Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mà lúc này, ở gara để xe, Âu Dực vừa ngồi lên xe định rời đi, lại nghĩ đến Lạc Yên còn đang chật vật chạy theo ở phía sau, ánh mắt anh thoáng lên tia do dự. Xã hội này nguy hiểm và đầy rẫy những cạm bẫy như thế nào, anh là người rõ nhất, nếu như bây giờ ạn vì chút giận dỗi mà bỏ cô lại nơi này thì quả thật không đáng mặt đàn ông. Nghĩ như vậy, Âu Dực buông tay ra khỏi vô lăng, dựa vào lưng ghế rồi uống chút nước, sau đó ngồi nhắm mắt suy nghĩ. Khoảng chừng một lúc sau, anh mở mắt rồi ngồi thẳng người dậy, sau đó nhìn đồng hồ, khẽ thì thầm:

"Đã 15 phút rồi sao...?"

Trong lòng anh có chút bất an, chần chừ một lúc rồi quyết định đi tìm Lạc Yên, anh bước xuống xe rồi đi vào lại trung tâm thương mại.

Quay lại phía bên này, cảm nhận được ánh mắt đố kỵ của Lê Hồng Hi, Lạc Yên khẽ ngẩng đầu nhìn lại, sau đó cũng không phản ứng nữa. Nói đến cũng lạ, kể từ khi bị Lê Hồng Hi vu khống là kẻ ăn cắp, Lạc Yên vẫn chưa nói gì để bào chữa cho mình. Điều này không những không làm Lê Hồng Hi cảm thấy yên tâm, ngược lại, sâu trong lòng cô ta đột nhiên dâng lên một cỗ bất an.

Dường như cô ta đã quên mất cái gì đó...

Bên kia, Uông tổng và quản lý Chu đã thương lượng xong, hai người bọn họ bước đến trước mặt Lạc Yên. Đứng trước mặt cô, tên quản lý thấp hơn cô một cái đầu kia dù không muốn nhưng cũng phải ngẩng đầu, dùng thái độ cao ngạo để nói với cô:

"Cô thật sự rất may mắn đấy, vốn dĩ tôi định báo cảnh sát, không ngờ lại có Uông tổng trượng nghĩa, ra tay giúp đỡ, lần này xem như cô nợ Uông tổng một ân tình, tôi sẽ không báo cảnh sát nữa." Nói đến đây, quản lý Chu hơi dừng lại, sau đó nở nụ cười bỉ ổi, nói:

"Nhưng Uông tổng có điều kiện, tối nay cô phải bồi ngài ấy uống rượu một đêm, địa điểm ở khách sạn X."

Quản lý Chu vừa dứt lời, tiếng nghị luận xung quanh lại truyền đến:

"Như vậy đúng là có lợi cho cô ta quá rồi, lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy người ăn cắp có đãi ngộ tốt như vậy."

"Sướng thật đấy, đúng là xinh đẹp thì luôn được ưu tiên, Uông tổng kia mặc dù hơi lớn tuổi, nhưng như vậy thì sao chứ? Người ta lớn tuổi nhưng có tiền là được. Hơn nữa người càng nhiều tuổi thì kinh nghiệm càng phong phú, suy nghĩ cũng trưởng thành hơn người trẻ tuổi hiện nay rất nhiều."

"Tôi lại cảm thấy hơi thiệt thòi cho cô gái kia, lỡ dại một lần mà lại phải đem thân đi phục vụ một lão già mập ú."

"Mập ú cái gì chứ? Như vậy người ta gọi là thân thể khoẻ mạnh đấy."

"..."

Trước những lời nghị luận kia, biểu cảm trên khuôn mặt Lạc Yên vẫn bình tĩnh, trước sau như một. Ánh mắt cô càn quét trên dưới người đàn ông họ Uông kia một lượt, như đang đánh giá một món đồ vô tri vô giác.

Ông ta mang hai ba sợi dây chuyền vàng thô, trông giống như... xích chó, cả người ông ta, trên cổ tay, cổ chân đều là vàng, ngón tay đeo đầy nhẫn, quần áo thì chỉ thiếu điều muốn hét lên rằng: "Tao là Adidas, Gucci, Dior, Nike,..."

Phong cách ăn mặc này... không nhầm lẫn vào đâu được, chính là bộ dáng của một nhà giàu mới nổi, muốn khoe với tất cả mọi người rằng: Tôi có tiền!

Cảm nhận được ánh mắt của cô, không hiểu sao trong lòng Uông tổng vô cùng bực bội, dù rằng ông ta không hề nhìn thấy vẻ khinh thường hay chế giễu trong đôi mắt xinh đẹp kia, nhưng lại cảm thấy ánh mắt kia rất thiếu đòn, cỗ khó chịu trong lòng cứ thế tăng dần lên, ông có dấu hiệu thuyên giảm. Ngay khi Uông tổng sắp mất hết kiên nhẫn thì Lạc Yên đột nhiên lên tiếng:

"Ông không xứng với tôi." Cô cao ngạo buông một câu, khiến ông ta tức nổ phổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-33.html.]

"Con ranh, mày nói cái gì?" Ông ta quát lên, giọng nói ồm ồm như con vịt đực già nua.

"Tôi nói, ông không xứng với tôi." Lạc Yên kiên nhẫn nhắc lại câu nói của mình một lần nữa cho con vịt đực già nua kia nghe. Vừa dứt lời, không đợi ông ta phát hoả, Lạc Yên đã tiếp tục những lời vừa rồi của mình:

"Về ngoại hình, tôi không muốn miệt thị, nhưng quả thật ông rất khó coi, thấp hơn tôi, dáng dấp cũng tệ hơn tôi, đường nét trên khuôn mặt cũng không bằng tôi."

"Ông xấu hơn tôi, xấu hơn chồng tôi, cho nên ông không xứng với tôi."

Dứt lời, cô cầm lấy túi xách, toan định rời đi. Còn chưa đi được hai bước thì nghe gã vịt đực già nua họ Uông kia gọi giật lại:

"Khoan đã, tao cho mày đi rồi sao?"

"Mày có gan dám chọc giận tao thì cũng phải có gan chịu trận, quản lý Chu, báo cảnh sát đi, không gọi bảo vệ nữa."

Xung quanh lại truyền đến những lời cảm thán của những người có mặt:

"Đúng là rượu mời không uống, cứ thích uống rượu phạt. Chấp nhận hầu hạ Uông tổng một đêm thì đã không bị báo cảnh sát."

"Loại người như cô ta ấy à, tôi hiểu rõ hơn ai hết, vì ở đây có nhiều người nên cố làm ra vẻ thanh cao thôi, nếu như chỉ có mấy người bọn họ, đoán chừng cô ta đã nhào lên người Uông tổng từ lâu rồi kìa."

"Thế nào? Bây giờ cô đổi ý thì có lẽ vẫn còn kịp đấy." Vịt đực già nua đắc ý nhìn Lạc Yên, nói.

Biểu cảm trên khuôn mặt Lạc Yên vẫn không thay đổi, cô khoanh tay, thản nhiên nhìn bọn họ, khẽ nói:

"Báo cảnh sát? Bằng chứng đâu?"

Quản lý Chu tức đến mức mặt đỏ bừng, trả lời câu hỏi của cô:

"Chiếc vòng tay cẩm thạch mà cô đang cầm và tất cả những người có mặt ở đây đều giúp tôi làm chứng."

Lạc Yên không chút sợ hãi, vẫn thản nhiên như trước:

"Nhưng sau khi nghe nhân viên của ông hô lên, bọn họ mới đến, cũng không tận mắt nhìn thấy tôi ăn trộm. Về chiếc vòng tay mà tôi đang cầm, tôi có thể minh oan cho bản thân rằng tôi vốn dĩ có ý định muốn mua nó, chỉ là hiện tại cần xác nhận chất lượng của chiếc vòng này nên mới bảo ả nhân viên của ông mang nó ra, ai biết được cô ta lại đột nhiên phát bệnh, vừa đưa vòng tay cho tôi thì lập tức hét toáng lên vu oan cho tôi."

Quản lý Chu nghe xong, mặt ông ta tối sầm, gầm lớn:

"Nói bậy, nhân viên của tôi sẽ không vu khống khách hàng. Hơn nữa nhìn cách ăn mặc của cô, cô chắc chắn cô có thể mua nổi chiếc váy này sao? Nó có giá đến 12000 USD đấy."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...