Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu là mơ, vậy thì cứ để anh chiếm đoạt đi.

Không biết vì sao, dù chỉ là mơ nhưng Lạc Yên lại cảm thấy chân thực đến thế, cảm giác đau đớn như muốn xé rách cơ thể cô làm đôi, nhiệt độ nóng hổi trên vật mạnh mẽ cứng rắn của người đàn ông đem đến cho cô khoái cảm chưa từng có.

Trong cơn đê mê, cô nghe thấy tiếng ngâm khe khẽ phát ra từ miệng mình, hoà trộn cùng tiếng thở dốc của người đàn ông đang chuyển động trên thân.

Lạc Yên không biết đây là mơ hay thực nữa.

Nếu là thực, vậy sao khuôn mặt đó lại giống người kia đến thế?

Nếu là mơ, vậy tại sao cảm giác lại chân thực đến mức này?

Dù là mơ hay thật, chỉ cần là thiếu niên kia, cô đều cam chịu tiếp nhận, tiếp nhận sự chiếm đoạt mãnh liệt đến từ anh.

Đêm dài như mộng, hai thân thể, một mềm nhũn, một cường tráng quấn lấy nhau không rời.

...

Khoảng 10 giờ sáng hôm sau.

Lạc Yên mơ màng tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, ngay khi cô chuẩn bị đứng dậy, thân dưới đột nhiên truyền lên cảm giác đau đớn, cô mất hết sức lực, lại ngã xuống giường.

Lạc Yên nhìn xuống cơ thể mình, trần trụi không mảnh vải che thân, cô nhất thời hoảng hốt, chẳng lẽ đêm qua không phải là một giấc mơ? Những sự việc, những hình ảnh kiều diễm kia đều là thật?

Giọt m.á.u màu đỏ tươi trên ga trải giường trắng tinh đã xác thực suy đoán của cô, đêm qua, cô đã xảy ra quan hệ với một người đàn ông xa lạ!

Đầu óc cô một mảnh hỗn loạn, ngay lúc cô đang rối bời, tiếng kêu cót két kéo đầu óc đang đi xa của cô trở lại.

Giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông truyền vào tai cô:

"Ha, rắp tăm bày trò để lên giường với tôi, không phải bây giờ cô định bày ra vẻ mặt bàng hoàng ngơ ngác đấy chứ?"

Lạc Yên không hiểu anh ta đang nói gì, cô quay đầu lại, nhìn về hướng âm thanh phát ra, phát hiện ở cửa phòng tắm có một người đàn ông đang đứng.

Thân trên của anh ta trần trụi, phần thân dưới chỉ được che chắn bởi một chiếc khăn tắm màu trắng mỏng manh, mái tóc anh ướt nhẹp, giọt nước lăn từ trên đỉnh đầu, trượt qua gò má, lại xuống xương quai xanh và cơ bụng rồi biến mất trong đường nhân như tuyệt đẹp.

Dáng người hoàn hảo, khuôn mặt yêu nghiệt có nét giống chàng thiếu niên 12 năm trước đến mấy phần.

Ở thời điểm cô vẫn đang ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì ngoài cửa truyền đến hàng loạt tiếng gõ.

Tiêu đời rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-3.html.]

Lạc Yên dùng tốc độ nhanh nhất để mặc quần áo, người đàn ông kia cũng vậy. Lúc hai người vừa mặc quần áo xong, cửa phòng vừa vặn cũng bị đẩy ra ngoài.

Các nhà báo, phóng viên ùa vào, liên tục đặt ra những câu hỏi:

Phóng viên 1: "Âu tổng, ngài nên giải thích thế nào về cô gái này đây?"

Phóng viên 2: "Phải chăng đây chính là vị hôn thê mà ngài sắp công bố với truyền thông?"

Phóng viên 3: "Trên giường còn có vết m.á.u màu đỏ, quần áo của hai người lại xộc xệch, ngài có thể giải thích về việc này không?"

Sắc mặt của người đàn ông vô cùng khó coi, anh lạnh lẽo liếc nhìn đám phóng viên, sau đó lấy điện thoại ở trên giường, gọi vào một dãy số.

"Kêu bảo vệ của chung cư đến lôi đám phóng viên này đi." Khuôn mặt anh âm trầm, nói với người ở đầu dây bên kia.

Chẳng mất nhiều thời gian, toàn bộ bảo vệ của khu chung cư đã đến, cưỡng ép đuổi đám phóng viên đi.

Sau khi lấy lại yên tĩnh, người đàn ông lạnh lùng nhìn Lạc Yên, thanh âm trào phúng lần nữa vang lên bên tai cô:

"Để sắp xếp những việc này, cô đúng là tốn không ít công sức nhỉ?"

Ngữ khí của anh khiến Lạc Yên vô cùng khó chịu, sao cứ nói như kiểu cô là loại phụ nữ ham hư vinh, bày kế để leo lên giường anh thế?

Đúng lúc cô định trả lời lại thì cửa phòng vốn đã khép bỗng nhiên bị đẩy mạnh vào, đứng ở cửa là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, trang điểm tinh xảo, trên mặt cô ta là biểu tình không thể tin nổi.

Người phụ nữ này, Lạc Yên không thể quen thuộc hơn, chính là cô chị gái độc ác, năm lần bảy lượt bày mưu tính kế hãm hại cô - Lạc Mạn.

Lạc Mạn nhìn cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt ấm ức, hốc mắt đỏ bừng, nhỏ giọng chất vấn người đàn ông:

"Âu Dực, anh... tại sao anh lại... anh đã từng hứa sẽ cưới em cơ mà?"

Người đàn ông tên Âu Dực kia nhìn thấy cô ta thì chợt bối rối, anh vội tiến đến, an ủi Lạc Mạn:

"Mạn Mạn, em bình tĩnh lại được không? Anh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, vừa tỉnh dậy thì thấy bản thân và ả đàn bà kia phát sinh quan hệ." Âu Dực luống cuống chân tay chỉ vào Lạc Yên.

Lạc Mạn nghe anh nói xong, nhìn sang phía anh chỉ, vờ như bất ngờ mà hô lên:

"Yên Yên, sao lại là em? Nếu là người phụ nữ khác thì chị còn chấp nhận được, nhưng tại sao lại là em?"

Âu Dực phát hiện ra hai người bọn họ có quen biết, cất giọng hỏi:

"Mạn Mạn, em và ả đàn bà này là gì của nhau vậy?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...