng luôn thừa dịp khi vợ xoay người không chú ý, yên lặng cúi đầu xốc lên từ trong xe đẩy chất đầy hàng hóa chai nước súc miệng đáng sợ kia đặt trở về vị trí cũ.

“Ba!”

Tinh mắt như lính trinh sát, An Hoài vô cùng nghiêm nghị, không hề có bộ dáng vì trước khi ra cửa bị ba dạy dỗ một trận mà nhân cơ hội trả thù, nói sang sảng:

“Chú nha sĩ đã nói phải ngoan ngoãn súc miệng a…”

Cánh tay Quý Hàng vẽ một đường cong chặn ngang cái miệng rộng của con trai nhỏ, thấp giọng uy hiếp:

“Đừng tưởng ba không biết con và chú tối hôm qua trốn trong phòng làm cái gì, có phải muốn ba phải ra tay nhắc nhở?”

An Hoài tức tối không phục đến hai má đỏ bừng, nghiêng đầu nhìn nét mặt đầy vô tội của ba mình. Bé con dĩ nhiên không biết ba rốt cuộc có thù hằn sâu đậm gì với nước súc miệng. Chú? Chú sẽ biết không nhỉ?”

Đây đều là chuyện của ngày sau đi.

——————-

Rất khẳng khái ngậm đầy nước súc miệng nhưng Quý Hàng không nghĩ bản thân sẽ bị làm khó đến tột cùng như vậy.

Phản ứng đầu tiên là đến từ hàm răng, cảm giác cay rát nóng bỏng tăng dần khi len lỏi vào từng phần da thịt non mềm, vô số những vết thương nhỏ nhặt không đáng bận tâm nay bị thứ chất diệt khuẩn này ăn mòn, dày xé kịch liệt.

Nhan Đình An quyến luyến không bỏ được chuyển dời ánh mắt khỏi màn hình tivi tĩnh lặng, cầm lên lọ thuốc trên bàn để bên tai lắc nhẹ.

“Thường ngày đã uống liều lượng bao nhiêu?”

Vốn cả người đã tràn đầy uất ức, lại đang bị nước súc miệng ăn mòn đến từng tấc da thịt, len lỏi đến cả những kẻ răng sâu thẳm nhất.

Sư huynh biết rất rõ ràng anh căn bản không có cách nào nói chuyện.

Loại người quật cường như Quý Hàng làm sao chịu khoa tay múa chân. Vì vậy, anh chỉ có thể dùng ánh mắt nóng bỏng không hề có chút sự hèn nhát nào để đối diện với thần sắc lạnh lùng của sư huynh.

Sự yên lặng càng làm bùng thêm bầu không khí nặng nề đến kinh người.

“Không nói, vậy là rất nhiều đi.”- Đối diện với sự mạo phạm rất rõ ràng kia vẫn là ánh mắt đầy thản nhiên, Nhan Đình An khẽ nhún vai, lắc nhẹ hộp thuốc trong tay.

“Vậy trước mắt tịch thu, khi nào cần cứ gọi điện xin, dù sao chỉ cách một dãy nhà, anh sẽ tự mình mang đến.”

Đầu lưỡi nhạy cảm như bị nhỏ lên nước ớt, cảm giác cay xé lan dài xuống cổ họng đồng thời cũng xộc thẳng lên tận óc, trán thấm đầy mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn rất cứng rắn.

Đều là bác sĩ lâm sàng, Nhan Đình An dĩ nhiên biết rõ tầm quan trọng của giấc ngủ, trạng thái tinh thần thanh tỉnh là tiền đề quan trọng nhất trong an toàn hành nghề chữa bệnh. Anh cho phép một không gian tự do nhưng mà…

“Quý Hàng, em thật ra không hề có sự tự khắc chế bản thân như chính em tưởng tượng.”

Sống lưng thẳng tắp, hai cánh tay xuôi xuống áp sát bên người cũng không biết làm sao liền nắm lại. Vốn là gương mặt đầy góc cạnh, nay hai gò má vì ngậm đầy nước súc miệng mà hơi gồ lên, tuyến lệ không biết làm sao cũng bị kích thích, đáy mắt ửng đỏ, ngay cả khóe mắt cũng biến thành ướt át.

“Có một số việc sư huynh không quản được…”- Nhan Đình An vẫn giữ phong thái thản nhiên tựa như không nhìn thấy người trước mắt mình đang vặn vẹo đến nhíu chặt đôi mày.

“Tỷ như em như thế nào đối nghịch với Y vụ, xử lý như thế nào về mâu thuẫn giữa bác sĩ và bệnh nhân, làm sao đối xử với Tiểu Viễn và Bác An.”

“Nhưng mà…”-  tông giọng trong nháy mắt lạnh đi mấy phần.

“Em làm sao đối với chính mình tạm thời vẫn thuộc về anh quản.”

Tầm mắt dần trở nên mơ hồ, từng tấc da thịt trong cổ họng bị kích thích không ngừng run rẩy, nhói đau kịch liệt.

Nhan Đình An thản nhiên tháo đồng hồ đeo tay đặt xuống đặt xuống bàn.

“Năm phút.”

Con ngươi phủ một lớp sương mù có chút không hiểu ngước nhìn.

“Còn không viết xong thì nhổ ra ngay…”- Chai nước súc miệng làm người ghét cay ghét đắng một lần nữa bị dời vào tầm mắt.

“Ngậm lần nữa, một trăm.”

Nói xong liền từ trên ghế sô pha đứng lên, cực kỳ giống lần đầu tiên đến nhà, không phải là một vị khách tỉnh tâm, mặt đầy vô tội cúi đầu hỏi:

“Khăn tắm ở đâu?”

—————–

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...