Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt của quản gia nóng rực như vậy, Lạc Yên đương nhiên là cảm nhận được, cô nhìn xuống hai bàn tay đan lấy nhau của hai người, như hiểu ra mọi chuyện, cô vội vàng rút tay của mình ra, sau đó không chút để ý đến vẻ mặt khó coi của Âu Dực, một mình đi lên phòng ngủ ở tầng hai.

Quản gia cùng đám người hầu nhìn thấy cảnh tượng hiếm gặp này đều không nhịn được mà há hốc mồm, vẻ mặt ai nấy đều mắt chữ A mồm chữ O, như thể chuyện trước mắt còn khó tin hơn cả việc người ngoài hành tinh xuất hiện trên Trái Đất.

Đêm nay quả thật là một đêm đáng nhớ mà...

Bên kia, sau khi vào phòng ngủ, Lạc Yên vội vàng vào phòng tắm, dùng dòng nước rửa trôi hết những bụi bẩn do ra ngoài suốt ngày mà có. Cô là người hướng nội, rất ít khi đi đến trung tâm mua sắm, đống quần áo trong tủ đều là đồ cô đặt mua trên mạng khi còn ở trọ, những lần đi dạo phố đều là do bạn bè dùng đủ cách để kéo cô đi, còn lại thời gian rảnh cô đều ở nhà đọc sách, nâng cao trí tuệ.

Hôm nay ra ngoài cũng là vì bị Âu Dực ép mà thôi...

Sau khi tắm xong, Lạc Yên mặc chiếc váy ngủ hai dây, sau đó vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Sở dĩ cô mặc đồ thoáng như vậy là vì nghĩ rằng sẽ không có ai đi vào phòng mình, không ngờ khi cô vừa bước ra, trong phòng cô thật sự có người khác, hơn nữa người đó lại còn là Âu Dực.

Âu Dực nghe thấy tiếng động, anh bỏ điện thoại trên tay lại chỗ cũ, sau đó quay đầu nhìn cô, vừa nhìn thấy hình ảnh trước mắt, ánh mắt anh chợt khựng lại.

Lạc Yên bây giờ hoàn toàn khác với thường ngày, cô vừa tắm xong, nước trên tóc còn chưa được lau khô, trượt từ đỉnh đầu đi qua xương quai xanh rồi biến mất trong rãnh n.g.ự.c sâu hút. Hình ảnh này khiến lòng anh rạo rực, mơ hồ có một ngọn lửa nhỏ bùng lên.

Âu Dực ho nhẹ, cố gắng di chuyển lực chú ý, anh nói với cô:

"Chiều mai cùng tôi đến thành phố B ở kế bên dự tiệc, lễ phục tôi đã chuẩn bị xong, trước đó khoảng 30 phút sẽ có chuyên viên trang điểm đến hỗ trợ cho cô. Nhớ đừng làm tôi mất mặt như bữa tiệc lần trước."

Âu Dực nói xong mục đích của mình, sau đó liền vội vàng rời đi, không phải là anh không muốn ở lại, mà là anh không muốn phải chịu đựng cảm giác bị tra tấn thêm một lần nào nữa, cảm giác như trước mắt đang có một bữa tiệc thịnh soạn, nhưng anh lại chỉ có thể đứng nhìn chứ chẳng thể thưởng thức.

Cũng may là anh nhanh trí rời đi sớm, nếu không chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nữa...

Sau khi Âu Dực rời đi, Lạc Yên đỏ mặt nhìn xuống cơ thể mình, cô ngây thơ cho rằng trong phòng chỉ có một mình cô nên trên người chỉ mặc một chiếc váy hai dây mỏng, thậm chí còn chẳng có áo ngực, phong cảnh đẹp đẽ đằng sau lớp vải kia sợ là đã bị Âu Dực nhìn thấy đến bảy phần.

Nghĩ đến đây, hai má cô lại càng hồng hơn, Lạc Yên nhìn ra phía cửa, rồi lại nhìn bản thân mình thêm vài lần, cuối cùng cô quyết định vớ lấy chiếc áo khoác gần đó mặc vào, xem như tạm thời che chắn cơ thể.

Ngay khi cô chuẩn bị leo lên giường đánh một giấc thật sâu, đột nhiên chiếc điện thoại vốn luôn yên vị trên kệ tủ lại bất ngờ reo chuông. Lạc Yên nhíu mày, hiện tại đã hơn 11 giờ khuya, còn có ai gọi nữa chứ. Tuy có chút không hiểu nhưng cô vẫn ngồi dậy, với tay đến phía kệ tủ lấy chiếc điện thoại, đến tên người gọi cũng lười nhìn, lập tức nhấn nút nghe máy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-40.html.]

"Alo, có chuyện gì không?" Lạc Yên chủ động hỏi đối phương trước.

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Em gái yêu, lại là chị đây."

"..."

Lạc Yên một câu cũng không để lại cho cô ta, trực tiếp cúp máy, khi cô đang chuẩn bị để điện thoại lại chỗ cũ thì điện thoại lại lần nữa reo chuông, không cần đoán cũng biết, người gọi cô là Lạc Mạn.

Lạc Yên nhấn nút nghe máy, giọng nói vô cùng thiếu kiên nhẫn:

"Có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi không có thời gian cùng chị dài dòng."

Lạc Mạn bên kia thấy cô nói như vậy thì cũng không kéo dài thời gian nữa, lập tức nói ra mục đích của mình:

"Chiều mai, vào lúc năm giờ nhớ đến quán bar Dạ Sắc, địa chỉ 82 đường Kim An."

Lạc Yên nhếch môi trào phúng cô ta: "Dựa vào đâu mà chị nghĩ rằng tôi sẽ đi? Tôi rảnh rỗi như thế sao? Xin lỗi, tôi còn rất nhiều công việc phải làm "

Lạc Mạn biết thế nào Lạc Yên cũng sẽ từ chối, nhưng không sao, cô ta đã dự liệu trước được tình huống này. Lạc Mạn ung dung cười khẽ, cũng không tiếp tục kiểu xưng hô chị em buồn nôn kia nữa: "Lẽ nào cô không tò mò về bà nội sao? Năm đó trước khi mất vài ngày, bà nội đó đưa cho tôi một bức thư, bảo tôi đưa cho cô, nếu cô muốn nhìn thấy những lời cuối cùng của bà thì đừng đến trễ, tạm biệt."

"Khoang đã! Chị nói rõ ràng hơn xem..." Lạc Yên còn chưa nói hết câu thì Lạc Mạn đã vội vàng cúp máy, để lại cô ngồi trên giường, ánh mắt bàng hoàng.

Bà nội...

Nhưng chiều mai cô có hẹn với Âu Dực, nếu cô thất hẹn, chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.

Nhưng bà nội... Những lời cuối cùng của bà...

Lạc Yên cân nhắc một lúc, sau đó nhanh chóng đưa ra quyết định.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...