Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 167

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thủ tục nhanh gọn lẹ, vết thương của Lạc Yên chỉ là vết thương ngoài da, cũng không có ảnh hưởng gì lớn, bác sĩ băng bó đơn giản rồi dặn dò Âu Dực để cô nghỉ ngơi, sau đó rời đi.

Trong phòng bệnh sạch sẽ chỉ còn lại Âu Dực và Lạc Yên đang ngủ say, anh đứng bên bệ cửa sổ, tay cầm điện thoại bấm gọi một dãy số quen thuộc.

Chuông đổ đến hồi thứ hai, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam bực bội.

"Dực ơi là Dực, tôi đang cùng vợ tôi sản xuất em bé, cậu gọi điện làm cái gì?"

Đối với lời trách móc than phiền từ phía đối phương, Âu Dực làm như không nghe thấy, anh không vòng vo mà đi thẳng vào chủ đề chính:

"Lương Minh, đừng nói nhảm nữa, giúp tôi kiểm tra quan hệ m.á.u mủ giữa Lạc Yên và cha mẹ cô ấy đi."

"Chuyện rất quan trọng, tôi bận ở cùng Lạc Yên nên mới nhờ cậu làm, tốt nhất là có kết quả trong đêm nay."

Lương Minh ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó uể oải trả lời: "Dực à, cậu cũng biết trên đời này không có ai cho không ai cái gì đúng không..."

Âu Dực lạnh lùng đáp: "Mảnh đất ở phía Tây thành phố Giang sẽ cho cậu, không cần vòng vo."

Đạt được mục đích, Lương Minh sảng khoái đáp ứng, bắt đầu tiến hành cho người thu thập mẫu xét nghiệm.

Âu Dực tắt điện thoại, lặng im đi đến bên giường giật nhẹ một sợi tóc của Lạc Yên, sau đó cẩn thận bỏ vào túi ni lông rồi ngồi đợi thuộc hạ của Lương Minh đến lấy.

Không để anh đợi lâu, chưa tới hai mươi phút sau đã có người xuất hiện.

Trao mẫu xét nghiệm cho đối phương xong, Âu Dực lại quay trở lại phòng bệnh, bắt đầu nghiên cứu tài liệu.

12 giờ đêm.

Điện thoại reo chuông, Âu Dực đặt xấp tài liệu xuống bàn, nhấn nhận cuộc gọi, giọng nói Lương Minh truyền qua rõ ràng:

"Âu Dực, xét nghiệm ADN cho thấy giữa Lạc Yên và bố cô ấy có quan hệ m.á.u mủ, nhưng giữa cô ấy và mẹ cô ấy không có."

Âu Dực nhíu chặt hàng lông mày, chuyện này phức tạp hơn anh nghĩ... Chẳng lẽ Lạc Yên là con riêng?

Nếu Lạc Yên là con riêng của bố cô ấy, vậy thì thái độ ác liệt của Trần Thục Phân dành cho cô hoàn toàn có thể lý giải được.

Nhưng trực giác nói cho anh biết mọi chuyện không đơn giản thế này.

Không, không thể như thế! Chắc chắn có ẩn tình!

Nếu như Lạc Yên là con riêng, vậy thì bố cô ấy hẳn là phải có chút tình cảm với cô ấy, nhưng ông ta lại hoàn toàn thờ ơ, thậm chí là ủng hộ hai mẹ con Lạc Mạn ngược đãi Lạc Yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-167.html.]

"Dực, sao thế?" Giọng nói Lương Minh bất ngờ vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của Âu Dực.

Âu Dực day day trán, mệt mỏi đáp:

"Không có gì, cậu điều tra kĩ hơn về mối quan hệ của Lạc Yên và gia đình cô ấy đi, trước 9 giờ sáng hôm sau, tôi muốn nhận được kết quả."

Với năng lực của Lương Minh, anh ta hoàn toàn làm được, vì vậy thoải mái gật đầu: "Được, cậu chờ tin tức từ tôi."

Âu Dực khẽ ùm một tiếng rồi kết thúc cuộc gọi. Nhìn màn hình điện thoại, anh chán nản ném qua một bên bàn, anh bước đến bên giường bệnh, nhẹ nhàng không tiếng động trèo lên giường, nằm vào vị trí bên cạnh Lạc Yên.

Xác định Lạc Yên không bị đánh thức, Âu Dực mới yên tâm ôm cô vào lòng.

Mí mắt dần dần khép lại, lần đầu tiên anh có một giấc ngủ ngon đến thế.

...

Mười giờ sáng hôm sau.

Lạc Yên mơ màng tỉnh dậy, cô vừa rướn người ngồi lên thì cánh cửa phòng được đẩy ra, theo sau đó có bóng dáng cao lớn của Âu Dực chậm rãi bước vào.

"Tiểu Lạc, tôi vừa đi mua bữa sáng cho em, nhanh ăn đi kẻo nguội bây giờ."

Lạc Yên xoa xoa trán mình, bàn tay chạm đến một miếng băng gạc, cô ngơ ngác hồi lâu mới nhớ ra những chuyện xảy ra hôm qua.

Lạc Yên lắc đầu, cố gắng loại bỏ những hình ảnh m.á.u me kia ra khỏi tâm trí, cô ngước mắt nhìn Âu Dực, nhận lấy bát cháo từ anh, khàn giọng nói: "Cảm ơn."

Âu Dực cười cười nhìn cô, anh như muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên bắt đầu như thế nào, Lạc Yên vẫn không cảm nhận được gì, đến khi ăn xong mới nhận ra sự khác thường của anh.

Cô lo lắng hỏi: "Anh có gì muốn nói với em sao?"

Âu Dực khẽ gật đầu, cánh môi hơi mấp máy, rốt cuộc vẫn lựa chọn nói ra: "Tiểu Lạc, nếu tôi nói em không phải là con gái ruột của Trần Thục Phân và Lạc Sùng Ân thì em tin không?"

Lạc Yên nhìn anh, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi. Anh nói gì thế? Cô chẳng hiểu gì cả.

Âu Dực tựa như biết cô không load kịp, kiên nhẫn giải thích: "Tiểu Lạc, trước tiên em hãy bình tĩnh nghe tôi nói, chiều hôm qua tôi có một vài suy đoán nên nhờ người xác thực, vô tình phát hiện ra em không phải là con ruột của hai vợ chồng nhà họ Lạc."

Lạc Yên sững sờ, ý của anh là ý mà cô đang hiểu sao?

Như đọc được suy nghĩ của cô, Âu Dực mỉm cười: "Lời tiếp theo có thể em sẽ không chấp nhận được, theo như kết quả điều tra, Lạc Sùng Ân năm xưa có một người anh trai tên là Lạc Tư Đình, hai anh em bọn họ rất thân thiết, Lạc Tư Đình cực kỳ tin tưởng Lạc Sùng Ân, đến mức ông ấy viết di chúc rằng nếu một ngày ông ấy mất đi, toàn bộ tài sản của ông ấy đều chuyển hết cho Lạc Sùng Ân."

Lạc Yên khó khăn nuốt nước bọt, cô cảm thấy cổ họng khô khốc, cô cũng đoán ra được phần nào nhưng vẫn chờ Âu Dực nói hết chân tướng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 167

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 167
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...