Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Yên chỉ muốn bên anh một lần, không ngờ Âu Dực lại có nhu cầu lớn đến thế, hai người lăn lộn từ đêm đến rạng sáng, gần 6 giờ sáng, khi cô đã cạn kiệt sức lực, Âu Dực mới miễn cưỡng cảm thấy thoả mãn, cũng buông tha cho cô mà đi ngủ.

Khoảng 30 phút sau, chờ Âu Dực ngủ xong, Lạc Yên mới chậm rãi ngồi dậy.

Cô đã quá coi trọng bản thân, không ngờ Lạc Yên vừa mới rướn người, sức lực đã không còn chút gì, trực tiếp ngã trở lại mặt giường mềm mại.

Lạc Yên thẫn thờ nhìn trần nhà, cô bắt đầu hối hận, lẽ ra cô nên chừa lại cho bản thân chút sức lực.

Không sao, bây giờ không gấp.

Dù sao Âu Dực vừa hoạt động cơ thể xong, dù anh không mệt nhưng cũng cần nghỉ ngơi, hẳn là rất lâu sau anh mới tỉnh lại.

Xem như cô vẫn còn thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Lạc Yên giữ nguyên tư thế nằm như cũ, trong lòng chậm rãi lên kế hoạch.

Thẳng đến hơn 8 giờ sáng, cơ thể cô mới hồi phục được phần nào.

Lạc Yên rướn người ngồi dậy, chân cao chân thấp đi về phía phòng tắm, ngâm mình vào bồn nước nóng tắm rửa sạch sẽ một lượt.

Từng dấu vết của cuộc hoan ái trên cơ thể xinh đẹp trắng ngần minh chứng cho sự kịch liệt đêm qua.

Nhìn xuống cơ thể mình, da mặt Lạc Yên hơi đỏ lên, hai má nóng bừng, hình ảnh đêm qua lại ùa về.

Âu Dực, anh đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả...

Tắm xong, Lạc Yên mặc quần áo chỉnh tề, không phải là quần áo ngủ hay quần áo đến bệnh viện, mà là loại quần áo thuận tiện cho việc di chuyển thời gian dài.

Lạc Yên lau khô tóc, bước vào phòng cầm điện thoại đặt vé máy bay, sau đó thu dọn đồ đạc vào vali hành lí, tìm lại một số giấy tờ quan trọng cất vào túi xách.

Ngoài quần áo và sổ tiết kiệm riêng, Lạc Yên còn mang theo vài cuốn sách mà cô yêu thích, còn có một cuốn sổ với mặt bìa đã cũ kĩ, nhuốm dấu vết thời gian.

Đây là cuốn nhật ký của cô, cuốn nhật ký mà cô dành tiền tiêu vặt mua được sau khi gặp Âu Dực vào mười mấy năm trước.

Từng nét chữ, từ non nớt cho đến trưởng thành, đều chứa đầy tình cảm của cô đối với anh.

Mỗi lần nhớ anh, cô đều đem hết nỗi lòng của mình gửi gắm trên trang giấy.

Cô không thường xuyên viết nhật ký, nhưng cuốn sổ dày cộm đã sắp bị cô dùng hết, đủ để thấy suốt 12 năm chờ đợi, cô nhớ anh như thế nào.

Nhớ, nhiều lúc muốn phát điên phát dại.

Nhưng vẫn kiên nhẫn, vẫn tự cho bản thân niềm tin chờ anh đến thực hiện lời hứa năm nào.

Không nghĩ đến... Anh lại nhận nhầm người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-116.html.]

Trách anh không để ý đến cô, trách anh không điều tra kĩ càng hay trách Lạc Mạn mưu mô xảo quyệt?

Không, bọn họ không đáng trách, chỉ trách cô ngu muội, tin vào truyện cổ tích, tự sắm cho mình vai lọ lem chờ hoàng tử đến đón về cung điện.

Lại không biết, cung điện của anh đầy rẫy những đau thương.

Cho nên mới nói, đều trách cô không đủ sáng suốt ngay từ đầu, đều trách trái tim cô quá mềm yếu, quá yêu người đàn ông lãnh khốc này.

Lạc Yên nhìn cuốn sổ cũ kĩ, khẽ mỉm cười, nụ cười sạch sẽ ngọt ngào nhất từ trước đến nay của cô.

Sau hai giây, cô quyết định bỏ lại cuốn sổ ở nơi này.

Đúng vậy, anh hành hạ trái tim cô lâu như thế, phải để anh biết tình cảm cô dành cho anh lớn đến thế nào.

Lạc Yên nhìn cuốn sổ lần cuối, sau đó đặt trên bàn, nghĩ ngợi một lúc, cô ngồi xuống chiếc ghế màu xám lạnh lẽo, tay cầm bút viết một phong thư.

"Gửi Âu Dực, chàng thiếu niên em thầm thương trộm nhớ thuở thiếu thời..."

Khi xong xuôi mọi việc cũng đã là nửa giờ chiều, Lạc Yên nhìn người đàn ông đang say giấc trên giường lần cuối, sau đó kéo vali rời đi.

Người hầu trong nhà không biết hôm qua cô vừa bị Âu Dực cho người bắt về, nhìn thấy cô kéo vali chỉ cho rằng cô đi vì mục đích công việc, cũng không suy nghĩ nhiều.

Vì thế nên cũng không ngăn cản.

Bọn họ không ngờ, chính vì sự chủ quan này của bọn họ, sau này bọn họ phải chứng kiến Âu Dực điên cuồng tìm vợ suốt 5 năm.

...

Một giờ sau.

Âu Dực tỉnh lại trong cảm giác sảng khoái mà cả đời này anh chưa bao giờ được nếm trải.

Lần đầu tiên làm chuyện đó là lần ở khách sạn, khi ấy vì bị chuốc thuốc, còn bị phóng viên bắt gặp, tâm trạng anh chỉ còn lại sự bực bội.

Hơn nữa, lúc đó anh chưa có tâm tư gì với Lạc Yên, nếu dùng một từ ngắn gọn để tóm tắt về cảm xúc của anh đối với cô khi đó, có lẽ là chán ghét.

Đúng thế, là chán ghét, lúc đó anh thật sự chán ghét cô, đến mức... chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày tâm anh lại vì cô mà trở nên cuồng loạn.

Đêm qua làm chuyện đó, cũng chỉ mới lần thứ hai.

Anh không biết bản thân đã chà đạp cô bao nhiêu lần, chỉ biết là vô cùng thoải mái, tựa như con thú mà anh luôn khắc chế được giải thoát, vươn mình ra ngoài.

Đè cô dưới thân tùy ý khi dễ, nghe từng tiếng nấc nhỏ như muỗi kêu của cô, sức lực của anh như tăng gấp bội, lực đạo cũng mạnh bạo hơn.

Âu Dực nhớ lại hình ảnh kiều diễm đêm qua, khoé môi đã cong lên từ lúc nào không hay.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...