Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh cửa lớn trên sân thượng thổi vào một làn giá lạnh trước nay khó gặp. Tựa như chuyển mùa, chưa kịp chuẩn bị đầy đủ xiêm áo, cái lạnh đã ùn ùn kéo tới rồi, làm lòng người có chút ngỡ ngàng.

An Ký Viễn chiếm phòng ngủ, như cũ chưa hề hay biết gì.

Cho dù so với anh, cậu tương đối được cưng chiều hơn nhưng sống trong đại gia tộc, từng thói quen hằng ngày khắc vào tâm trí, trở thành cuộc sống khuôn khổ cùng nghiêm khắc. Xuất viện đã hơn ba ngày, vẫn như cũ dậy sớm tập thể dục, tuy không dám tự tiện thay đổi đồ vật trong phòng Quý Hàng nhưng cũng mang bụi bặm lau chùi sạch sẽ, chỉ là đem gạo nấu cơm thành gạo mễ hoa (gạo nếp) mà bị Kiều Thạc chê cười, đành bỉu môi, ngậm ngùi đứng một bên làm phụ bếp cho sư huynh.

Chỉ có một việc, Quý Hàng dù có ôn nhu khuyên nhủ hay nghiêm khắc dạy dỗ vẫn không thay đổi được.

“Đọc sách thì qua thư phòng.”- Sớm đã chuẩn bị nhưng vẫn bị cảnh tượng trước mắt dọa run giận, tiện tay mở đèn, ánh sáng nhức mắt, giọng nói lại cực kỳ bất mãn.

“Ban ngày làm ổ trên giường còn ra hình dạng gì!”

An Ký Viễn nằm trên giường, từ trong bút ký quay đầu nhìn qua, chống cùi chỏ, nâng người lên, nhỏ giọng lầu bầu.

“Anh không gõ cửa.”

An Ký Viễn ở nhà một mình y như đang ôn lại thời gian nghỉ hè, cả nhà trống không, cũng không có việc gì làm. Trừ anh bắt cậu không được ở trên giường ăn cơm ra, còn lại toàn bộ thời gian hình như không rời được chiếc giường một mét sáu, tủ đầu giường chất đầy bình bản, sách chuyên ngành nặng trịch cũng phải để bớt xuống sàn nhà.

“Xuống!”- Đã mấy ngày ngủ trên ghế sô pha, Quý Hàng dường như mệt hơn thường ngày, ánh mắt bén nhọn cũng bớt đi góc cạnh, cũng không biết là đang than phiền hay dạy dỗ.

“Ngày càng không có quy củ.”

“Aaa…”- Dù nói là dạy mãi không được nhưng thái độ của em trai cũng được tính là cực kỳ tốt, mang hai chân bỏ ra khỏi chăn bước xuống sàn nhà, nhanh chóng chỉnh sửa lại “chiến tích” khắp phòng, lúc sau ngẩng đầu lên nhìn anh cả người vừa tắm xong nhẹ nhàng, khoan khoái.

“Anh, buổi tối ăn gì?”

Tự động bỏ qua ánh mắt tha thiết của em trai, giọng nói của anh cùng với nguyên liệu nấu ăn đơn giản y như nhau.

“Cháo.”

“Sư huynh không về sao?”- Khuôn mặt của cậu ánh lên vẻ mất mát.

“Em muốn ăn cá mặn chưng thịt của sư huynh làm.”

Quý Hàng cảm thấy buồn cười, nhớ đến tối hôm qua hai đứa nhỏ này vì chuyện uống sữa tươi có cho thêm đường mà cãi nhau ỏm tỏi.

“Vậy em đi gọi điện đi.”

“Không muốn.”- An Ký Viễn như nuốt cục tức, hồi lâu mới thấy anh đang âm thầm mỉm cười mà nhấn mạnh.

“Em không cần.”

—————–

Hương thơm ngào ngạt của món cá mặn chưng thịt nóng hỏi vừa đặt lên bàn, món ăn còn được điểm xuyết thêm chút màu xanh của rau cải thật bắt mắt làm cho cậu thanh niên đã hai mươi mấy tuổi vẫn thèm đến nhiễu nước miếng.

Đây chính là món ăn của bà ngoại.

“Thời tiết trở lạnh, con mỗi ngày đều ở bệnh viện sao được? Nhà trọ có lò sưởi không?”- Gắp một đũa đầy đủ cá, thịt, mộc nhĩ, măng tươi đặt vào chén của Kiều Thạc mà hỏi.

Bà lão tóc đã hoa râm, khóe mắt có nếp nhăn, nhưng nhìn không ra vừa làm đại thọ tám mươi tuổi. Dung mạo theo năm tháng không đổi vẫn quắc thước, thân thể cường tráng.

Kiều Thạc ăn thêm hai miếng cơm, nét mặt tươi cười như đứa trẻ.

“Mùi vị cá bầm của bà ngoại nhiều năm như vậy vẫn không đổi nha, con tự làm vẫn thấy không bằng.”

“Thịt bằm muốn ngon phải ngấm tương, con bận rộn như vậy, sao có thời gian chờ cho thấm chứ.”

Bà ngoại thấp giọng nói, Kiều Thạc nghe mẹ nói qua, bà ngoại từng sinh ra trong gia đình địa chủ giàu có, sau đó vì vướng vấp vào một số việc bị cục văn hóa tịch thu tài sản, rồi chán nản đến ngoại ô thành phố B, tại một làng chài sinh sống. Thời đó, những cô gái có tay nghề giỏi như vậy nhưng lại không ai biết tới.

“Không nói chuyện khác nữa, cũng lớn rồi, cả ngày ở nhà trọ sao mà được?”

Kiều Thạc bất đắc dĩ cười: “Nhà trọ có lò sưởi, cũng có thể nấu cơm, còn có đủ điện nước, tốt vô cùng.”

“Nơi đó mà tốt? Suốt ngày ở cùng một đám nam sinh, sao có thể tìm được đối tượng?”- Đầu năm lại rụng mất thêm mấy cái răng, tốc độ ăn cơm cũng chậm lại.

“Nên vì mình sau này cân nhắc một chút.”

Đại khái là biết được lần nào cũng không thoát được đề tài này, Kiều Thạc ngược lại cũng không ngại lải nhải.

“Bà ngoại yên tâm, cháu ngoại của bà cũng được hoan nghênh lắm.”

“Cứ thích đánh trống lảng đi.”

Đầu đũa vừa muốn gõ lên ót Kiều Thạc đã bị cậu nhanh nhẹn tránh đi, lại nghe bà chầm chậm thở dài.

“Bà ngoại đến tuổi này cũng không còn gì ràng buộc, mẹ con đã đi trước một bước rồi, một mình con… Bà không yên lòng được.”

Tay nâng chén của Kiều Thạc chợt trở nên căng thẳng, động tác nhai cũng chậm lại.

“Bà ngoại nói gì vậy?”

“Mùa đông lại tới rồi.”- Bà nhìn ra khung cửa sổ xào xạc lá rụng, nếp nhăn ở khóe mắt hồng hồng lên.

“Cũng nên đi thăm mẹ của con.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...