Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Âu Dực nghe thấy lời của Cố Thanh, anh cố gắng khống chế bản thân không đuổi theo Lạc Mạn. Nhưng Lạc Yên, anh chắc chắn sẽ không để cô sống yên ổn. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo ra ngoài.

Sau khi thấy anh lộ diện, ngay lập tức, đám phóng viên vây lại.

Phóng viên: "Âu Tổng, cô gái này là ai? Có phải là vị hôn thê của anh không?"

"Đây là Lạc Yên, cũng chính là vị hôn thê của tôi."

Giọng anh trầm thấp, pha chút lạnh lùng trả lời câu hỏi của đám phóng viên.

Lạc Yên nghe anh nói xong thì hai mắt mở to. Anh vừa nói gì thế? Vị hôn thê? Cô là vị hôn thê của anh sao? Lạc Yên không dám tin, cô muốn vùng vẫy thu tay mình lại thì bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy cổ tay cô, siết đến mức khiến cô đau đớn.

"Tôi còn có việc, phiền mọi người tránh đường."

Âu Dực nói rồi kéo tay cô cùng bước ra khỏi khách sạn.

Nhưng đám phóng viên nào dễ dàng buông tha như thế chứ, bọn họ liều mạng chạy theo, liên tục đặt câu hỏi, một đám người vây quanh anh và cô, mặc cho vệ sĩ ra sức ngăn cản. Âu Dực vẫn mang khuôn mặt không cảm xúc, cũng không bận tâm đến xung quanh, anh vẫn tiếp tục kéo cô đi ra một chiếc xe đã đậu sẵn ở đó.

"Âu Tổng, xin anh nói thêm vài lời."

"Lạc tiểu thư, cô hãy nói gì đi, trở thành vợ sắp cưới của Âu tổng, cô có cảm giác thế nào?."

Trước sự tấn công ồ ạt của đám phóng viên, Âu Dực vẫn bình tĩnh, biểu cảm trên khuôn mặt trước sau như một, anh liếc mắt, lạnh giọng nói:

"Những gì nên nói tôi đã nói, nếu muốn tôi xác nhận một lần nữa cũng không có vấn đề gì. Cô ấy - Lạc Yên, là vị hôn thê của tôi."

Dứt lời, anh mở cửa, đẩy cô vào trong xe, sau đó chính anh bước lên rồi đóng sầm cửa lại.

"Mau lái đi."

Chiếc xe Lamborghini từ từ lăn bánh trên con đường rộng lớn.

Khác với khung cảnh náo nhiệt ở bên ngoài, bầu không khí trong xe lúc này ngột ngạt đến đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-10.html.]

Lạc Yên xoa xoa cổ tay đã sớm ửng đỏ, trên đó còn in vết hằn của các ngón tay, rất rõ ràng, minh chứng cho việc Âu Dực đã kiềm chế như thế nào để không phát hỏa trước mặt đám phóng viên.

Khoảng 20 phút sau, xe lái đến trước một căn biệt thự rộng lớn. Tài xế dừng xe ở cổng, sau khi để bảo vệ gác cổng kiểm tra thân phận thì trực tiếp lái thẳng vào.

Phong cảnh ở đây rất đẹp, phía bên trái có đài phun nước, còn bên phải như một khu vườn trong cổ tích, khung cảnh nên thơ như vậy nhưng Lạc Yên chẳng có tâm trạng để thưởng thức.

Xe dừng lại ở trước gara, không đợi thuộc hạ mở cửa, Âu Dực đã dùng chân đạp mạnh cửa xe ô tô, sau đó cầm lấy cổ tay còn chưa bớt đỏ của cô bước xuống, dẫn cô vào nhà.

Trong nhà có rất nhiều người giúp việc, đa số đều ở độ tuổi từ 18 đến 30.

Trước ánh mắt như muốn g.i.ế.c người của anh, chẳng có ai dám lên tiếng mà chỉ cúi gằm mặt rồi đứng sang một bên.

Có vẻ như có một số người giúp việc ở nhà anh cũng giống như anh vậy, vô tình đến mức khó tin. Nhìn thấy anh đối xử với cô thô bạo như thế, trong mắt bọn họ chẳng có lấy một chút đồng tình hay thương hại, có chăng là vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

Đúng lúc này, từ thư phòng có một người bước ra.

"Cậu chủ, bên phía phu nhân vừa gọi điện đến, nói muốn mời cậu về ăn một bữa tối với gia đình."

Người vừa lên tiếng là một người đàn ông trung niên, cũng chính là quản gia ở nơi này, ông ta lớn tuổi hơn anh rất nhiều.

Sau khi nghe những lời mà ông ta nói, Âu Dực lại cau mày như một thói quen, sau đó thanh âm lạnh lẽo của anh truyền vào tai của tất cả những người có mặt ở đây:

"Trước tiên cứ đưa cô ta lên tầng ba."

Trong khi Lạc Yên vẫn chưa hiểu gì, đột nhiên có hai người đàn ông thân hình vạm vỡ bước đến, sau đó mạnh bạo lôi cô đi.

Sau khi Lạc Yên được đưa đi, Âu Dực bước sang ghế sofa rồi ngồi xuống. Người giúp việc cẩn thận rót trà cho anh, nhưng trong lòng anh lúc này làm gì còn tâm trạng để thưởng thức trà chứ.

Trong lòng anh vô cùng bực bội, một phần vì Lạc Yên, một phần vì những lời mà quản gia vừa nói.

"Nói lại với bà ấy rằng bây giờ tôi không rảnh." Anh mệt mỏi day day trán, nói với quản gia.

Quản gia thở dài, thầm nghĩ biết bao giờ thì quan hệ giữa cậu chủ và cha mẹ mới tốt hơn đây.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...