Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 166

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay tức khắc, mười người áo đen không biết từ đâu xuất hiện, so với đống vũ khí không rõ nguồn gốc của đám đại ca đầu trọc, mười người áo đen lại sử dụng cùng một loại vũ khí.

Bọn họ giống như được đào tạo bài bản, chiêu thức đánh ra đều nhắm vào điểm chí mạng, chỉ trong vòng chưa tới nửa tiếng, đám đại ca đầu trọc đã hoàn toàn thua cuộc.

Đại ca đầu trọc được đàn em bảo vệ ở phía sau, hắn ta ngơ ngác với cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn không tin nổi hơn ba mươi người mà mình mang tới lại bị tiêu diệt một cách dễ dàng như thế này.

Càng không ngờ Âu Dực trông có vẻ lúc nào cũng một mình lại có nhiều người ngầm bảo vệ đến thế, hơn nữa ai cũng được huấn luyện chuyên nghiệp.

Nếu biết trước mọi chuyện, chắc chắn hắn sẽ không hành động lỗ mãng như thế này!

Đại ca đầu trọc tuyệt vọng nhìn con đường hoang vắng như bãi chiến trường ngổn ngang, trơ mắt nhìn thuộc hạ của Âu Dực mặt không cảm xúc tiến lại gần, hắn như nghe thấy thần c.h.ế.t gọi tên mình.

Hai giây sau.

"Aaaaaaaaa!"

Tiếng thét chói tai vang lên, thân thể đại ca đầu trọc đổ rạp xuống, tên đàn em đẩy xe lăn cho hắn cũng không khác biệt bao nhiêu, kết cục giống như hắn vậy.

Sau khi xác định xung quanh đã an toàn, mười người áo đen xoá bỏ dấu vết của cuộc đụng độ rồi rút lui không để lại chút hơi thở.

Quá trình chỉ diễn ra trong vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ, Lạc Yên ngơ ngác chứng kiến những gì vừa xảy ra, cảm thấy tất cả cứ như một giấc mộng.

"Âu Dực...!Anh..." Lạc Yên nhìn người đàn ông đứng bên cạnh mình, không nói nên lời.

Âu Dực xoa đầu cô, nhẹ giọng trấn an: "Yên tâm, tôi sẽ không để em gặp nguy hiểm thêm lần nào nữa."

Có một sự thật mà anh không nói cho cô biết, đó là ngoài mười người áo đen kia ra, trong bóng tối còn có thêm một nhóm người ẩn nấp để bảo vệ Lạc Yên bất cứ lúc nào.

Nếu tình hình hồi nãy không khống chế được, bọn họ sẽ xuất hiện, cũng may đám đàn em của đại ca đầu trọc chỉ toàn là lũ gà mờ.

Lạc Yên không biết nên nói gì hơn, cô biết Âu Dực không đơn giản, nhưng không ngờ tận mắt chứng kiến lại ám ảnh như thế này, tuy không muốn thừa nhận nhưng bây giờ cô có chút sợ Âu Dực.

Nhưng anh sẽ không làm hại cô...!Cô không việc gì phải sợ cả!

Lạc Yên tự an ủi bản thân, tựa vào vai Âu Dực im lặng không nói gì, Âu Dực cũng để yên cho cô tựa vào.

Cùng lúc đó, phía sau một gốc cây cổ thụ.

Trần Thục Phân run rẩy ôm lấy gốc cây, có đánh c.h.ế.t bà ta cũng không dám tin những gì vừa xảy ra trước mắt mình.

Giết người...!Lần đầu tiên bà ta nhìn thấy cảnh tượng này!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-166.html.]

Trần Thục Phân hoàn toàn sợ Âu Dực, bà ta không dám thực hiện mục đích không thực tế kia nữa, nhẹ nhàng không tiếng động rời khỏi nơi này.

Âu Dực liếc mắt nhìn về phương hướng Trần Thục Phân vừa rời đi, khoé môi khẽ nhếch, tạo nên một độ cong nguy hiểm.

Thật ra trong lòng anh có một suy đoán.

Anh nghi ngờ Lạc Yên không phải con ruột của người này.

Đã là mẹ con, dù thế nào thì Lạc Yên cũng phải có nét tương đồng với bà ta, nhưng vừa rồi anh đã quan sát kĩ, trên khuôn mặt hai người không nhìn ra điểm giống nhau nào.

Điều này thật đáng nghi, khiến anh muốn xác thực.

Tạm thời anh sẽ không tính toán với bà ta, chờ anh xác nhận suy đoán kia rồi hẵng xử lý bà ta cũng chưa muộn.

Đương nhiên anh sẽ hỏi ý Lạc Yên trước, dù gì thì bà ta cũng là mẹ cô, không biết trong lòng cô còn tình cảm không, nếu anh ra tay tàn nhẫn, nói không chừng giữa hai người lại có thêm một mối hận thù.

Giữa hai người đã có quá nhiều mắc xích, vất vả lắm mới hoá giải được những hiểu lầm suốt bao năm qua, làm sao anh có thể để cô hận anh một lần nữa?

Âu Dực một bên tính toán trong lòng, một bên vỗ vỗ lưng Lạc Yên trấn an cô, nhẹ giọng nói: "Tiểu Lạc, tôi đưa em đến bệnh viện nhé?"

Lạc Yên vẫn chưa thoát khỏi những hình ảnh đẫm m.á.u vừa rồi, cô ngơ ngác, phản ứng chậm chạp: "Bệnh viện?"

Âu Dực nhìn ánh mắt dại ra của cô, anh cảm thấy hối hận vì đã quên không che mắt Lạc Yên.

Nói thế nào đi nữa thì thế giới của cô hoàn toàn trong sạch, không giống như thế giới tối tăm u ám của anh, cô sợ hãi cũng là điều dễ hiểu.

Bởi vì lo lắng Lạc Yên sẽ sợ hãi nên giọng nói của Âu Dực càng thêm dịu dàng: "Trên trán em có vết thương, tôi đưa em đến bệnh viện nhé?"

Lạc Yên ngây ra một lúc rồi mới chậm chạp gật đầu, Âu Dực cười nhẹ bế cô lên xe, một đường lái thẳng đến bệnh viện X.

Đường đi không quá xa, anh lái xe với tốc độ nhanh nhất nên chưa đến 5 phút, xe đã dừng trước cổng bệnh viện.

Âu Dực mở cửa xe, sau đó bế Lạc Yên đang thiếp đi khỏi xe rồi đi vào bệnh viện.

Bây giờ là ban đêm, bệnh viện không có nhiều người nên Âu Dực không chút lo lắng, anh không biết rằng hình ảnh đẹp mắt này đã bị phóng viên chụp lại..

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 166

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 166
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...