Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đều nghe em...

Ba chữ này của anh khiến Lạc Yên cảm thấy hơi lạ, sâu thẳm trong trái tim dâng lên một chút ấm áp, tâm trạng cũng vì vậy mà không còn tệ như hồi nãy nữa.

Từ khi tỉnh lại đến bây giờ đã qua hơn 15 phút, sức lực của cô cũng đã hồi phục được phần nào. Lạc Yên chống người đứng dậy, sau đó đi xung quanh hòn đảo quan sát tình hình.

Âu Dực nhìn bóng lưng cô, khoé môi vô thức cong lên, tạo nên một nụ cười tuyệt đẹp. Anh cũng theo đó mà đứng dậy, sau đó nhanh chóng đuổi kịp cô, cùng cô sải bước đi quanh nơi này.

Sau một hồi quan sát, Lạc Yên và Âu Dực đều tạm hài lòng.

Hòn đảo này không nhỏ, ít nhất thì lượng tài nguyên ở đây có thể đủ cho bốn người bọn họ sống đến 10 năm sau, như vậy là có thể yên tâm về vấn đề lương thực. Trong quá trình quan sát, hai người phát hiện ra nơi này có một hang động nhỏ, đây là một phát hiện tốt, bọn họ đỡ phải dựng lều tránh mưa rét.

Vậy thì chỉ còn vấn đề quần áo thôi.

Cái này... Hơi khó giải quyết, đặc biệt là trên người ai cũng thiếu vải. Ngoại trừ Lạc Yên không mặc đồ bơi ra, cả Âu Dực, Lục Duy Khiêm và Lạc Mạn đều không có nhiều quần áo trên người.

Lẽ nào bọn họ phải dùng lá cây như người nguyên thủy?

Đang lúc băn khoăn về vấn đề này, Lạc Yên bỗng phát hiện ra có một loại cây kì lạ mà cô chưa thấy bao giờ, thân cây bằng gỗ có màu nâu sẫm, không khác những cây còn lại là bao, nhưng lá cây... nó giống như một dạng sợi dùng để dệt vải vậy.

Lạc Yên đưa tay lên sờ thử, cảm giác truyền đến giúp cô có thể xác định được, thứ này thật sự có thể dùng để dệt thành vải rồi may quần áo.

Thật tố! Vậy là tất cả đều đã được giải quyết rồi.

Không còn điều gì băn khoăn nữa, Lạc Yên và Âu Dực phối hợp cùng nhau hỗ trợ đưa hai người Lạc Mạn và Lục Duy Khiêm vào hang động.

Trong thời gian chờ đợi bọn họ tỉnh lại, Âu Dực đi hái một vài loại hoa quả đơn giản, sau đó tự mình làm cần câu để câu cá, còn Lạc Yên thì ngồi ở một tảng đá gần đó, dựa theo ánh sáng của trăng, dùng khung cửi mà Âu Dực làm cho cô để dệt vải.

"Em đúng là cái gì cũng biết làm nhỉ?" Trong lúc đợi cá cắn câu, Âu Dực không kiềm được lên tiếng trêu chọc.

Nghe thấy thanh âm trêu đùa chứa ý cười như có như không của anh, bên tai Lạc Yên bất giác đỏ lên, cũng may là trời đang tối nên Âu Dực không nhìn thấy. Lạc Yên cười ngại ngùng đáp:

"Không hẳn đâu, cái này là nhờ trước kia bà nội từng dạy em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-75.html.]

Âu Dực cười nhẹ: "Thảo nào... Trí nhớ của em tốt thật đấy."

Lạc Yên lại đỏ mặt, cô không trả lời anh nữa, vài giờ về sau, tuy không ai nói với ai câu nào nhưng bầu không khí giữa hai người bọn họ chưa bao giờ hài hoà như lúc này.

Cho đến khi mọi việc xong xuôi thì trời đã trở sáng, ước chừng khoảng 5 giờ sáng, cũng có nghĩa là cả đêm qua bọn họ lo lắng đến mức không ngủ được.

Âu Dực đã câu được kha khá, Lạc Yên cũng đã dệt xong một mảnh vải lớn.

Hai người sánh bước nhau đi vào hang động cất giữ những thứ vừa làm ra. Trời đã tờ mờ sáng nhưng bên trong vẫn tối om, có thể thấy được đây không phải là nơi dừng chân lâu dài, để có thể thuận lợi sống sót, có lẽ bọn họ vẫn phải làm một căn lều nhỏ ở ngoài trời rồi.

Âu Dực và Lạc Yên nhìn nhau, sau đó không hẹn mà cùng gật đầu thống nhất ý kiến, hai người chân trước chân sau, vừa định ra khỏi hang động để tìm kiếm vật liệu dựng lều, đột nhiên từ mặt đất bất ngờ truyền đến thanh âm nỉ non của Lạc Mạn:

"Đói... Tôi muốn ăn..."

Ngay sau khi Lạc Mạn thều thào xong, Lục Duy Khiêm cũng theo đó mà khàn giọng:

"Ưm..."

Cả Lạc Yên và Âu Dực đều dừng chân lại, Lạc Yên rũ mi mắt không biết đang nghĩ gì, vài giây sau liền ngẩng đầu:

"Em đi làm chút gì đó để bọn họ ăn tạm đây, vất vả từ hôm qua đến giờ, chắc anh cũng đói rồi."

Âu Dực gật đầu, Lạc Yên nhìn người phụ nữ mặc bikini đỏ chót trên mặt đất một lúc, sau đó xoay người rời đi.

Khoảng 15 phút sau cô mới quay lại, khi cô trở lại thì cả Lạc Mạn và Lục Duy Khiêm đều đã tỉnh lại, được Âu Dực đỡ ngồi dậy. Lạc Mạn có vẻ như vẫn chưa tỉnh táo, ánh mắt có chút mơ màng, Lục Duy Khiêm thì ổn hơn, hắn ngồi trên mặt đất, vẻ mặt thẫn thờ.

Trên tay Lạc Yên cầm một khay gỗ, trên khay gỗ là những củ khoai lang nướng nóng hổi. Lạc Yên bê cái khay đến trước mặt Lạc Mạn, sau đó đặt xuống trước mặt cô ta, thanh âm không nghe ra vui buồn:

"Ăn đi."

Lạc Mạn đưa mắt nhìn những củ khoai lang sần sùi dưới mặt đất, khuôn mặt đột nhiên trở nên giận dữ. Trong ánh mắt khó hiểu của Lạc Yên, cô ta cầm lấy củ khoai lang vẫn còn nóng hổi từ chiếc khay, sau đó ném mạnh vào người Lạc Yên rồi hét lên với giọng nói vô cùng chói tai:

"Khoai lang nướng? Lạc Yên, mày đang sỉ nhục tao đấy à?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...