Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 157

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi chiều tan tầm ngày thứ sáu, đoạn đường cao tốc từ bệnh viện ra ngoại ô vô cùng tấp nập. Đèn đỏ kéo dài, nỗi nhớ nhà thôi thúc, đèn vừa chuyển xanh ai nấy đều hấp tấp nhấn ga vượt lên, duy chỉ có chiếc xe tông màu rượu vang lại bỗng nhiên đạp phanh đứng ở giữa đường.

Những xe ở phía sau hùng hổ chạy vượt lên, ngó đầu ra hét lớn:

“Có biết lái xe không? Bị bệnh à?”

Kiều Thạc mím chặt môi, bà ngoại ngồi ở ghế phụ lái vẫn chưa hoàn hồn, cậu đã tấp xe vào lề đường.

“Xin lỗi.”- Kiều Thạc nhỏ giọng thốt lên hai chữ.

Thẩm Nhất Lan hít một hơi thật sâu, bà biết Kiều Thạc là phiền lòng bà nhiều lời.

Mấy năm qua, sự việc tai nạn của mẹ Kiều Thạc luôn là điều cấm kỵ giữa hai bà cháu. Thẩm Nhất Lan cũng có chút khó hiểu, mẹ của Kiều Thạc lúc còn sống thật sự không làm tròn nghĩa vụ của người mẹ, quan hệ mẹ con không mấy thân cận cũng không có gì lạ nhưng vì sao mỗi lần vừa nhắc đến tai nạn đó, Kiều Thạc liền mượn cớ nói sang chuyện khác, không muốn nhiều lời. Cho đến hôm nay, Thẩm Nhất Lan đã có thể hiểu rõ- là vì muốn gạt bà đi.

“Tiểu Thạc!”- Viền mắt Thẩm Nhất Lan ửng đỏ, nghiêng đầu nhìn Kiều Thạc nói:

“Cháu vì sao… muốn gạt bà.”

Kiều Thạc trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên quay đầu nói:

“Bởi vì, cháu luôn lo sợ chuyện như ngày hôm nay sẽ phát sinh, bà ngoại thực sự không nên đến bệnh viện.”

“Không nên đến?”- Thẩm Nhất Lan hơi rướn người về trước, dây an toàn vừa lúc kiềm lại thân người đang có chút kích động.

“Vậy bà nên làm thế nào? Để mặc cháu cứ gọi tên lang băm kia là thầy sao? Mẹ cháu ở dưới suối vàng làm sao có thể yên lòng?”

Sắc mặt Kiều Thạc càng trở nên khó coi hơn.

“Bà đừng nói thầy như vậy.”

Đó là đứa con gái duy nhất của Thẩm Nhất Lan, là niềm đau của người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, dù đang đối mặt với tâm tình không mấy bình ổn của Kiều Thạc vẫn không thể kiềm chế sự đau khổ bộc phát.

“Hắn không phải lang băm sao? Nếu không phải do Quý Hàng, mẹ của cháu làm sao mà chết? Cháu từng nghe qua người nào mới bốn mươi tuổi không hề đau ốm, từ xe bước xuống còn có thể chết sao?”

Kiều Thạc đột nhiên nâng cao giọng: “Đó là say rượu lái xe, vui vẻ quá trớn rồi.”

Tầm mắt Thẩm Nhất Lan như bị che phủ bởi một lớp sương mù, giọng  tức giận đến phát run.

“Đó là mẹ của cháu? Nó chết là đáng sao?”

Tuyết bắt đầu rơi, Kiều Thạc ấn nút bật kiếng xe xuống, hít sâu một hơi khí lạnh, trong đầu là lần đầu tiên cậu gặp mặt thầy tại phòng cấp cứu, lúc ấy cậu cũng đang đứng bên giường của mẹ, nghe câu tuyên bố tử vong.

Khi ấy, cậu chỉ là một sinh viên y khoa còn tên tuổi của thầy đã sớm vang danh đến chói mắt. Nhưng mà, bác sĩ cũng không phải thần thánh, điều họ có thể cũng là hữu hạn – đó là bài học đầu tiên thầy dạy cho cậu.

Thật lâu sau đó Kiều Thạc mới biết, mẹ của cậu là bệnh nhân đầu tiên tử vong trong tay thầy. Bác sĩ có rất nhiều lần đầu tiên, và có những lần khắc cốt minh tâm.

Kiều Thạc nhìn ánh mắt kiên định, cường ngạnh của bà ngoại tất nhiên sẽ không giải thích với bà thế nào là quy trình phân cấp cấp cứu, con người vẫn có thể tỉnh táo trong khi màng cứng xuất huyết hoặc là khái niệm trách nhiệm thực tế của bác sĩ cấp cứu… chỉ có thể nói mấy lời đại khái.

“Cháu không hề oán trách một ai, bởi vì cháu cũng là bác sĩ, cháu biết sinh mạng con người rất yếu ớt, cháu biết cực hạn của y thuật ở đâu.”

Thẩm Nhất Lan tức giận đến mặt đỏ bừng, không thể lý giải được lời của Kiều Thạc.

“Theo cháu nói, Quý Hàng không làm gì sai, vậy tại sao lúc đó hắn ta lại cúi đầu xin lỗi chúng ta, vì sao bệnh viện còn chi tiền bồi thường, hai cái này không phải quá mâu thuẫn sao?”

Kiều Thạc đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, cả người rã rời, đang rơi vào suy tư phải làm sao mới giải thích được tình huống ngày ấy lại tình cờ rơi vào điểm cực hạn của y thuật thì điện thoại vang lên.

“Bác sĩ Kiều, Dư tiểu thư tìm anh a.”- Nữ ý tá có chút trêu đùa.

“Lại đau đầu, đau đến khi nào thấy anh xuất hiện mới thôi.”

Kiều Thạc cau mày, không có tâm tình nhẫn nại với vị tiểu thư kia.

“Tôi hôm nay không đến, sáng mai kiểm tra phòng sẽ ghé qua.”

“Sao có thể a, người ta là đang nhung nhớ anh đó.”

Bị trêu đùa nhiều ngày rồi, Kiều Thạc rất ít khi nghiêm túc như lúc này, trầm giọng nói:

“Cô giúp tôi chuyển lời, là một bệnh nhân, quy tắc đầu tiên kiên quyết phải tuân thủ chính là thành thật.”

——————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...