Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quý Hàng đến nhà Kiều Thạc ở thành nam thì trời đã tối hẳn. Khu nhà cũ xưa, khó lắm mới tìm được một đoạn đường đủ rộng để dừng xe.

Trời mùa thu khá mát mẻ, Quý Hàng mang bộ dáng của người nhà giàu, bước xuống xe, khoanh tay đứng tựa lưng vào cửa xe, ngước đầu nhìn trời vô cùng thảnh thơi.

Kiều Thạc từ xa bước đến, trên tay xách hai túi khoai lang đỏ lớn.

“Bà ngoại ở nhà hàng xóm, thầy mang cái này về trước.”

Quý Hàng cúi đầu nhìn, ước chừng cũng hơn mười ký, không khỏi kinh ngạc nói:

“Nhiều như vậy, một mình bà ngoại làm sao mang hết?”

“Em cũng đã nói với bà rất nhiều lần, mấy thứ nặng như vậy cứ để em tự về lấy.”- Kiều Thạc bỏ vào cốp xe phía sau vừa nói:

“Bất quá, nhìn bà mang đầy cảm giác thành tựu, em riết cũng lười phàn nàn thêm.”

Quý Hàng bật cười nói: “Đây là chuẩn bị để cho em ăn một tháng khoai lang đỏ đi.”

“Nói là để chia cho đồng nghiệp.”- Biểu tình Kiều Thạc chợt hơi ngưng trọng, dè dặt quay đầu nhìn một vòng lại nói:

“Thầy, chúng ta vào trong xe nói đi, em sợ bà ngoại thấy.”

Quý Hàng chợt thấy lồng ngực nhói lên một cơn khó chịu, sắc mặt trong nháy mắt cứng ngắc, tiếp đó nhanh chóng khôi phục sự  trầm tĩnh, gật đầu mở cửa ngồi vào ghế điều khiển.

Cùng nhau trải qua nhiều năm, thầy trò hai người đủ cho nhau sự thẳng thắn nhưng mỗi lần đụng phải chuyện bà ngoại của Kiều Thạc, Quý Hàng đều không khỏi thất ý. Càng không nói đến anh từ trước đến nay đều là người hành sự quang minh lỗi lạc mà bà ngoại Kiều Thạc đến nay vẫn không biết về mối quan hệ thầy trò giữa hai người vẫn là vướng mắc lớn nhất trong lòng Quý Hàng.

Quý Hàng cầm chặt tay lái, chờ Kiều Thạc ngồi vào ghế phụ lái mới nói:

“Cũng đã đến trước cửa, theo đạo lý nên vào chào hỏi một tiếng.”

Kiều Thạc mím môi cười trừ, mang theo mấy phần khổ sở, lắc đầu.

“Không được đâu.”

Cứng rắn cự tuyệt đã nằm trong dự liệu của Quý Hàng, anh gật đầu, không có biểu tình gì đặc biệt.

“Thầy, em muốn hỏi một chuyện.”-  Kiều Thạc đúng lúc đổi chủ đề.

“ Thầy là gần đây không hài lòng với An Ký Viễn?”

Quý Hàng hơi có vẻ không hiểu nghiêng đầu nhìn: “Ngoài bài tập phân tích ca bệnh vào thứ bảy đều chưa bố trí thêm nhiệm vụ. Làm sao, trạng thái của nó không tốt?”

Bài tập phân tích ca bệnh phải nộp vào thứ bảy là quy định bắt buộc đối với Tiểu Viễn nhưng đối với Kiều Thạc, anh cũng chưa nghiêm khắc như vậy, cho phép cậu tùy tâm sở dục hoàn thành. Hỏi xong câu này, Quý Hàng đột nhiên nhớ đến đã thật lâu không nhận được bài tập của Kiều Thạc, lần trước khi cậu nhóc muốn can thiệp vào chuyện bà Hoàng Anh, anh đã xa gần cảnh báo tự quản tốt chính mình, một cái chớp mắt đã qua hai tuần cũng chưa thấy người có động tĩnh gì.

Quý Hàng biết bây giờ không phải lúc truy cứu chuyện này, thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của Kiều Thạc chỉ hơi nhíu mày một cái.

“Có chuyện gì cứ nói.”

“Cũng không phải trạng thái không tốt.”- Kiều Thạc lúng túng gãi đầu.

“Trước kia, cậu ta mỗi khi gặp phải vấn đề gì đều đến hỏi em, số lượng thuốc, kết quả xét nghiệm, phim chụp,… nhưng gần đây thì…”

Kiều Thạc nhìn biểu tình ngưng trọng của thầy, buộc mình kéo ra một nụ cười: “Có thể do nó càng ngày càng thành thạo, cũng đã vào khoa lâu như vậy làm sao cần hỏi thêm nhiều vấn đề đến thế?”

“Nó trở nên thân thiết hơn với những người khác?”

“Không có.”- Kiều Thạc quả quyết phủ nhận. Nhìn thầy trầm tư một lúc lâu không nói lời nào, cậu đưa tầm mắt chuyển dời sang khung cảnh bên ngoài cửa xe, do dự nói:

“Thầy, em nghĩ… nếu không em sẽ trở về nhà…”

Giống như bất chợt có một cơn bão tuyết thổi mạnh vào bên trong xe làm người tê cóng. Quý Hàng nhíu chặt mày, sắc mặt lạnh băng dọa người.

Tim Kiều Thạc đập mạnh liên hồi, nhanh miệng giải thích:

“Nhà đã thật lâu không người ở, có vài nơi cần tu sửa lại, nhà không có người ở cũng không được a, hơn nữa…”

Quý Hàng nghiêng đầu nhìn, ánh mắt sắc bén, khí thế bức người mạnh mẽ tản ra khắp không gian.

Nhìn người đối diện đã không thể thốt ra thêm một lời nào nữa, anh vẫn quyết liệt không chừa đường lui, nhìn chằm hỏi:

“Hơn nữa cái gì?”

Kiều Thạc cúi đầu không lên tiếng.

“Hơn nữa em cảm thấy Tiểu Viễn đã trở lại, thầy cũng chưa có tinh lực quản em, em liền có thể vô pháp vô thiên muốn làm gì làm đúng không?”

“Không phải!”- Kiều Thạc chợt quay đầu đối mặt, khóe miệng giật một cái.

“Thầy biết rõ em không phải như vậy.”

Quý Hàng lạnh lùng quay đầu, khuôn mặt anh tuấn vẫn như cũ phủ kín một băng lạnh lùng hung ác.

“Thầy biết cho nên mới khuyên em một câu, trước khi thầy chưa chụp mủ lên đầu em cái bộ dạng tự ai tư oán kia, tự mình hãy quét sạch sẽ mấy tiểu tâm tư trong lòng kia, nếu không thì chờ ăn roi đi.”

———————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...