Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng nói lạnh lẽo của anh cất lên, khiến giám đốc hàng không run rẩy.

"Tôi đã đánh tiếng trước, tại sao lại để cô ấy rời đi?"

Ngữ khí bình đạm, giọng nói không có gì khác thường, nhưng phản ứng này của anh càng khiến giám đốc hàng không sợ hãi.

Ông ta ngẩng đầu, khúm núm nhìn Âu Dực, giọng nói không trôi chảy giải thích: "Người đánh tiếng là Lương Minh, Âu tổng, ngài cũng biết rồi, tôi không có bối cảnh, có thể đi được đến ngày hôm nay đều phải nhìn sắc mặt rất nhiều người, nếu ngài trực tiếp nói với tôi, có c.h.ế.t tôi cũng không bị Mạc Khắc hù doạ, ngài lại nhờ vả Lương Minh, tôi... mới đứng về phía Mạc Khắc."

Âu Dực nhướng mày, cũng không tiếp tục trách móc. Thật ra ông ta nói đúng, là người không có bối cảnh, việc nhìn sắc mặt người khác là không thể thiếu.

Xét về thân phận, nếu là anh, anh cũng lựa chọn đứng về phía Mạc Khắc chứ không đứng về phía Lương Minh.

Đều trách anh không có số điện thoại của giám đốc hàng không, lại quá nóng lòng muốn tìm cô nên mới liên hệ Lương Minh, bây giờ người cũng đã đi rồi, anh muốn làm gì cũng đã muộn.

Hơn nữa, trong phong thư cô có viết rằng, cô hi vọng anh không đi tìm cô, xem như cho cô sự tôn tròn cuối cùng.

Lạc Yên,...

Âu Dực rũ mắt, phất tay bảo giám đốc hàng không rời đi, bóng lưng cô độc bước về phía trước, một khắc cũng không dừng lại.

Anh ngồi lên xe, một đường lái đến nhà Lạc Mạn.

Anh nhất định phải điều tra kĩ từng sự việc mà Lạc Yên nhắc đến trong phong thư! Nếu là sự thật, vậy thì...

Xe dừng trước cổng nhà Lạc Mạn, Âu Dực đỗ xe ở trước cổng theo thói quen, cửa cổng không khoá, bên cạnh xe anh còn có một chiếc xe mercedes, Âu Dực không để ý, từ cánh cổng bước vào nhà.

Số lần anh đến đây cũng không ít, Âu Dực vừa đi đến trước cửa, chân còn chưa đi qua đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền ra.

"Bao giờ cô mới có thể khiến Âu Dực ly hôn với Lạc Yên đây? Lạc Mạn, cô đã kéo dài thời gian quá lâu."

Là giọng của... Lục Duy Khiêm!

Ma xui quỷ khiến, Âu Dực dừng bước chân lại, tiếp tục làm một việc mà trước nay anh luôn khinh thường.

Nghe lén.

"Lục Duy Khiêm, anh chỉ biết hối thúc tôi, anh ngon thì tự đi mà quyến rũ anh ta ấy! Mẹ nó anh nghĩ tôi không cố gắng chắc? Cái mác 12 năm trước tôi đã dùng đến chai lì nhưng vẫn không có tác dụng!"

"Là do cô không biết cố gắng, dạo gần đây Âu Dực tốt với cô như thế, cô làm như tôi không thấy chắc? Hơn nữa cô không biết dùng cơ thể để câu dẫn à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-120.html.]

"Anh ta căn bản không có tình cảm với tôi, anh ta đối tốt với tôi hoàn toàn là vì áy náy, còn nữa, nếu tôi dùng được, còn cần anh nhắc chắc!"

Âu Dực nghe thấy Lạc Mạn gắt gỏng, giọng nói chua ngoa cay nghiệt kia hoàn toàn khác với ấn tượng trong trí nhớ của anh. Trước mặt anh, Lạc Mạn là một cô gái dịu dàng quyến rũ, giọng nói luôn mang theo nét ôn nhu, sao bây giờ lại khác nhau một trời một vực, tựa như hai người khác biệt...

Thì ra Lạc Mạn không giống như anh nghĩ.

Âu Dực rũ mi mắt, bước chân không đi chuyển, tiếp tục nghe ngóng tình hình.

Sau khi Lạc Mạn dứt lời, bên trong lại truyền đến giọng nói bực bội của Lục Duy Khiêm:

"Tôi không biết, tóm lại cô phải khiến Âu Dực ly hôn, sau đó nhân cơ hội chen vào làm Âu thiếu phu nhân, càng nhanh càng tốt, hạng mục mà tôi chuẩn bị từ lâu đã sắp triển khai rồi, nếu cô còn chậm chạp, kế hoạch của chúng ta chắc chắn sẽ thất bại!"

Âu Dực giật mình, kế hoạch ư...? Kế hoạch... Bọn họ đang bàn kế hoạch gì, vì sao lại một lòng một dạ muốn anh ly hôn.

"Lục Duy Khiêm, thật ra anh đâu cần gấp gáp như thế..."

"Sao có thể không gấp gáp được? Năm xưa em gái tôi yêu Âu Dực như vậy, hắn lại không biết chút gì, cuối cùng em gái tôi tuyệt vọng đến mức tự sát, sao tôi có thể không hận đây!"

"Nhưng anh phải bình tĩnh..."

"Bĩnh tĩnh cái rắm! Cho cô một tháng, trong vòng một tháng phải khiến hai người bọn họ ly hôn, nếu không, chuyện cô mạo danh Lạc Yên, dùng thân phận của Lạc Yên để đổi lấy sự thương hại từ Âu Dực, tôi sẽ nói ra toàn bộ!"

Lạc Mạn kinh hồn bạt vía:

"Lục Duy Khiêm, anh...."

Lục Duy Khiêm không nói lời nào nữa, đập bàn đứng dậy, tức giận rời đi.

Âu Dực cố nén cơn bàng hoàng, lúc nghe thấy tiếng động, anh lập tức nép mình vào phía sau cánh cửa, đến khi tận mắt nhìn thấy Lục Duy Khiêm khởi động xe, anh mới chậm rãi bước ra.

Lạc Mạn đang ngồi trên sô pha, bực bội chửi thề một tiếng, chợt một cái bóng đen xuất hiện trước mắt Lạc Mạn, cô ta vô thức đưa mắt ra nhìn về phía cửa theo bản năng, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc lạnh lẽo của người đàn ông, Lạc Mạn sợ tái mặt, điện thoại trong tay rơi xuống sàn nhà cứng rắn, tạo nên một thanh âm vang dội.

"Âu... Âu Dực... Anh... anh vừa mới đến phải... phải không...?"

Lạc Mạn sợ đến mức cả người run lên, thanh âm ngắt quãng hỏi anh.

Anh vừa mới đến thôi phải không? Hẳn là anh chưa nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cô ta và Lục Duy Khiêm đúng không?

Lạc Mạn tái mặt, cánh môi trắng bệch không có chút huyết sắc, trong lòng cuồng phong nổi lên.

Nếu như anh không nghe được, vậy thì tốt, còn nếu như anh nghe được, vậy thì... đời này của cô ta coi như xong.

Độ tàn nhẫn của Âu Dực, Lạc Mạn hiểu rõ hơn ai hết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...