Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thầy…”

Quý Hàng trầm giọng:

“Nói.”

“Cố Trưởng khoa có gọi điện thoại cho thầy không?”- Tối nay là Kiều Thạc trực ban.

Tay Quý Hàng cầm điện thoại để bên tai, sống lưng thẳng tắp, hơi nhíu mày hỏi:

“Có chuyện gì?”

Đầu dây bên kia Kiều Thạc hơi do dự nói: “Có một bệnh nhân VIP.”

“Nói tiếng Trung.”

“Hình như là vợ của Bí thư tỉnh ủy.”

Quý Hàng gằn giọng: “Phẫu thuật cấp cứu hay ca bệnh hiểm nghèo.”

“… Đều không phải.”

“Bị tai nạn?”

“Chắc không phải.”

Từng câu hỏi dần mất đi sự kiên nhẫn, giọng rõ ràng không vui.

“Chẩn đoán.”

“Cái này … em còn không biết.”

Sắc mặt lạnh tanh càng phù hợp với tư thế quỳ, giọng Quý Hàng càng lạnh đến dọa người:

“Vậy em gọi cuộc điện thoại này có ý gì?”

“Thầy…” – Kiều Thạc quả thật bị giọng điệu kia dọa đến tê cứng da đầu, mất mấy giây mới nhỏ giọng theo kiểu thăm dò.

“Thầy có nghĩ nên đi một chuyến?”

“Thầy không rãnh chơi trò suy đoán với em.”

“Tít!Tít!Tít!”

Kiều thạc đương nhiên không biết tình cảnh lúc này của thầy mình, nếu không sẽ không gọi một cuộc điện thoại không đầu, không đuôi như thế.

Quý Hàng bấm kết thúc cuộc gọi nhưng vẫn không dám để chế độ im lặng, điện thoại thuận tay đặt lên bàn trà. Tư thế quỳ chỉn chu, đầy quy củ, ánh mắt nghiêm nghị không mang theo chút ưu tư nào, trên người toát ra sự cung kính đồng thời cũng là tư thái không chút thỏa hiệp.

Ánh mắt Nhan Đình An liếc qua màn hình điện thoại còn bật sáng.

“Có chuyện cứ nói.”

“Không có.”- Quý Hàng trả lời rất dứt khoát.

Ánh mắt so với sư đệ càng thêm nhạy bén, càng ở lâu trên đỉnh cao, học được quan sát vấn đề một cách toàn diện nhất, Nhan Đình An càng nắm chắc thời gian, không hề vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

“Sự kiện Hoàng Anh có từng suy nghĩ lại sao?”

Tầm mắt vững vàng tầm bỗng nhiên trầm xuống, Quý Hàng hoàn toàn không nghĩ đến câu chuyện mở đầu sau hai năm lại là sự kiện đó, anh chợt ngẩng đầu, ánh mắt không khỏi vòng vo mấy lần trên người sư huynh.

Nhan Đình An nghiêng người đưa cùi chỏ chống lên tay vịn ghế sô pha, bàn tay trái đỡ đầu, vẫn là tư thái ung dung như lúc chờ Quý Hàng nghe điện thoại, thần sắc mang theo thăm dò cùng bao dung.

Nhớ lại ngày ấy có bao nhiêu người khuyên răn hoặc chất vấn anh, bất luận là đối mặt với ai, thậm chí Cố Bình Sinh hao tốn bao nhiêu nước miếng mang cả uy tín, tiền đồ của anh ra làm thuyết khách cũng không đổi lấy được một chút nhu thuận như lúc này.

“Là Tiểu Hàng lỗ mãng.”- Quý Hàng trả lời ngắn gọn, đã là tận lực.

Ánh mắt Nhan Đình An sâu thẳm đầy ấm áp, trầm tĩnh nhìn anh một lúc lâu, sự an tĩnh sinh ra mấy phần kỳ quái.

“Anh không hề nghĩ đến hai năm không gặp, phương thức xử sự của em cũng thay đổi đến ngây thơ như vậy.”

Giọng điệu rất ôn hòa nhưng lại là mười phần chỉ trích nghiêm khắc.

Quý Hàng hơi nhíu mày, cổ họng nghẹn nghẹn như mắc phải cục xương, không lên tiếng. Anh đã biết sự bất mãn của sư huynh từ cuộc điện thoại bất ngờ điện thoại ngày hôm ấy, dù cách xa ngàn dặm nhưng thanh âm thân quen trong đêm tối ấy lại là là sự an ủi lớn nhất.

Nhan Đình An nghiêng đầu, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai.

“Ban đầu đều là những cư dân mạng mang đầy lòng căm phẫn, nhân danh chính nghĩa cùng nhau lên tiếng chỉ trích, sau đó lại bị scandal của một ca sĩ nào đó làm sao nhãng.”-  Từng câu nói rất chậm rãi.

“Nhưng Tiểu Viễn thì sao? Nó tại sao chỉ vì sự thỉnh cầu của người nhà bệnh nhân mà mạo hiểm rút ống, em không biết?”

Quý Hàng làm sao có thể không biết.

Những luồng dư luận kia vốn không thể gợi lên một cơn sóng nào ở trong lòng Quý Hàng nhưng lại là vết thương khó lòng xóa nhòa trong lòng Tiểu Viễn, vì sự an tâm của người nhà bệnh nhân mà ảnh hưởng đến phán đoán chuyên nghiệp.

Cuối cùng, Quý Hàng như thường lệ đã đánh giá thấp phân lượng của bản thân ở trong lòng em trai. Nó tình nguyện bị đánh, bị phạt đều phải đi theo sát bên anh, nó không phải là đứa trẻ lỗ mãng, không có đầu óc mà là quá lo sợ vì không chu toàn được chuyện của người nhà bệnh nhân mà gây ra chuyện không đáng, là lo sợ người mình quan tâm nhất phải gánh vác hậu quả do sai lầm của bản thân cậu.

Vốn là ưu tư đã bị cố gắng vứt bỏ trong một xó xỉnh nào đó lại một lần nữa bị đào xới lên, Quý Hàng mím môi đáp lời.

“Tiểu Hàng biết!”

Nhan Đình An ngồi thẳng người lại, hai chân bắt chéo, miễn cưỡng nhíu nhíu mi mắt vẫn đầy ấm áp.

“Muốn toàn lực bảo vệ, chỉ cần em có đủ năng lực gánh vác, cũng không có vấn đề gì. Một Phó khoa nho nhỏ, năng lực chuyên môn cao đến đâu, rời khỏi lĩnh vực lâm sàng chính là chính lao đầu vào trận chiến mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Xem như có thể hiểu đại khái mục đích của thân nhân nhưng thực lực của đối không biết, tầm ảnh hưởng của sự việc không biết, hậu quả sau cùng cũng không biết cứ “nghĩa vô phản cố”

(làm việc nghĩa là không chùn bước)

khơi mào mâu thuẫn, hơn nữa không chừa lại cho mình con đường lui, ở trong sự giằng co, lại hoàn toàn nằm ở trạng thái bị động, “binh lai tướng đáng, thủy lai thổ yểm”

(quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn)

hoàn toàn không thể xem là bản lĩnh.”

Thanh âm trầm thấp nhưng dứt khoát, giọng điệu và tư thế đều rất tùy ý, giống như đang kể chuyện xưa cho đứa trẻ trước khi ngủ, làm cho người như sinh ra ảo giác chuyện không có gì trọng đại nhưng lời một khi đã thốt ra lại vô cùng nặng nề.

“Loại phương thức xử lý mâu thuẫn này là tính trẻ con bộc phát, là càng lớn càng ngây thơ, hay là sư huynh từ trước đánh không đủ đau?”

Nhan Đình An không phải người thích nói phải trái, ngày hôm nay nói ra nhiều lời như vậy là căn cứ vào tâm tư hỗn loạn của Quý Hàng mà đặc biệt chịu đựng thu đi mấy phần tính tình. Mà hình ảnh môi mím chặt, nửa chữ cũng không nói, nét mặt kiên định so với thiếu niên ngây thơ quật cường của hơn mười năm trước càng tăng thêm nhiều lần.

Quý Hàng quả thật không người lỗ mãng, nhiều năm lăn lộn trong giới y học đầy sắc thái mâu thuẫn, dập đầu đụng đầu đã hình thành nên một bộ dáng trầm tĩnh bất biến.

Nhưng từ trong xương cốt lại là kiểu tính cách luôn luôn thu mình, rất thẳng thắn lại quá mức ương ngạnh.

Đối mặt với sự cố chấp kia, Nhan Đình An không hề có cảm giác bị xúc phạm, thậm chí có chút buồn cười đến hơi nghiêng đầu, anh vẫn rất bình tâm, còn có chút ý dỗ dành đứa trẻ.

“Làm sao, oan uổng em, hay lại muốn bộc phát tính tình?”

Ánh mắt Quý Hàng hơi co rút, thu lại phần nào kiêu ngạo, tư thế quỳ càng thêm nghiêm chỉnh.

“Tiểu Hàng không dám.”

Khóe miệng Nhan Đình An hơi nhếch lên, không lên tiếng, vẫn là ánh mắt rất hiền hòa, không hề có cảm giác là đang từ trên cao nhìn xuống.

Sư huynh nhìn chăm chú nhưng không hề có chút nghiêm nghị nào, ánh mắt trầm tĩnh, ôn hòa dễ như trở bàn tay xuyên thẳng vào tường thành kiên cố, cứng rắn mà Quý Hàng đã dốc lòng trui luyện, bới móc lên từng vướng mắc nhỏ nhất, làm bộc phát từng tầng khí chất mềm mại bị ẩn giấu theo từng nhịp hô hấp.

Một lúc lâu sau, giọng Quý Hàng đã hiện lên sự ấm ức từ rất lâu.

“Là em làm không chu toàn.”

Một câu ngắn ngủi nhưng hao phí sức lực rất lớn, tương tự với tự mình làm kiểm điểm, là hành động đã rất xa lạ.

Nhận lỗi, anh đã từng đối mặt với Cố Trưởng khoa, với cấp dưới, với cả những người bên Y vụ không mấy hiểu về công tác chuyên môn, mỗi lần đều rất thản nhiên, rất lỗi lạc, có đúng mực, nào có như lúc này rất khiêm nhường, rất thành thật. Nhìn kỹ lại, trong con ngươi đen láy kia đã dần trong veo lại, rút đi sự phòng ngự do trui luyện, cực kỳ giống với thời còn là thiếu niên.

“Nói chuyện chính đi.”

—————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...