Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Khắc phát hiện, kể từ khi phát hiện bản thân mang thai, tâm trạng của Lạc Yên tốt lên rất nhiều.

Cũng không xa cách với hắn như trước nữa.

Hắn không khỏi cảm thấy khó hiểu, sao cô lại vui như vậy?

Lẽ nào bởi vì đứa con trong bụng cô là của Âu Dực nên tâm trạng cô mới tốt như thế?

Mang thai con của Âu Dực thật sự khiến cô vui vẻ như vậy sao?

Mạc Khắc không hiểu rõ cảm xúc hiện tại của mình là ghen ghét hay không cam lòng, nhưng dù như thế nào đi nữa hắn cũng không muốn Lạc Yên tiếp tục nhớ đến Âu Dực.

Mạc Khắc âm thầm hạ quyết tâm hắn cần phải cố gắng hơn nữa, thay thế vị trí của Âu Dực trong trái tim cô.

...

Ngày 30 tháng 1 năm 2020.

Còn hai tiếng nữa là đến thời khắc giao thừa giữa năm cũ và năm mới, qua hôm nay, toàn bộ người dân nước Z sẽ đón chào tết Nguyên Đán mỗi năm mới có một lần.

Âu Dực đứng tựa người vào ban công, ánh mắt không có tiêu cự nhìn vào bầu trời đêm.

Đêm giao thừa không có trăng, cũng không có người con gái anh yêu nhất.

Tính đến hiện tại đã là tháng thứ 8 kể từ khi Lạc Yên rời đi, không ngờ anh vậy mà có thể chịu đựng được 8 tháng, không cho người lật tung mọi ngóc ngách tìm cô.

Cũng vì anh muốn nhìn thấy cô tự mình trở về, điều đó đồng nghĩa với việc cô đã phần nào tha thứ cho anh, không phải tốt hơn rất nhiều so với việc anh cưỡng chế bắt cô đem về giam lỏng sao?

Âu Dực rũ mắt, không ngờ một người như anh cũng có lúc phải suy nghĩ cho người khác như thế này.

Ai bảo cô là Lạc Yên chứ...

Năm ấy cô cứu anh, anh đã hứa sẽ quay trở lại, nhưng lúc đó đám anh em trong gia tộc cạnh tranh nhau rất mạnh, anh phải dốc toàn lực để giành lại tập đoàn Âu thị, cho nên mới xảy ra việc chậm trễ.

Để rồi lỡ hẹn nửa đời người...

Làn gió lạnh thổi vào khuôn mặt đẹp như điêu khắc, Âu Dực dường như cũng không để ý. Anh lấy điện thoại ra, đầu ngón tay trượt trên bàn phím, gõ ra một dãy số quen thuộc.

Ngẩn ngơ nhìn màn hình điện thoại 2 phút, Âu Dực mới chậm rãi nhấn nút gọi.

Đây là số điện thoại trước kia của Lạc Yên, không biết liệu cô có còn sử dụng không...? Anh đã do dự rất lâu, có lẽ là thời khắc bước sang năm mới có chút trống vắng, nỗi nhớ nhung tăng lên gấp bội nên hôm nay anh mới hạ quyết tâm.

Âu Dực đoán rằng có lẽ Lạc Yên đã sớm vứt bỏ cái sim này rồi, không ngờ khi anh gọi lại đổ chuông.

Âu Dực sững sờ, sau đó là một chút hồi hộp xen lẫn lo âu.

Liệu khi nhìn thấy tên anh trên màn hình, cô có nghe máy không? Hay là không chút chần chừ mà tắt ngang... Không để Âu Dực suy nghĩ lâu, đầu dây bên kia đã nhanh chóng kết nối, truyền vào tai Âu Dực là một giọng nam khoẻ khoắn có chút lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-128.html.]

"Alo?"

Âu Dực sửng sốt, sao lại là giọng nam... hơn nữa còn rất quen thuộc, nếu như anh nhớ không nhầm thì đây là giọng của Mạc Khắc.

Sau đôi phút ngẩn ngơ, đôi mắt Âu Dực trầm xuống.

Không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy được.

Rốt cuộc giữa Mạc Khắc và Lạc Yên đã xảy ra cái gì? Trước đó mối quan hệ giữa bọn họ có vẻ như không hề bình thường, bây giờ anh gọi đến số điện thoại của Lạc Yên, người nghe máy thế nhưng lại là Mạc Khắc.

Hai người bọn họ... ở chung sao?

Âu Dực không biết nên hình dung tâm trạng của anh bây giờ như thế nào, ghen ư? Đương nhiên là có, nhưng nhiều hơn hết là chua xót.

Nhưng ngẫm lại, bên cạnh cô có thêm một người chăm sóc cũng tốt phải không? Anh không thể ở bên cạnh chiếu cố cô, càng không có quyền can thiệp vào cuộc sống sau này của cô.

Chỉ hy vọng khi cô trở về, bên cạnh cô vẫn còn chỗ để anh bù đắp.

Âu Dực nhìn màn hình điện thoại, sau đó nhấn nút kết thúc rồi thêm số điện thoại mà anh thuộc lòng kia vào danh sách đen, anh quyết định từ nay về sau không bao giờ gọi đến số này nữa.

Tiếng pháo hoa vang lên, thời khắc đẹp nhất của cuối năm đã đến, nhìn dòng người náo nhiệt, tiếng hò reo vui vẻ của tất cả mọi người, Âu Dực lại cảm thấy lòng mình nặng nề đến lạ.

...

Bên kia đại dương.

Mạc Khắc nhìn màn hình, khoé môi nhếch lên một nụ cười u ám, rốt cuộc cái ngày mà hắn chờ đợi đã lâu cũng tới.

Trước đó vài tháng, lúc mới đến nước M, hắn vô tình nhìn thấy Lạc Yên tháo sim định vứt đi, lúc ấy trong lòng hắn nảy lên một ý nghĩ.

Cùng là đàn ông, trước kia điều tra rõ như vậy, hắn đương nhiên biết Âu Dực có tình cảm với Lạc Yên, chỉ là khi ấy có cô ả tên Lạc Mạn kia quấy rầy nên Âu Dực nhất thời không nhận thức được trái tim của bản thân.

Lạc Yên rời đi, chắc chắn Âu Dực sẽ gọi vào số này, chưa biết sớm hay muộn.

Lúc Lạc Yên định nén thẻ sim vào thùng rác, Mạc Khắc đã bước đến, hắn nói hắn muốn thẻ sim này.

Lạc Yên mang ơn Mạc Khắc, chút yêu cầu nhỏ này đương nhiên cô không từ chối, hơn nữa thẻ sim này đối với cô cũng không phải là vật kỉ niệm tốt đẹp gì.

Vì thế, Lạc Yên đồng ý.

Sau khi có được thẻ sim, Mạc Khắc mua một chiếc điện thoại mới lắp vào, ngày ngày đều sạc pin đầy đủ chỉ để chờ đợi tiếng chuông reo.

Quả nhiên Mạc Khắc đã đoán đúng, hắn đã chờ được.

Hắn vẫn nhớ như in, sau khi giọng của hắn cất lên, bên phía Âu Dực im lặng đến vài phút, sau đó tắt ngang máy.

Mạc Khắc quăng điện thoại lên giường, hưng phấn trong mắt và nụ cười u ám nơi khoé môi vẫn chưa tiêu tan. Chỉ cần tưởng tượng đến vẻ mặt đau khổ của Âu Dực khi nghĩ hắn và Lạc Yên sống cùng nhau, Mạc Khắc cảm thấy thoả mãn đến kì lạ.

Ha, không phải anh ta liên tục làm tổn thương cô gái hắn yêu hết lần này đến lần khác sao? Chút đau khổ này đáng là bao so với những gì mà Lạc Yên đã phải chịu?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...