Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Ký Viễn cắn môi hít sâu một hơi mấy giây mới đè nén cảm giác lạnh lẽo đang dâng trào khắp người, đi vào phòng nghỉ phía trong, đến góc tường, thẳng lưng quỳ xuống.

Trong mắt ngập tràn sợ hãi nhưng An Ký Viễn dần nhận biết sự sợ hãi kia không phải toàn bộ vì roi mây sẽ rơi xuống người mình. Cậu cảm nhận rõ ràng anh sẽ vì sự tiến bộ của cậu mà yên tâm, vui vẻ đồng thời cũng đối với sai lầm của cậu mà phẫn nộ, thất vọng.

Cho nên, cậu thiếu niên từ trước đến nay luôn chẳng bận tâm đến mọi thứ nhưng ở trước mặt anh lại cam tâm tình nguyện bày ra loại thái độ cẩn thận, e dè  từng chút một.

Quý Hàng vài phút sau liền bước vào, đứng bên cạnh không nặng không nhẹ ra lệnh:

“Từ nay về sau quỳ.”

An Ký Viễn thu liễm biểu tình, dịch chuyển một chút đầu gối kéo ra một khoảng cách nhỏ với mặt tường, trong lòng nhất thời dâng lên cảm giác bất an. Cậu biết, anh chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi, cho nên cậu phải trân trọng ít phút nghỉ trưa này.

“Tay!”

Một tiếng ngắn gọn nhưng lại như hòn đá lớn rơi mạnh xuống lòng An Ký Viễn.

Cậu nâng hai cánh tay giơ thẳng về trước, trong đầu vừa gợi về ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp khi làm động tác này thì có cơn đau trong chớp nhoáng ập xuống.

Cậu nào có thời gian cảm khái. Anh gần như đập mạnh quyển sách xuống hai cánh tay cậu, tiếng rên đau đớn nghẹn nơi cổ họng.

Hai cánh tay theo bản năng hạ xuống khoảng 10 centimet, nhưng trước cái nhíu mày của anh đã vội quay trở về vị trí cũ.

Quyển sách này An Ký Viễn nhận biết, là giáo trình chuyên ngành Ngoại khoa thuộc nhà xuất bản Elsevier. Đây là quyển sách có độ dày khủng bố nhất mà cậu nhìn thấy từ lúc sinh ra đến giờ. Tuần trước, cậu còn bị phạt học thuộc một phần nhỏ về động mạch trong chương một.

Chất liệu giấy cực tốt, phần bìa dày dặn, rắn chắc. An Ký Viễn khi cầm cuốn sách này học bài cũng tiện tay lật thử đến trang cuối cùng, cậu lần đầu tiên thấy căm hận trí nhớ của mình, quyển sách này có tổng cộng 1838 trang.

Bị khí thế lạnh lùng mạnh mẽ của anh dọa đến sắc mặt tái nhợt. Cậu lại vì dùng sức quá độ mà gương mặt lại ửng đỏ lên. Căn phòng trở về sự yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng tí tách của những hạt mưa rơi chạm vào thành cửa sổ.

Qua được một nửa thời gian, hai cánh tay mỏi nhừ đến tê dại. Cậu dùng sức cắn chặt răng cũng tác động đến cả thân người run lên, không thừa nhận nổi toàn bộ sức nặng nữa mà cánh tay có phần chệch xuống. Nhưng phần khí tức mạnh mẽ phảng phất nào đó dọa người liền trở về vị trí cũ.

Khi cơn đau tác động mạnh mẽ đến phần bả vai thì anh rốt cuộc đã mở miệng.

“Suy nghĩ xong rồi?”

An Ký Viễn căn bản không có tinh lực suy nghĩ, để duy trì tư thế này đã tiêu hao tất cả năng lượng của cơ thể.

“Không giữ bình tĩnh khi trao đổi với người nhà bệnh nhân là em sai nhưng khi làm thủ thuật em hoàn toàn tuân thủ quy trình vô khuẩn… Khẳng định không có vấn đề.”

Cậu thở một hơi tiếp sức, chờ đợi được anh đặc xá buông tay xuống cho dù sau đó sẽ bị đánh cũng tình nguyện. Nhưng điều cậu không ngờ là anh lại im lặng đi thẳng ra ngoài, không đến nửa phút thì quay trở lại.

“Bộp!”

Một quyển sách khác có độ dày gần tương đương được đặt chồng lên. Cơn đau nhức theo đó lan rộng khắp thân người. Bìa của cả hai quyển đều bóng loáng, vì phòng ngừa quyển sách phía trên sẽ rơi xuống, yêu cầu không thể có bất cứ cử động nhỏ nào.

Quý Hàng nghiêm giọng ra lệnh, không cho phép cãi lại.

“Lưng thẳng! Tiếp tục!”

Mồ hôi chảy dài như thác nước đổ. Hai gò má như phồng lên khi hai hàm răng gắng sức cắn chặt vào nhau. Tiếng hừ nhẹ len lỏi tràn qua khe hở nhỏ giữa hai hàm răng mang theo không ít bực bội và ẩn nhẫn.

Cậu mơ hồ cảm thấy hai cánh tay bắt đầu không ngừng hạ xuống, cậu không còn điều khiển được nữa, mặc cho móng tay hung hăng bấu chặt vào lòng bàn tay kích thích mà vẫn không có tác dụng.

“Bộp!”

Quyển sách phía trên đã rơi xuống sàn. Đầu óc mơ hồ, An Ký Viễn hoảng sợ theo bản năng cúi người xuống muốn nhặt lên để rồi quyển sách còn lại cũng đồng dạng rơi xuống.

Quý Hàng cầm hai quyển sách lên, lạnh giọng nói: “Lá gan cũng theo tuổi tác lớn dần?”

“Không phải…”

An Ký Viễn hít sâu, rũ ánh mắt đáp lại, thanh âm yếu ớt, không biết là do mệt mỏi hay sợ hãi.

Cậu thật sự cảm thấy uất ức, anh vừa rồi rõ ràng đã đứng về phía cậu. Hai cánh tay khó khăn rơi xuống bên người tác động đến cả bả vai, dáng người thu lại càng tỏ ra vẻ điềm đạm, đáng yêu. Máu lưu thông đến các cơ bắp mang đến chút ấm áp nhỏ nhoi trước khí tức lạnh băng bức người của anh.

“Quần cởi, chống trên sàn!”- Quý Hàng dứt khoát ra lệnh, sau đó bước ra ngoài.

An Ký Viễn sợ hãi nhìn căn phòng trống trãi, nghe bên ngoài là tiếng khóa cửa phòng mới thoáng yên tâm.

Sáng sớm hôm nay, cậu vừa đi theo bác sĩ Tiêu vào phòng phẫu thuật còn chưa kịp thay quần áo, trang phục này thật thích hợp với hai tay không còn mấy linh hoạt.

Chống trên sàn. Cậu dĩ nhiên sẽ không nghĩ anh cho phép cậu thoải mái nằm dài trên sàn. Một tháng trãi qua sự uốn nắn, dạy dỗ, cậu đã vô cùng thấu hiểu tình cảnh của bản thân. Ở anh nơi này, bị đánh không đơn giản là chuyện nằm sấp xuống, nếu không phải trừng phạt nặng nề hao tốn nhiều thể lực thì một tư thế dễ dàng chưa từng có khả năng.

Thật ra, từ lần trước anh phạt cậu mỗi ngày hít đất một trăm cái, lực cánh tay đã tiến bộ không ít, vừa rồi phải gánh cả chục kilogam sách, vô cùng đau nhức nhưng một khi được buông tha, không còn bao nhiêu cảm giác khó chịu nữa, tư thế hít đất càng thêm đủ tiêu chuẩn.

Cơn bão có dấu hiệu tăng mạnh, bên ngoài mưa không ngớt, gió thổi ào ào, khí lạnh len lỏi theo khe hở cửa sổ làm người không khỏi run run.

Anh không đi quá lâu, một lần nữa khi anh bước vào cửa, An Ký Viễn mơ hồ nhìn thấy trên tay anh xuất hiện thêm một đồ vật, ngược sáng cộng với chuyện nào dám quay đầu nhìn làm cậu chẳng rõ đó là vật gì nhưng trong lòng có dự cảm bất an.

Phần thân dưới trống trãi thoáng ửng hồng, bên tai cũng có cảm giác nong nóng. Bất kể bao nhiêu lần, bất kể vì nguyên nhân gì, ở trước mặt anh cởi quần chờ bị đòn vẫn làm cậu thẹn thùng, xấu hổ tột cùng.

Có thể Quý Hàng căn bản không cảm giác được sự lúng túng của em trai, bước thẳng đến bên cạnh, ngồi xổm xuống.

Chợt nhìn thấy đồ vật trong tay anh, tim An Ký Viễn gõ thùng thùng liên hồi, tiếng hét như muốn nhảy ra khỏi miệng.

An Ký Viễn khi thực tập ở Khoa Xương khớp là đạt thành tích xuất sắc, vì vậy nhìn lướt qua cậu liền biết đồ vật anh cầm trong tay là gì. Nẹp cố định đốt sống cổ làm bằng thép không gỉ, chiều rộng khoảng hai ngón tay, có độ dày không chênh lệch mấy so với thước gỗ thường dùng, trên mặt phân bố đều các lỗ tròn đường kính khoảng một centimet.

Mặt thép lạnh lẽo gõ vào cùi chỏ An Ký Viễn, đập mạnh vào đầu xương, cả cánh tay như bị điện giật run bật lên.

An Ký Viễn khó khăn nâng lên tầm mắt gọi một tiếng:

“Anh!”

Quý Hàng trầm mặt, hời hợt nói một câu:

“Cùi chỏ chống.”

An Ký Viễn như người rơi xuống vực sâu vừa bám được một nhánh dây leo cứu mạng thì ba chữ kia của Quý Hàng như cơn gió mạnh thổi tạt qua làm cắt đứt nhánh dây leo.

An Ký Viễn có chút tuyệt vọng khép chặt hai mắt, sau đó cong cùi chỏ chống đỡ.

Đôi chân dài thẳng tắp hơi tách ra, hai tay siết chặt thành quả đấm, mông hơi nâng cao lên.

Cậu đã từng trong trạng thái tinh thần tốt nhất làm tư thế hít đất mà chép phạt được 34 phút, nhưng hôm nay sáng sớm đã tiêu hao rất nhiều thể lực, còn phải kháng đánh, An Ký Viễn tự mình dự đoán chống đỡ không quá 10 phút.

Anh chợt đứng dậy, thân ảnh cao lớn che đi ánh sáng trước mặt An Ký Viễn, làm cho đầu óc vốn không mấy tỉnh táo của cậu trong nháy mắt hoảng hốt.

“Bốp!”

Mặt thép tiếp xúc mạnh mẽ với da thịt, ấn sâu xuống khoảng 3 centimet, đau rát lan tỏ kèm theo một vết đỏ dài.

An Ký Viễn cả người căng thẳng, không động đậy.

“Tại sao lần đầu thất bại?”

Cậu đè nén thanh âm, không có khí thế hiên ngang như những ngày qua.

“Vị trí… không có tìm chính xác.”

“Bốp! Bốp!”

Lực đạo là không nuông chiều, roi thứ hai chồng lên không chệch một li, trong nháy mắt vết thương đã chuyển sang bầm tím.

“Tại sao không tìm chính xác?”- Thanh âm Quý Hàng lạnh lẽo như chính nhiệt độ của tấm nẹp này, không mang theo chút cảm tình nào.

An Ký Viễn hít sâu, khống chế thân thể run rẩy, cố gắng ổn định thanh âm mà nói:

“Người mắc bệnh có chỉ số BMI là 36, thuộc dạng béo phì độ II, độ sâu vào kim không tốt như dự đoán, lần thứ hai vào thuận lợi, dễ dàng tìm được khe hở lớn nhất… em biết sai rồi… aaa!”

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Liên tiếp ba roi vẫn cùng một chỗ, vết sưng thêm nổi bật, máu bầm càng đậm hơn, gần như mong manh đến muốn phá da.

“Sai sót trong quá trình vừa làm vừa học là không thể tránh khỏi, tổng kết còn phải bị đánh, uất ức sao?”- Thanh âm Quý Hàng nghe như biếng nhác nhưng lại ẩn chứa khí tức đầy nguy hiểm.

Bên tai đều là tiếng rít kẽ răng, thân thể An Ký Viễn không tránh khỏi căng cứng lên.

Thanh âm An Ký Viễn tuy yếu ớt nhưng lộ ra kiên định:

“Không uất ức.”

Nếu như lúc mới bắt đầu còn có chút uất ức nhưng qua một tháng đã thành thói quen. Người khác phạm lỗi, chỉ cần không trực tiếp ảnh hưởng đến người bệnh, tổng kết nhắc nhở lần sau chú ý hơn là được. Nhưng với An Ký Viễn, hồ sơ bệnh lý không học thuộc còn phải chép phạt, viết dặn dò không đầy đủ còn muốn bị đánh, đường may không đạt đến yêu cầu còn phải luyện tập thêm, lần sau vẫn làm không được sẽ bị phạt nặng hơn.

Nhưng An Ký Viễn sẽ không than phiền, cuộc sống hiện tại của cậu không còn hoảng loạn, bất an như ban đầu; tín ngưỡng của cậu không còn xa xôi, không rõ phương hướng nữa. Anh không còn như ngọn hải đăng xa xăm mà cậu nhìn không rõ cũng chạm không đến nữa. Anh đã mang đến cho cuộc sống của cậu một ngọn lửa nhiệt huyết chân chính, để có thể được chạm vào, cậu không tiếc bỏ ra so với người khác càng nhiều mồ hôi và cố gắng, cũng chưa từng oán giận thước gỗ hay roi mây kia.

“Mười roi.”

Phán quyết của Quý Hàng làm thân thể vốn đã chật vật kia lại run lên.

Vật này tuy không so được với thước gỗ hay roi mây nhưng lực đạo trong tay Quý Hàng nào phải trò đùa. An Ký Viễn mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghênh chiến với đau đớn nhưng mỗi một roi đánh xuống đều không khỏi nhíu mày, để lộ nét mặt thống khổ.

Mặt thép phản chiếu ánh lên nét mặt nghiêm túc, lạnh lùng đặc trưng của bác sĩ ngoại khoa, trong khi đang trừng phạt càng là khí chất bất khả xâm phạm nghiêm túc.

Thân thể An Ký Viễn theo mỗi lằn roi mà hạ xuống vài centimet rồi trong khoảnh khắc khôi phục về đúng vị trí. Rõ ràng bên ngoài gió thổi lạnh buốt nhưng cả người cậu lại nóng bừng bừng.

Mười roi vừa vặn trãi dài từ eo đến hết phần mông, đỏ bừng một mảng, trừ ở đỉnh mông bị mấy roi chồng lên liên tiếp tạo thành một vết bầm tím có phần chói mắt.

Quý Hàng gõ đầu cây nẹp vào bả vai giúp em trai điều chỉnh tư thế, ra lệnh:

“Tiếp tục!”

Đặt số lượng, đánh đủ xem như bỏ qua. Nhưng anh hôm nay phát ra lửa giận lớn như vậy tuyệt đối không phải bởi vì cậu đâm kim đến hai lần.

An Ký Viễn hơi nghiêng đầu sang một bên, giống như lúc nhỏ theo bản năng muốn thăm dò sắc mặt của anh. Nhưng chút lý trí còn sót lại lập tức ngăn lại mọi hành động, sai lầm rõ ràng như vậy làm sao không bị anh nhìn ra được.

“Em không nên…”- Là giọng mũi, tốc độ nhả chữ thật chậm như đang đắn đo lựa chọn từ ngữ.

“… Trong lúc trực ban đi khoa khác làm chọc dịch não tủy.”

Nội thần kinh và Ngoại thần kinh được xem như là hai khoa thất đồng hành, có mối liên hệ tương đối chặt chẽ. Ngày đó, cả hai cùng một ca trực, Tô Uẩn giữa đêm tiếp nhận một ca cấp cứu, nhìn thể trạng bệnh nhân thì do dự nhưng lại không muốn đánh thức cấp trên chỉ vì mình không thể làm được một thủ thuật chọc dịch não tủy nhỏ nhoi, vì vậy liền tìm bạn trai ở kế bên giúp đỡ.

Chẳng qua, câu trả lời của An Ký Viễn làm Quý Hàng không thể nào hài lòng.

Vì vậy, lời vừa dứt là mưa roi trút xuống, đau đớn, nóng rát lan tràn toàn cơ thể.

“Mông nâng cao lên, chống đỡ tốt!”- Thanh âm Quý Hàng như sấm rền, không còn tính nhẫn nại như vừa rồi.

“Anh, em biết…sai rồi.”- An Ký Viễn khàn giọng thốt lên, mồ hôi chảy dài theo gò má. Cậu mơ hồ nhận ra câu nói của mình đã làm cho anh càng thêm tức giận nhưng đau đớn thấu trời thế này làm cho bất kỳ ai cũng không có biện pháp trấn định.

Đầu cây nẹp lại gõ vào sống lưng nhắc nhở An Ký Viễn điều chỉnh tư thế.

Quý Hàng đập mạnh vào vết bầm tím chói mắt nhất ở đỉnh mông lạnh giọng cảnh cáo:

“Em nếu còn muốn quanh co không rõ, anh lập tức gọi Tô Uẩn đến nhìn.”

“Anh!”

An Ký Viễn nghiêng đầu nhìn, nét mặt không thể tin nổi mang theo cả kinh hoàng.

“Anh tại sao có thể làm như vậy?”

Làm việc phạm sai lầm, An Ký Viễn tự nhận tuyệt đối sẽ không đùn đẩy trách nhiệm, ngoan ngoãn cúi xuống chịu đòn cũng không có nghĩa là cậu sẽ chấp nhận vứt bỏ hết tự tôn và ngạo khí của bản thân.

Quý Hàng lạnh lùng trợn mắt mấy giây, sắc mặt không đổi vứt tấm nẹp trong tay xuống sàn, bước đến bàn trà.

An Ký Viễn thật sự bị dọa sợ, bất chấp đau đớn bật người lên, quần vẫn còn vướng ở hai chân làm cả người ngã xuống sàn lại lập tức bò dậy, nhào đến chụp lấy ống nghe trong tay anh, thanh âm mang theo ý cầu xin.

“Anh, em sai rồi, không muốn mà.”

Quý Hàng chậm rãi đặt ống nghe điện thoại xuống, ngước mắt nhìn chằm chằm gương mặt hốt hoảng của An Ký Viễn, nhưng một chữ cũng không nói.

An Ký Viễn càng thêm sợ hãi, hơi cúi đầu xuống, khép nép nói:

“Em nói sai rồi.”

“Em…”

Sự im lặng của anh giống như hố sâu hút đi toàn bộ dưỡng khí, cảm giác áp bách đến nghẹt thở. An Ký Viễn mím môi.

“Em nhận phạt.”

Ánh mắt Quý Hàng rất nghiêm túc, đối mặt với ánh mắt như nai con ngơ ngác kia một chút cũng không lộ ra đau lòng.

“Tự em đánh hay anh đánh?”

———————————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...