Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 93

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đó là ánh mắt mà cô không muốn nhìn thấy nhất.

Rốt cuộc là tại sao?

Lạc Yên cầm lấy điện thoại, quyết định gọi Lạc Mạn hỏi rõ. Vừa mở màn hình lên, cô nhìn thấy có email gửi đến, tiêu đề vô cùng bắt mắt.

Âu Dực và Lạc Mạn.

Chỉ vỏn vẹn năm chữ, nhưng đã đủ để khơi dậy sự tò mò của một người phụ nữ. Như bị ai thúc giục, ngón tay cô run rẩy nhấn vào thông báo kia.

Đập vào mắt cô là một tấm ảnh vô cùng chướng mắt.

Lạc Mạn vùi đầu vào lồng n.g.ự.c Âu Dực, đôi mắt hơi ướt, hai tay chống trên lồng n.g.ự.c anh. Âu Dực rũ mắt nhìn cô ta, vẻ mặt đầy lo lắng, bàn tay anh đặt trên vai cô ta.

Mọi chuyện đã rõ như ban ngày, hai người bọn họ lại ở bên nhau rồi...

Thảo nào... thảo nào tối hôm nay anh lại kì lạ như vậy.

Nhưng tại sao?

Thà rằng anh lạnh nhạt ngay từ đầu đến tận bây giờ, rõ ràng cô đã sắp bỏ được tình cảm không nên có kia, nhưng anh lại dùng cái bẫy dịu dàng vây hãm cô lại, để cô rơi vào đó một lần nữa, rồi anh lại đến với Lạc Mạn, vứt bỏ cô như một món đồ.

Vậy là cô đã yêu anh thêm lần nữa nhưng anh lại tiếp tục tổn thương cô.

Đúng là ngu ngốc!

Cô vậy mà lại đặt hi vọng vào anh, vậy mà lại mong muốn rằng hai người sẽ ở bên nhau như những cặp đôi bình thường khác. Là cô mơ mộng hão huyền, là cô nghĩ đến những điều không nên nghĩ, bây giờ đau đớn như này cũng là xứng đáng.

Lạc Yên rũ mi mắt cười khổ, còn ai ảo tưởng hơn cô đây?

Cô sẽ không bao giờ yêu người đàn ông đó nữa!

Cửa phòng tắm truyền đến động tĩnh, Lạc Yên vội vàng tắt điện thoại, ném những suy nghĩ vẩn vơ kia qua một bên, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất nằm lên giường, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Âu Dực đẩy cửa bước ra, nhìn thấy trong phòng nhiều thêm một người thì sửng sốt. Đúng rồi, anh quên mất hai người đã ngủ chung một phòng, anh nhìn thân thể đang cuộn mình trên giường, lại nhìn kim đồng hồ trên tường.

Bây giờ đã gần 12 giờ đêm, gọi người giúp việc dậy dọn cho cô một căn phòng cũng không hợp lí lắm, cứ để cô ở lại đây một đêm vậy.

Nhìn thân thể nhỏ nhắn kia, không biết vì sao trái tim anh như co thắt lại, cô... sẽ đau lòng chứ?

Ý nghĩ này xẹt qua, rất nhanh đã bị anh bác bỏ. Đau lòng thì sao mà không đau lòng thì sao? Cô đau lòng, vậy Mạn Mạn của anh không đau lòng à?

Nhớ lại hình ảnh Lạc Mạn nằm tiều tụy trên giường, sắc mặt tái nhợt như không còn giọt máu, cánh môi khô khốc, cả người vô lực không ngồi dậy nổi, yếu ớt là như vậy nhưng Mạn Mạn vẫn nghĩ đến cảm xúc của Lạc Yên, liên tục thúc giục anh về nhà với Lạc Yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-93.html.]

So với Mạn Mạn, chút đau lòng của Lạc Yên có là gì? Chỉ cần nghĩ đến cô bé 12 năm trước của mình bị bắt nạt, anh còn hận không thể khiến Lạc Yên trả giá ngay bây giờ.

Cũng là anh, bị bộ dạng kia của Lạc Yên lừa gạt, mê hoặc suốt một thời gian, đã đến lúc anh nên nhìn rõ mọi việc rồi.

Sau khi sấy khô tóc, Âu Dực mặt không biểu cảm bước đến bên giường rồi nằm xuống. Cảm nhận được vị trí bên kia lún xuống, Lạc Yên không dám thở mạnh, cũng may là anh quay lưng về phía cô, nếu không chắc chắn anh sẽ phát hiện ra cô giả vờ ngủ.

Đến tận khi nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của người đàn ông truyền sang, Lạc Yên mới dám trở mình. Nhìn tấm lưng trần đạm bạc của người đàn ông, cô thở dài một tiếng.

Âu Dực, rốt cuộc em vẫn kém cỏi như vậy, vẫn không nhịn được mà mong muốn chúng ta có thể ở cùng nhau hài hoà như những ngày qua.

Em qua tham lam phải không? Yên tâm, em đã bỏ được tình cảm này một lần, rồi sẽ có lần thứ hai thôi.

Sớm thôi, anh sẽ không thể dày vò trái tim em được nữa.

"Ngủ ngon." Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái vang lên trong đêm tối, tương phản với sự lạnh lẽo giữa hai người.

Một đêm trôi qua.

Sáng hôm sau.

Lạc Yên vẫn đến bệnh viện như thường lệ, đau lòng thì đau lòng nhưng cô vẫn không thể bỏ công việc được, hơn nữa ở đó có các đồng nghiệp, có lẽ họ sẽ khiến cô nhẹ nhõm được phần nào.

Lạc Yên vừa vào bệnh viện thì đụng phải một người đàn ông, cú va chạm khá nhẹ, nhưng bởi vì muốn tránh mặt anh càng nhanh càng tốt nên cô đến bệnh viện từ rất sớm, còn chưa kịp ăn sáng, cả người chẳng có nhiều sức lực, vừa đụng vào lồng n.g.ự.c kia thì cơ thể đã ngã về phía sau.

Mắt thấy sắp phải "hôn mặt đất", đột nhiên vòng eo nhỏ nhắn của cô được một bàn tay dùng lực đỡ lấy, giúp cô không bị ngã.

Sau khi xác định Lạc Yên đã đứng vững, người đàn ông mới buông cô ra.

"Trần Khôn, cảm ơn anh!" Lạc Yên cảm kích nhìn người đàn ông, chân thành nói.

Trần Khôn không được tự nhiên, ánh mắt anh nhìn sang phía khác, thanh âm trầm ấm truyền đến: "Không có gì, đồng nghiệp với nhau cả thôi." Hơn nữa đỡ cô gái mình thích là chuyện bình thường.

Vế sau Trần Khôn không dám nói ra.

Lạc Yên gật đầu, Trần Khôn nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, đoán rằng cô còn chưa ăn sáng, anh do dự một lúc, nửa ngày sau mới mở miệng: "Em ăn sáng chưa?"

Lạc Yên lắc đầu: "Em chưa kịp ăn."

"Cùng ăn không? Anh cũng chưa ăn." Trần Khôn thăm dò.

Lạc Yên nghĩ ngợi một lúc, sau đó gật đầu, hai người cùng đi xuống nhà ăn ở bệnh viện.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...