Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Âu Dực cảm thấy hô hấp khó khăn, từ sau khi cô trở về, anh luôn không khống chế được bản thân mình.

Không được, phải kiềm chế, bây giờ mà làm ra việc gì càng khiến cô ấy chán ghét anh hơn.

Đến khi Lạc Yên điều chỉnh xong băng gạc, ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện vẻ mặt anh như vừa trải qua một kiếp nạn.

"...!Anh bị làm sao vậy?"

"Không có gì, đi thôi, tôi có thể lái xe được."

Lạc Yên không đồng ý:

"Không được, tôi phải thuê tài xế, tay anh không ổn như anh nghĩ đâu, tôi là bác sĩ, tôi hiểu rất rõ."

Âu Dực liếc mắt nhìn cô, bỗng nhiên ghé sát người tới, giọng nói mang theo ý quyến rũ: "Tiểu Lạc, em đây là lo lắng cho tôi sao?"

"...Không có, tôi chỉ đang hoàn thành trách nhiệm của một bác sĩ."

"Nhưng em đã không còn làm ở bệnh viện từ lâu."

"...!Lương tâm của người hành nghề y đi theo suốt đời mà, nếu người khác bị thương, tôi cũng sẽ lo lắng như thế."

"Được rồi, xem như em nói thật đi, nhưng sao hai má em lại đỏ như vậy, thích khuôn mặt này của tôi sao?"

"...!Anh, anh đừng có tự luyến, khuôn mặt của anh cũng bình thường thôi." Lạc Yên tự dối lòng mình, sau đó còn nhấn mạnh thêm: "Đúng vậy, khuôn mặt anh rất bình thường!"

Âu Dực nhếch môi nhìn cô vợ cũ trợn mắt nói dối, anh khẽ cười nhẹ một tiếng, khuôn mặt càng áp sát hơn, cánh môi chỉ cách môi cô chưa đến 2 cm.

"...!Anh, anh cười gì chứ, cách xa tôi một chút đi, như vậy...!gần quá!" Lạc Yên gấp gáp né trách đôi môi đang lại gần, lời nói ra mang theo chút run rẩy.

Âu Dực dán cánh môi lên môi cô, nhìn Lạc Yên mở to mắt sững sờ, độ cong khoé môi anh càng tăng lên, giọng anh trầm thấp: "Khuôn mặt này của tôi bình thường, hửm?"

"..."

"Tiểu Lạc, trả lời tôi xem?"

"...!Anh đừng gọi tôi là Tiểu Lạc được không, gọi Lạc Yên đi."

Lạc Yên càng thở gấp, cô thừa nhận bản thân kém cỏi, đã tự dặn mình không được tiếp tục rung động nhưng lại không chống cự được ánh mắt, khuôn mặt, giọng nói này của anh.

Có trời mới biết, mỗi khi anh gọi cô là "Tiểu Lạc", cảm xúc của cô bị đảo lộn như thế nào.

Âu Dực nghe thấy lời cô, đột nhiên sững lại, không tiếp tục trêu chọc cô nữa, anh hơi tách người ra, biểu cảm khuôn mặt cũng trở nên nghiêm túc.

Trầm mặc hồi lâu anh mới lên tiếng, giọng nói rất nhỏ, như muốn nói cho chính mình nghe, nếu không phải trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở, Lạc Yên cảm thấy cô sẽ không nghe rõ.

"Tiểu Lạc, năm đó chúng ta bèo nước gặp nhau, sau khi tạm biệt, tôi vẫn luôn nhớ đến em."

"Tôi muốn tìm em ngay lập tức, nhưng khi đó tôi chưa có đủ quyền lực, tôi chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, một đứa con hoang do một tình nhân sinh ra, có lẽ em không biết tôi phải vất vả như thế nào mới có thể nắm giữ được quyền khống chế tập đoàn Âu thị, khống chế nhà họ Âu."

"Năm 23 tuổi, tôi đã đến ngôi làng cũ tìm em nhưng không có, không có tung tích, em dọn đi mà không ai hay biết."

"Tôi chưa từng yêu Lạc Mạn, đối xử tốt với Lạc Mạn cũng chỉ vì thân phận "Tiểu Lạc" mà cô ta tự nhận vơ, đến khi biết được sự thật, tôi đã rất hối hận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-155.html.]

"Tôi có đủ năng lực để tìm được em, thậm chí có thể cưỡng ép em từ nước ngoài trở về bên tôi, nhưng tôi không muốn giữa hai chúng ta có thêm thù hận."

"Em biết không? Khi phát hiện em trở về, tôi vui mừng biết bao nhiêu? Cũng từng có ý nghĩ muốn giam cầm em cả đời, nhưng tôi vẫn lựa chọn cách theo đuổi lại từ đầu."

"Tôi có thể chờ đợi, trước đó chờ đợi em 12 năm, rồi lại chờ đợi 5 năm, tôi còn có thể chờ đợi thêm nửa đời."

"Người được chú định ở bên cạnh tôi chỉ có em, Tiểu Lạc."

Âu Dực nhìn cô chăm chú: "Cho nên em có thể cho tôi đặc quyền không? Tôi muốn gọi em là Tiểu Lạc, sau này tôi muốn gọi em là bà xã, bà xã Tiểu Lạc."

Lạc Yên run run, anh luôn khiến cô trở nên yếu ớt.

Từng câu anh nói ra khiến cô lại xuất hiện mộng tưởng.

Liệu có thể cho anh thêm một cơ hội? Nhưng lỡ như sau này anh yêu người khác thì sao? Anh xuất sắc ưu tú như vậy, bản thân cô cũng không phải là người xinh đẹp nhất, biết đâu anh chỉ luyến tiếc mười mấy năm chờ đợi, đến khi có được cô rồi thì lại giống như trước kia, bỏ rơi không thương tiếc.

"Âu Dực, có đôi khi em thật sự muốn bản thân vô tình một chút."

"Em không phân biệt được tính chân thật trong lời nói của anh, nhưng em thừa nhận, Âu Dực, anh thắng rồi."

"Em chỉ muốn hỏi là em có thể tin tưởng anh một lần nữa không?"

Câu hỏi này xem như ngầm đồng ý ở bên anh một lần nữa.

Âu Dực hiểu ý cô, anh ôm cô vào lòng, đầu gác lên hõm vai cô, khẽ thì thào: "Tin tưởng anh một lần nữa, anh sẽ bù đắp cho em những thiếu sót trước kia."

Lạc Yên ôm eo anh, cười khổ: "Lời của đàn ông bọn anh có thể tin được bao nhiêu phần chứ..."

Âu Dực không phản bác, anh muốn dùng hành động để chứng minh tâm ý của mình.

Bàn tay ấm áp vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết: "Ngoan, đi nhé?"

Lạc Yên gật đầu, hơi đỏ mặt đẩy anh ra, ngay sau đó lập tức lắc đầu.

"Không được! Để em thuê tài xế!"

Âu Dực buồn cười nhìn Lạc Yên, bàn tay xoa nhẹ đầu cô, cô đã đồng ý, vậy nên anh chỉ có thể nói ra sự thật.

"Tiểu Lạc ngốc nghếch, tôi giả vờ đấy, vết thương này thật sự không đáng bao nhiêu đâu, trông có vẻ nghiêm trọng nhưng tôi từng bị thương nặng hơn, nó chẳng ảnh hưởng đến tôi được."

Lạc Yên thoáng sững sờ, sau đó là tức giận.

"Anh lừa em!"

"Đừng giận, nếu tôi không lừa em, làm sao khiến em quan tâm tôi được?"

"Nhưng..."

"Được rồi, nhanh đi thôi, đã hơn 1 giờ chiều rồi."

"..." Anh chỉ được cái lảng sang vấn đề khác là giỏi thôi!.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...