Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Duy Khiêm đưa chân đá mạnh vào thân cây đối diện, trong lúc phát tiết, hân không quên mắng Lạc Mạn:

"Lạc Mạn, cô có bị ngốc không? Thời điểm nào rồi mà còn muốn dùng cơ thể để câu dẫn Âu Dực?"

Lạc Mạn tức giận: "Ý anh là sao? Anh trách tôi? Nếu không phải do anh nổi điên đẩy tôi xuống nước thì bây giờ tôi đâu cần chịu khổ ở nơi khỉ ho cò gáy này!"

Cô ta không nói thì thôi, nói rồi lại càng khiến Lục Duy Khiêm tức đến phát điên: "Cô còn có mặt mũi mà đổ lỗi cho tôi? Còn nữa, chịu khổ cái gì? Nếu nói đến chịu khổ thì Lạc Yên mới là người chịu khổ, cô chỉ biết ngồi hưởng thụ, lại còn mặt dày than vãn, cũng không biết tự nhìn lại mình đi, xem xem cô có điểm nào đáng để so sánh với Lạc Yên."

Lục Duy Khiêm dừng lại một lúc, sau đó quả quyết buông một câu khiến Lạc Mạn suýt chút nữa đập c.h.ế.t hắn ngay tại chỗ: "Tôi chỉ mong cô thông minh nhanh nhẹn, chăm chỉ hiểu chuyện bằng một phần Lạc Yên thôi là mọi việc đã sớm thành công rồi."

Lạc Yên, lại là Lạc Yên!

Lạc Mạn siết chặt hai bàn tay, gần như dùng hết sự bình tĩnh mà cô ta có được để khống chế bản thân, không để bản thân đè Lục Duy Khiêm xuống phát tiết.

Cô ta nghiến răng, đã tự nhủ trong lòng vô số lần rằng nên bỏ những lời kia ngoài tai, nhưng dù cố gắng thế nào cô ta cũng không thể không nhớ đến những kí ức hồi còn nhỏ.

Tựa như bây giờ, vào khoảng 10 đến 15 năm trước, cô ta cũng thường xuyên bị đem ra so sánh với Lạc Yên, từ việc Lạc Yên nhanh nhẹn, thông minh hơn cho đến cả ngoại hình lẫn thành tích học tập.

Những tưởng bây giờ cô ta đi sửa lại khuôn mặt lẫn vóc dáng, có được cái danh cô bé đã cứu Âu Dực vào 12 năm trước, có được sự bênh vực của người đàn ông mà Lạc Yên yêu thì mọi chuyện đã khác, không ngờ... cô ta vẫn luôn thua kém con điếm kia như vậy!

Không được! Cô ta phải nhịn, không thể để Lục Duy Khiêm tìm đối tượng khác hợp tác. Cô ta đã thua Lạc Yên rất nhiều lần, cô ta không còn nhiều cơ hội nữa.

Lạc Mạn thả lỏng hai bàn tay, cố ép bản thân nở nụ cười, một nụ cười vô cùng gượng ép, ngữ khí cũng khác hẳn: "Được, tôi hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng thay đổi, sẽ không để anh thất vọng nữa."

Lục Duy Khiêm thấy cô ta cuối cùng cũng chịu thoả hiệp thì nở nụ cười hài lòng, thanh âm cũng mềm hẳn đi: "Phải như vậy chứ, cô ý thức được điểm này là tốt, nhưng thay đổi thôi thì không đủ, cô phải khiến Âu Dực có cái nhìn khác về cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-80.html.]

Lục Duy Khiêm dừng lại vài giây rồi tự tiếp lời: "Như thế này đi, từ ngày mai, những công việc mà Lạc Yên vẫn thường làm, cô hãy giúp cô ta làm hết, bao gồm dọn dẹp, làm bữa sáng, bữa trưa, bữa tối, đi hái rau củ."

Lạc Mạn giật mình: "Lục Duy Khiêm, anh bị điên à? Anh định để tôi diễn vai người hầu đấy à?"

Lục Duy Khiêm có chút bực bội, nhưng hiếm khi Lạc Mạn chịu thoả hiệp như bây giờ, hắn không tiện nổi giận, chỉ có thể cố gắng để giọng nói không quá khó chịu: "Lạc Mạn, tôi biết điều này có chút khó khăn đối với cô, nhưng cô phải cố gắng."

Lạc Mạn kích động: "Cái gì gọi là có chút khó khăn? Là rất khó khăn đấy! Lục Duy Khiêm, anh chỉ nói suông thì làm sao biết được những việc mà anh bảo tôi làm khó khăn đến thế nào?"

Lục Duy Khiêm vẫn mềm mỏng: "Lạc Mạn, cô phải hiểu rằng Lạc Yên làm được thì cô cũng làm được, hơn nữa không phải cô rất hận Lạc Yên sao? Nếu cô cứ như vậy thì chỉ có thể dậm chân tại chỗ, mãi mãi đừng mơ đến việc sở hữu khối tài sản khổng lồ của Âu Dực."

"Cô phải tin tôi, bằng trực giác của mình, tôi có thể cảm nhận được những ngày gần đây, thái độ của Âu Dực đối với Lạc Yên thay đổi rất nhiều, nguyên nhân là vì nhìn ra được những điểm tốt của cô ta."

"Lạc Mạn, cô không còn nhiều thời gian nữa đâu."

Một loạt những lời dụ dỗ đầy thuyết phục của Kục Duy Khiêm rốt cuộc cũng khiến Lạc Mạn động tâm, cô ta chần chừ một lúc, sau đó đưa ra câu trả lời:

"Được, tôi đồng ý, ngày mai tôi sẽ làm hết những công việc kia."

Lục Duy Khiêm thấy cô ta rốt cuộc cũng chịu gật đầu thì thở phào. Việc thuyết phục đã xong, hắn giục Lạc Mạn: "Được rồi, cô hiểu được như vậy là tốt, cố gắng bằng nửa Lạc Yên thôi là đủ, bây giờ nhanh chóng đi thay lại mấy mảnh vải rách trên người đi, để như vậy khó coi lắm!"

Nói xong, hắn đẩy đẩy người Lạc Mạn về phía trước. Lạc Mạn cười gượng, cô ta vốn rất tự tin về cơ thể của mình, nhưng đây đã là lần thứ hai cô ta bị chê bai, khiến cô ta không khỏi cảm thấy nghi ngờ bản thân.

Lục Duy Khiêm không biết rằng những lời mà hắn vô tình nói ra lại tạo nên một lực sát thương vô cùng lớn đối với Lạc Mạn, Lạc Mạn không thể hiện cảm xúc nhiều, chỉ gật đầu qua loa:

"Được rồi, tôi đi thay đồ đây, đúng rồi, quần áo ở đâu?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...