Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Yên Yên, cô đi đâu vậy, cô mới vào viện hôm qua, bây giờ tình hình của cô vẫn chưa ổn định đâu." Một trong hai y tá lên tiếng nhắc nhở.

Giọng điệu của cô ta có vẻ như đã thân quen với cô rất lâu, âu cũng là điều dễ hiểu. Bệnh viện X này là nơi mà cả Lạc Mạn và Lạc Yên đều đang công tác, ở đây, cô quen biết không ít người.

“Tôi xin lỗi, bây giờ tôi có việc gấp, bắt buộc phải rời đi ngay lập tức, tôi đảm bảo sẽ không gây rắc rối, Tiểu Lệ, cô để tôi đi có được không?”

Tiểu Lệ là tên của cô y tá vừa mới lên tiếng nhắc nhở kia.

“Không được đâu, tôi rất tiếc nhưng bệnh có quy định, không thể để bệnh nhân rời khỏi bệnh viện khi chưa có sự đồng ý của người nhà, Yên Yên, cô biết điều này từ lâu rồi mà?"

“Hiện tại tôi đang có việc gấp, bạn tôi đang gặp nguy hiểm, làm ơn, tôi chỉ cần 30 phút thôi."

“Yên Yên, cô đừng làm khó tôi nữa mà..."

Tiểu Lệ bất đắc dĩ trả lời cô.

"Lạc Yên, cô bịa lý do thì nên tìm lý do nào hợp lý và thuyết phục một chút, cô xem bọn tôi là trẻ con đấy à?" Y tá còn lại thật sự không nhìn nổi nữa, cô ta khoanh tay nhìn cô, ngữ khí cay nghiệt, trên môi nở nụ cười châm biếm.

Cô ta tên là Lôi Âm, ngày thường rất thân thiết với Lạc Mạn.

Lạc Yên đến một ánh mắt cũng không ném cho cô ta, cô trực tiếp lơ đi, quay sang nói với bác sĩ đang đứng ở bên cạnh:

"Bác sĩ Dương, cầu xin ông, cho tôi rời đi được không? Tôi chỉ cần 30 phút, à không, 20 phút thôi cũng được." Vừa nói, cô vừa níu lấy ống tay áo của ông ta, bộ dáng thành khẩn.

Người được gọi là bác sĩ Dương kia vô cùng lúng túng, hồi lâu sau, ông ta mới ậm ừ lên tiếng:

"Được rồi... nếu cô thật sự gấp gáp như vậy thì tôi sẽ gọi cho Âu tổng thử xem."

Có được câu đảm bảo này của bác sĩ Dương, Lạc Yên xem như thoáng yên tâm.

Dưới ánh mắt mong đợi của cô, bác sĩ Dương thở dài, lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra, bấm gọi một dãy số.

Không ai nhìn thấy Lôi Âm lén lút đi đến cuối hành lang, cô ta nhìn quanh một hồi, sau khi xác định xung quanh không có người nào khác thì mới dám lấy điện thoại ra, truy cập danh bạ rồi nhấn vào cái tên "Lạc Mạn."

Không để Lôi Âm đợi lâu, đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến thanh âm nhàn nhã của Lạc Mạn:

"Tiểu Lôi, lại có thông tin mới về Lạc Yên à?"

Lạc Mạn nói một câu không đầu không đuôi, nếu là người ngoài, hẳn là sẽ không hiểu hai người bọn họ đang nói đến chuyện gì.

Lôi Âm vốn là tay sai vặt của Lạc Mạn ở trong bệnh viện, vì Lạc Mạn thường xuyên bận và xin nghỉ phép nên những tin tức về Lạc Yên ở trong bệnh viện đều do cô ta báo cáo lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-21.html.]

"Đúng vậy, Lạc Yên một hai muốn ra khỏi bệnh viện mặc dù đã có quy định rõ ràng là không để bệnh nhân rời đi khi chưa có sự đồng ý của người nhà, chính cô ta đã làm ở đây hơn một năm, lẽ nào không nhớ quy định này sao? Cô ta còn nói rằng bạn cô ta đang gặp nguy hiểm, cười c.h.ế.t em, cô ta xem tất cả mọi người là trẻ con để lừa gạt à?"

Bạn bè đang gặp nguy hiểm sao...?

Lực chú ý của Lạc Mạn nằm trên những lời này của Lôi Âm. Nếu như cô ta nhớ không nhầm, vừa nãy Tô Niệm đã cầm theo điện thoại gọi cho ai đó, vốn nghĩ rằng Tô Niệm gọi cho cảnh sát, thật không ngờ người ả gọi đến cầu cứu lại là Lạc Yên.

Nếu như vậy thì có trò hay để xem rồi…

Lạc Mạn cười khẽ, nói lời tạm biệt qua loa vài câu với Lôi Âm rồi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Nhìn màn hình điện thoại, khoé môi cô ta càng cong hơn, dù đang cười nhưng trong mắt lại không hề có độ ấm.

Khoảng một phút sau, ngón tay Lạc Mạn khẽ động, nhấn vào cái tên quen thuộc trong danh bạ.

A Dực.

Trước đó vài phút, ở trụ sở chính của tập đoàn Âu thị.

Trong văn phòng tổng giám đốc.

Âu Dực tựa lưng vào ghế, tay cầm tách cà phê mà thư ký vừa pha, chậm rãi thưởng thức.

Đống công việc chất cao như núi kia đã được anh xử lý đâu vào đây, cho nên, hiện tại xem như là giờ nghỉ ngơi của anh. Âu Dực lấy điện thoại từ trên bàn, dự định gọi cho Cố Thanh hỏi thăm về tình hình sức khoẻ hiện tại của Lạc Yên, không nghĩ đến, vừa cầm điện thoại lên thì nhận được cuộc gọi của một dãy số lạ.

Âu Dực hơi nhướng mày, người biết số điện thoại cá nhân của anh cũng không tính là nhiều, đa phần đều được anh lưu tên vào điện thoại, dãy số lạ này...

Đúng rồi, hôm qua bác sĩ Dương đã chủ động xin số của anh, vậy người gọi đến hẳn là ông ta rồi. Âu Dực nhìn màn hình, ngay khi tiếng chuông sắp kết thúc, anh nhấn nút nghe máy.

Đúng như anh nghĩ, người gọi đến thật sự là bác sĩ Dương, điện thoại vừa được kết nối, đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến thanh âm ngập ngừng của bác sĩ Dương:

"Âu tổng, xin lỗi vì đã làm mất thời gian của ngài, chẳng là Lạc Yên tiểu thư muốn ra ngoài, mặc dù chúng tôi đã cố gắng ngăn cản nhưng có vẻ như cô ấy đang rất gấp, một mực nói rằng bạn của cô ấy đang gặp nguy hiểm, nhất quyết muốn rời khỏi bệnh viện, ngài xem..." Nói đến đây, ông ta dừng lại, dù ông ta không nói tiếp vế sau nhưng Âu Dực vẫn đoán được đại khái ý của ông ta là gì.

Ông ta muốn hỏi ý kiến của anh.

Dù sao thì anh là người đã đưa cô vào bệnh viện, hơn nữa, dựa trên pháp luật, cô và anh là vợ chồng.

Âu Dực nhìn đồng hồ, vẫn còn khá sớm, bốn giờ chiều hôm nay anh phải tham gia một cuộc họp nội bộ với cổ đông trong tập đoàn, hiện tại còn chưa đến mười một giờ trưa, hẳn là đến bệnh viện để xác minh lại lời cô nói vẫn còn kịp.

Nghĩ như vậy, anh nói: "Khoan để cô ta đi, tôi đến xác minh lại một chút."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...