Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giống như bị lột sạch quần áo ném vào hầm băng, cảm giác thẹn thùng, mặc cảm đánh thẳng vào đầu An Ký Viễn, bàn tay bấu chặt đến tê dại.

Qua cuộc trò chuyện với các Trưởng khoa, An Ký Viễn đã mơ hồ cảm nhận được cơn giận của anh từ đâu phát sinh nhưng thật sự cậu không phục, trong bụng đầy oan ức.

Ánh mắt sắc lạnh kia dừng trên người An Ký Viễn vài giây, lớp ngụy trang trước đó dần tan biến thay bằng một bộ mặt tối tăm, như giông bão sắp kéo đến.

“Những gì tôi vừa nói trong phòng họp, cậu không nhớ?”

Nghe câu này, An Ký Viễn run bật lên, cả người căng cứng, bao quật cường, không phục đều bỗng chốc như bị axit ăn mòn tất cả.

Làm sao cậu có thể không nhớ, thời điểm anh nói không nghĩ rõ ràng thì không được xuất hiện trước mặt anh, sắc mặt vô cùng tuyệt tình, khắc sâu ở trong lòng.

“Anh hai, em…”

“Cậu nên gọi tôi là gì?”- Quý Hàng nghiêm giọng.

“Đây là bệnh viện, đừng để tôi nghe nữa thấy hai từ này nữa.”

Lòng An Ký Viễn đầy chua xót, miễn cưỡng nói: “Quý Phó khoa muốn em suy nghĩ rõ ràng.”

Vốn hỏi như vậy là muốn nó giống Kiều Thạc sẽ gọi mình là thầy. Ba tiếng “Quý Phó Khoa” vừa thốt ra, lòng Quý Hàng như rơi vào đáy vực sâu.

Anh vốn không phải loại người máu lạnh vô tình mà ngược lại là cảm tình dị thường phong phú, phong phú đến mức có thể dư thừa thông minh cùng tinh lực làm đồng thời hàng loạt nghiên cứu cấp quốc gia cùng công tác chuyên môn nhưng có một chút cảm tình này chải chuốt hơn mười năm cũng mãi không rõ ràng được.

Đứa nhỏ trước mắt này đã từng vùi đầu trong lồng ngực anh nghe anh kể chuyện, đã từng vì lỡ phạm lỗi mà níu áo anh mè nheo xin xỏ, cũng đã từng rất quật cường chọc anh tức giận thấu trời nhưng chưa từng thể hiện bộ dáng cẩn trọng từng li từng tí như hiện tại.

Quý Hàng trầm tư nhìn biểu tình luống cuống của An Ký Viễn nhưng trong ánh mắt ấy vẫn mang theo chút sắc bén làm anh sao có thể không bàng hoàng, không nổi lên chút hoài nghi.

Tất cả những cảm xúc, những do dự này trong thời khắc nghe được An Ký Viễn lặp lại câu nói “suy nghĩ rõ ràng” làm bùng lên lửa giận.

Quý Hàng cố gắng khắc chế mình, cắn chặt răng đi đến bàn làm việc, dùng mấy giây điều chỉnh khí tức, ngẩng đầu gằn giọng:

“Đi ra ngoài!”

An Ký Viễn cắn chặt môi, hai cái chân giống như bị dính chặt xuống sàn.

“Rầm!”

Quý Hàng vỗ mạnh tay xuống mặt bàn, ly nước đầy đều bị chấn động văng nước ra ngoài.

“Bảo cậu đi ra ngoài không nghe thấy sao?”- Ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Tôi nhắc lại một lần về chuyện thay đổi liên tục không suy nghĩ rõ ràng thì đừng xuất hiện ở trước mặt tôi. Nếu không…”

Quý Hàng chợt ngừng lại, giống như đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cười nhạt nói:

“Bất quá, nếu cậu lại mời Viện trưởng hoặc Trưởng khoa đến bênh vực thì tôi thật sự cũng không có biện pháp gì, ai bảo cậu là Nhị thiếu gia An gia chứ, tùy tiện vung tay lên toàn bộ giới y học thành phố B đều phải nghe lệnh.”

“Em không có!”

Giống như một con sư tư ngủ say đột nhiên bị đánh thức, An Ký Viễn trợn tròn mắt nhìn chằm chằm anh hai, đáy mắt hằn lên tia máu, rõ ràng thổi bùng lửa giận.

Cổ họng khô rát, giọng khàn khàn: “Em không có mời Trưởng khoa đến thay em xin xỏ, cho đến bây giờ cũng không để ba gây áp lực cho bệnh viện. Anh có thể không thích em, nhưng anh không thể nghĩ oan cho em.”

Quý Hàng khi nào mới có người dám trực diện chống đối như vậy. Kiều Thạc dù không tỉnh tâm, cũng chỉ dám ở lúc tâm tình anh rất tốt mới dám đùa giỡn một chút, có khua môi múa mép cũng có chừng mực. Quý Hàng thật sự trở mặt, nhóc con có mấy cái mông mà dám ở chính diện khiêu khích như vậy.

Giống như lửa cháy bị đổ thêm dầu, Quý Hàng bước đến bên cạnh An Ký Viễn, một tay khóa chặt bả vai nhóc con, cả người An Ký Viễn như bị điểm huyệt tê dại đến mềm nhũn ra.

Động tác của Quý Hàng lưu loát mạnh bạo, giơ chân đá mạnh vào phía sau gối. An Ký Viễn bị đau điếng bất ngờ, cả người ngã nhào xuống mặt sàn.

Tiếng rên nhẹ thoát ra khỏi kẽ răng, nghe qua cũng biết rất đau. Cho dù không nhìn thấy, An Ký Viễn cũng biết chắc chắn nơi đó bầm tím rồi, sưng lên rồi, trên trán phủ một lớp mồ hôi lạnh, ngũ quan vặn vẹo.

Từ sau cuộc đại phẫu thuật năm ấy, Quý Hàng luôn duy trì rèn luyện thể lực, không dám vận động quá mức chịu đựng của tim nhưng càng không dám hoang phế. Anh biết rõ một cú đá kia nặng bao nhiêu.

Quý Hàng nhìn An Ký Viễn chống cánh tay chật vật trên mặt sàn, gằn giọng.

“Quỳ thẳng!”

Là trật khớp hay gãy xương rồi? Dây chằng đứt chăng? Hết thảy hình như không phải.

An Ký Viễn lần lượt loại trừ hết mọi khả năng, thật sự khó lòng chịu nỗi loại đau đớn thế này.

Cậu cho đến bây giờ chưa từng bị đối xử mạnh bạo như vậy, khi còn bé anh muốn đánh cũng không cần động thủ, có lúc thậm chí không cần mở miệng, một động tác, một ánh mắt, cậu đã ngoan ngoãn dọn xong tư thế chờ ăn đòn.

Thời điểm đó, anh còn có kiên nhẫn trước khi đánh đều nói lý lẽ đến khi cậu tâm phục khẩu phục. Tuổi còn nhỏ, dĩ nhiên cũng có lúc An Ký viễn nghe không lọt tai những lý lẽ kia nhưng cậu vô cùng tín nhiệm anh, dù trong lòng bực dọc, đau nhói cũng sẽ luôn chạy đến bên cạnh anh, sau đó bị anh nằm trên giường bệnh mắng đến không ngẩng đầu lên được cũng giấu nhẹm đi mọi uất ức mà mỉm cười với anh.

Anh muốn đánh, trên thực tế nếu cậu không muốn, đều có thể trốn được. Nhưng cậu sẽ không trốn, cho dù bị oan uổng cũng sẽ vĩnh viễn không trốn.

Cậu không nghĩ chọc anh nổi giận, càng không muốn anh vì cậu mà tiêu hao thể lực.

An Ký Viễn thu hồi ưu tư, điều chỉnh đầu gối, từ từ rút đi lực đạo trên tay. Người càng thẳng tắp, hai chân càng run lợi hại, chớp chớp mi mắt tận lực chống cự phản ứng sinh lý bản năng.

Giọng Quý Hàng lạnh băng như ở Bắc cực: “Không có quy củ sao?”

An Ký Viễn cắn chặt môi, ưỡn ngực, điều chỉnh thắt lưng.

Quý Hàng nhìn An Ký Viễn quỳ đúng chuẩn mới ngồi xuống sô pha, hai chân bắt chéo, hai tay cũng khoanh trước ngực.

“Em nếu muốn ở bên cạnh anh, anh chỉ có một yêu cầu duy nhất và chỉ nói một lần. Lần trước đã cảnh cáo em không được mạnh miệng có phải hay không?”

An Ký Viễn vểnh môi, cúi đầu.

“Nói chuyện!”- Thanh âm trầm thấp giáng xuống đỉnh đầu.

“Dạ phải.”

Quý Hàng đưa tay phải ra: “Dây nịt đưa ra đây.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...