Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Không lâu sau đó, tôi đã lên kế hoạch tạo ra một tình huống vô tình gặp gỡ với anh ấy, anh ấy nhìn nốt ruồi giả trên khoé mắt, hỏi tên tôi, tôi nói tôi họ Lạc, tên Mạn, anh ấy đột nhiên sửng sốt, sự việc sau đó đúng như cô nghĩ đấy, chúng tôi nhanh chóng ở bên nhau."

Nghe cô ta giải thích một lượt về những sự việc đã xảy ra, Lạc Yên như người vô hồn, đôi mắt trống rỗng, giương mắt nhìn cô ta giẫm lên giày cao gót rời đi.

Cùng lúc đó, trong một căn nhà khác ở cùng chung cư.

Âu Dực ngồi trên ghế, bàn tay khẽ xoa nhẹ huyệt thái dương, hàng lông mày hơi nhíu lại, không khó để nhìn thấy vẻ bực bội trong mắt anh. Trợ lý Cố Thanh đứng một bên, dè dặt lên tiếng:

"Cậu chủ, trông cậu có vẻ không ổn, hay là để tôi pha cho cậu một cốc cà phê nhé?"

Âu Dực phất tay, ý bảo không cần. Anh như đang nghĩ đến điều gì đó, không lâu sau, anh ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, cất giọng nhàn nhạt hỏi:

"Mạn Mạn thế nào rồi?"

"Cô ấy vẫn đang ở cùng với Lạc Yên tiểu thư."

Nghe thấy hai chữ "Lạc Yên", trong mắt Âu Dực lại hiện lên tia sát ý, sự chán ghét của anh đối với cô lại tăng thêm vài phần.

Ngay lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, thông qua màn hình giám sát, anh nhìn thấy người đang đứng ngoài cửa, sát ý trong mắt lập tức bị vẻ dịu dàng lấn át, anh bước đến phía cửa, tự tay mở cửa cho Lạc Mạn.

"Mạn Mạn, em vào đi, chúng ta nói chuyện."

Anh gọi khẽ, ánh mắt lại càng thêm ôn nhu.

Lạc Mạn đứng đối diện với anh, đôi mắt cô ta không biết từ khi nào đã trở nên ướt đẫm. Âu Dực thấy cảnh này, lòng đau như cắt, không chút do dự, anh bước đến kéo lấy cô ta ôm vào lòng, dịu dàng dỗ dành cô ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-6.html.]

"Mạn Mạn, anh xin lỗi, em nghe anh giải thích, anh thật sự là bị cô ta hạ thuốc. Từ trước đến nay anh đều một lòng một dạ với em, anh thủ thân như ngọc, chờ đợi em suốt 12 năm, tình cảm của anh dành cho em, em hiểu hơn ai hết mà? Mạn Mạn, tin anh lần này thôi, được không?"

Vừa nói, Âu Dực vừa ôm chặt lấy cô ta không buông. Lạc Mạn được anh tận lực dỗ dành như vậy nhưng trong lòng cô ta lại chẳng thoải mái chút nào, bởi vì cô ta biết, sự dịu dàng mà Âu Dực dành cho cô ta đều là nhờ tình cảm 12 năm trước, dù không muốn thừa nhận nhưng những gì cô ta có được ngày hôm nay đều là nhờ hành động vào 12 năm trước của Lạc Yên.

Nhưng dù vậy thì sao? Rốt cuộc Lạc Yên đã hoàn toàn thua cô ta rồi. Ít nhất bây giờ cô ta được Âu Dực xem như công chúa mà đối đãi, còn Lạc Yên thì sao? Bị anh chán ghét đến cực điểm!

Nghĩ như vậy, sự khó chịu trong lòng Lạc Mạn vơi đi đôi chút, ánh mắt cô ta khẽ đảo, trong giọng nói không giấu được sự đau khổ:

"Âu Dực, em tin anh... Nhưng mà... đó là em gái của em... em không thể nào đi tranh giành tình cảm với em ấy được..."

Nương theo từng câu chữ được thốt ra, đôi mắt lại càng thêm đẫm lệ, thật sự khiến người đối diện sinh lòng thương tiếc.

Những lời này phối hợp với ánh mắt chứa đầy uất nghẹn của cô ta, nếu không phải Lạc Yên đã sống chung với cô ta từ nhỏ thì chắc chắn cô sẽ tin rằng những lời kia là thật, còn cho rằng cô ta là một người chị tốt.

"Tiểu Mạn, em không cần phải vì ai mà hy sinh tình cảm của mình, đi theo anh, anh sẽ đòi lại công bằng cho em." Âu Dực buông Lạc Mạn ra, ánh mắt vẫn ôn nhu như cũ, anh nắm lấy bàn tay cô ta, đi thẳng vào phòng Lạc Yên.

Đến nơi, anh thấy cửa phòng không khoá lại mà mở toang ra, vừa bước vào, đập vào mắt anh là hình ảnh người con gái thân thể gầy yếu đang ngồi thẫn thờ trên sàn nhà lạnh lẽo, dấu vết của cuộc hoan ái đêm qua vẫn chưa mờ đi.

Âu Dực bước đến, từ trên cao nhìn xuống cô gái đang ngồi trên sàn nhà, trong mắt không có nửa điểm thương hại.

Lạc Yên vốn đang chìm đắm trong cảm xúc của chính mình, nhìn thấy mũi giày của anh, cô vô thức ngẩng đầu lên, đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn anh. Lúc cô còn đang sững sờ không biết là mơ hay thực, đột nhiên bàn tay không có độ ấm của anh bóp chặt cằm cô, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ:

"Đồ dơ bẩn, đến việc hạ thuốc để lên giường với người yêu của chị mình mà cô cũng dám làm, tôi tự hỏi tâm địa cô có thể rắn rết đến mức nào đây? Vì sao cô và Mạn Mạn cùng chung một dòng m.á.u nhưng lại khác nhau đến như vậy?"

Lạc Yên nghe những lời cay độc phát ra từ miệng anh, cô không biết nên khóc hay nên cười nữa. Dơ bẩn? Đây là từ mà anh nên nói với ân nhân của mình đó sao?

Còn nhớ không lâu trước đây, cô từng nhìn thấy anh ở trên màn hình tivi, anh được một người phóng viên có tiếng trong giới phỏng vấn. Giọng nói anh trầm ổn, đôi mắt anh lạnh lùng, dưới thân phận người đứng đầu tập đoàn Âu thị, anh lưu loát trả lời những vấn đề hóc búa do phóng viên đưa ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...