Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Yên dùng sức thoát ra khỏi cô ta, phải mất đến hai phút sau, cô mới đẩy được Lạc Mạn đang cắn chặt không buông ra khỏi người mình. Lạc Yên cúi người thở dốc, sau đó ngẩng đầu chất vấn:

"Lạc Mạn, chị bị thần kinh à?"

Lạc Mạn cũng không biết cô ta đang làm gì, trong đầu cô ta chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: Tuyệt đối không thể để Âu Dực phát hiện ra Lạc Yên có đến đây được!

Nghĩ như vậy, vẻ quyết tâm tàn nhẫn trong mắt cô ta càng tăng thêm, Lạc Mạn lồm cồm bò dậy, tiếp tục đi về phía Lạc Yên trong ánh mắt hoảng sợ của cô.

"Lạc Mạn! Chị làm gì vậy? Chị..."

Lạc Yên còn chưa nói xong câu, cơ thể đã mất thăng bằng, cô bị Lạc Mạn đẩy ngã xuống từ đồi cát, trong lúc cấp bách, cô vội vàng nắm lấy cổ tay Lạc Mạn, vô tình kéo theo cả cô ta xuống.

Có lẽ Lạc Mạn không ngờ đến cô sẽ có động tác này, cả người sững sờ không phản ứng kịp, đến khi hồi thần lại thì mọi chuyện đã muộn.

Cả hai người lăn trên mặt cát, mặc dù đã có chiếc áo thun che chắn nhưng da lưng vẫn không nhịn được mà bị những hạt cát cọ xát vào, đau đến c.h.ế.t lặng.

Lạc Yên ăn mặc kín đáo nhưng vẫn không tránh khỏi tổn thương, càng đừng nói đến Lạc Mạn ăn mặc phong phanh như vậy, da thịt trực tiếp tiếp xúc với từng hạt cát thô to, có nơi thậm chí đã rỉ máu.

Kết thúc con dốc cát, hai người cùng rơi xuống biển, sự va chạm với nước tạo ra âm thanh nhỏ, nhưng không đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Cũng may Lạc Yên biết bơi, cô dùng chút kĩ năng kém cỏi của mình, cố gắng lên bờ, nhưng khi lên được bờ lại phát hiện Lạc Mạn đang sắp đuối sức trong dòng nước.

Lạc Yên vốn cho rằng trái tim cô sắt đá, không bao giờ xem Lạc Mạn là chị nữa, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh này, trái tim cô lại nhói lên từng cơn.

Đúng rồi, suy cho cùng thì tình thân m.á.u mủ ruột thịt là thứ không thể muốn bỏ là bỏ được.

Lạc Yên không còn thời gian để cân nhắc, dù đã đuối sức nhưng cô vẫn liều mạng nhảy xuống cứu Lạc Mạn lên, dùng hết khả năng đẩy cô ta vào bờ. Cũng may bản năng cầu sống của Lạc Mạn đủ lớn, cô ta loay hoay mấy giây, rốt cuộc cũng lên được bờ.

Lạc Yên đã hoàn toàn đuối sức, cô mơ màng giữa dòng nước, dùng chút tỉnh táo cuối cùng bơi vào trong bờ, vốn định nhờ Lạc Mạn kéo lên, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì trên đầu đột nhiên bị một cánh tay dùng lực đè xuống.

Cô không thể tin nổi vào những chuyện xảy ra trước mắt mình.

Lạc Mạn vô tâm đến mức này ư?

Trước khi mất đi ý thức, trong đầu Lạc Yên xuất hiện một câu nói trong sách cô đã từng đọc trước đây.

"Chết không đáng sợ, đáng sợ là sau khi c.h.ế.t đi lại không có một ai để ý, tựa như sự tồn tại của bạn không có giá trị, bạn có mặt trên đời này cũng được, không có cũng chẳng sao."

Giờ đây mới thấy, hoàn cảnh của cô chẳng khác gì nhân vật trong sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-71.html.]

Cha mẹ ghẻ lạnh, chị gái oán hận, bà nội là người duy nhất quan tâm cô cũng đã qua đời.

Chỉ còn Diệp Diệp, bạn thân cô, cũng không biết sau khi cô mất đi rồi thì cô ấy có đau lòng không.

Đột nhiên cô cảm thấy hối hận.

Đáng ra cô không nên liều mạng cứu người chị gái bạch nhãn lang này!

Cảm giác ngột ngạt khó thở kia, cảm giác khoang mũi bị dòng nước tàn phá, cảm giác cả người bị dòng nước nhấn chìm thật sự rất không dễ chịu.

Lạc Yên nhanh chóng mất đi ý thức.

Từ đầu đến cuối, chỉ có Lục Duy Khiêm luôn chú ý đến động tĩnh bên này phát hiện ra.

Ban đầu hắn cho rằng Lạc Mạn đang cố ngăn cản Lạc Yên lên tiếng nên cũng không nói gì, sau này mới phát hiện ra tình huống giữa Lạc Mạn và Lạc Yên có gì đó bất thường, chờ đến khi hắn chạy đến thì đã muộn.

"Lạc Mạn, cô điên rồi!" Lục Duy Khiêm hét lên chất vấn Lạc Mạn.

Lạc Mạn khó hiểu: "Điên? Thế nào là điên? Cô ta c.h.ế.t rồi chẳng phải vị trí thiếu phu nhân nhà họ Âu kia sẽ dễ dàng giành lấy hơn sao? Đống tài sản mà anh ao ước cũng không còn là ước mơ xa vời nữa."

Lục Duy Khiêm tức giận: "Cô có não không? Cô nghĩ sau khi Lạc Yên c.h.ế.t thì Âu Dực sẽ không điều tra sao? Đến lúc đó tôi và cô đều không thoát được!"

Lục Duy Khiêm nhắc đến, Lạc Mạn mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cô ta hoảng sợ, giọng nói run rẩy: "Vậy... Vậy bây giờ phải làm sao đây?"

Lục Duy Khiêm bực bội vô cùng, lần đầu tiên xuất hiện xúc động muốn g.i.ế.c c.h.ế.t ả ngu ngốc này. Hắn cố gắng nhịn xuống xúc động kia, bực bội nói:

"Bây giờ như thế này, tôi nhảy xuống cứu Lạc Yên trước, cô cũng nhảy xuống theo rồi để Âu Dực đến cứu, có gì sau này dễ dàng đổ trách nhiệm lên người Lạc Yên hơn."

Lạc Mạn không tin nổi vào tai mình: "Cái gì? Anh bảo tôi mạo hiểm tính mạng chỉ vì..."

Lục Duy Khiêm mệt mỏi thở dài, hắn không thể tiếp tục nhiều lời với Lạc Mạn nữa, nếu không thì Lạc Yên sẽ không kịp mất.

Chỉ thấy Kục Duy Khiêm không chút chần chừ, dùng tay đẩy mạnh Lạc Mạn xuống dòng nước, sau đó hét lớn về phía Âu Dực:

"A Dực, nhanh cứu Mạn Mạn!"

Dứt lời, Lục Duy Khiêm gần như không chút do dự, lập tức nhảy xuống cứu Lạc Yên, thế nhưng thời gian hắn và Lạc Mạn đôi co quá lâu, hắn lặn một hồi vẫn không thấy tung tích của Lạc Yên ở đâu.

Nguy to rồi! - Chuông báo động trong lòng Lục Duy Khiêm vang lên.

Nơi đây địa hình hiểm hóc, e rằng... Lạc Yên khó mà qua khỏi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...