Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Mạn nhìn cô như vậy, trong lòng thoả mãn đến kỳ lạ.

"Ha, Lạc Yên ơi là Lạc Yên, cô thông minh hơn tôi thì sao nào? Học giỏi hơn tôi thì sao nào? Xinh đẹp hơn tôi thì sao nào? Chẳng phải cuối cùng cha mẹ và người đàn ông cô yêu cũng bị tôi tính kế, dần trở nên chán ghét cô hay sao?"

Lạc Yên ngẩng đầu khỏi bức ảnh, nói với Lạc Mạn:

"Lạc Mạn, cô thắng rồi!"

Lạc Mạn cười rộ lên, ánh mắt loé lên tia độc ác.

"Không không, em gái, mới chỉ nhiêu đó mà khiến em chịu thua rồi sao? Ngồi đi, để chị kể cho em nghe một chuyện thú vị hơn nữa."

Nói xong, cô ta đẩy Lạc Yên xuống một chiếc ghế.

"Không, tôi không muốn nghe, chị im miệng đi!" Lạc Yên bịt tai hét lên.

Thấy Lạc Yên bịt tai, Lạc Mạn không chịu thua, tăng âm lượng giọng nói, từng câu từng chữ truyền vào tai cô:

"Lạc Yên, 12 năm nay anh ấy vẫn luôn tìm kiếm cô, nhưng hành động của anh ấy lại bị người trong nhà phát hiện, cho nên đến thời điểm 4 năm trước, anh ấy giành được quyền khống chế thế lực trong gia tộc thì mới bắt đầu tìm kiếm cô."

"Chuyện xảy ra sau đó cũng chỉ trách cô xui xẻo, ngày anh ta phái người đến tìm khắp cả làng thì cũng là ngày mà gia đình chúng ta chuyển đi. Cô nhớ không? Cái ngày mà cô bị tôi bày kế để cha mẹ đuổi cô đi ấy, cô bị vứt bỏ lại nơi này như một con chó, còn tôi và cha mẹ thì chuyển lên thành phố A sống."

"Nếu lúc ấy cô ngoan ngoãn ở lại trong thôn thì có lẽ đã gặp được anh ấy rồi, đáng tiếc... cô đúng là không an phận, lại chạy lên thành phố B học tập. 4 năm qua, anh ấy vẫn luôn tìm kiếm cô."

"Tình hình của gia đình chắc cô vẫn chưa biết nhỉ? Cha mẹ chuyển lên thành phố A sống, không có cái đồ tai ương xui xẻo như cô đi theo, gia đình phất lên rất nhanh, chẳng mấy chốc mà Lạc gia đã có chỗ đứng trong thành phố A đông đúc này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-5.html.]

"Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy..." Nói đến đây, trên khuôn mặt Lạc Mạn lộ ra một nụ cười. Cô ta nhìn sắc mặt Lạc Yên ngày càng tái đi, vui vẻ nói tiếp:

"Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là vào 3 tháng trước, ở trong một bữa tiệc, khi đó, tôi đi ngang qua chiếc bàn anh ấy đang ngồi, vô tình nghe anh ấy nhắc đến chữ Lạc, vì tò mò, tôi đã đứng lại và nghe hết cuộc trò chuyện."

"Anh ấy nói rằng, suốt 12 năm nay, không lúc nào là anh ấy ngừng nhớ đến cô, chà, nghe đến đây, hẳn là cô cảm động lắm phải không? Còn chưa hết đâu, anh ấy còn nói rằng anh ấy nhớ rõ từng chi tiết trên khuôn mặt cô, nói rằng cô có một nốt ruồi ở khoé mắt, khi anh ấy nói đến đây, tôi đã chắc chắn rằng người trong miệng anh ấy chính là cô, em gái ngoan của tôi."

Lạc Yên nghe xong câu cuối cùng thì đứng phắt dậy, ngón tay run rẩy chỉ vào người cô ta, giọng nói đứt quãng:

"Cô... thì ra 3 tháng trước, cô lừa tôi đi tẩy nốt ruồi là vì chuyện này sao?"

Lạc Mạn đẩy tay cô sang một bên, vân vê móng tay xinh đẹp, giọng nói tựa như quỷ dữ trong bóng đêm.

"Nào, Yên Yên ngoan, ngồi xuống nghe chị gái kể tiếp nào, em biết chị gái em ghét nhất là bị người khác dùng tay chỉ vào mặt mà..."

"Yên Yên, em nhìn thấy cái gì ở đây không?"

Lạc Mạn đưa khuôn mặt đến trước mắt cô, chấm đen ở khoé mắt cô ta hiện lên rõ rệt. Lúc nãy Lạc Yên không chú ý, bây giờ nhìn lại thì mới thấy chấm đen này.

Cô kinh hoảng, đưa tay sờ lên nó. Khoảnh khắc bàn tay cô sắp chạm đến chấm đen, Lạc Mạn lập tức ngăn lại, ánh mắt chán ghét nói:

"Đừng có sờ, kẻo lại dính xui xẻo, từ sau khi lừa cô tẩy nốt ruồi, tôi đã đến tiệm xăm làm một nốt y hệt. Sao nào, bất ngờ không?"

"Cô vì muốn tôi đau khổ mà lại bất chấp tất cả, như vậy có đáng không?" Lạc Yên không chịu được, buông lời chất vấn, nhưng dường như cô càng tức giận thì Lạc Mạn lại càng vui sướng hơn. Cô ta nhếch môi, bàn tay bóp chặt cằm của Lạc Yên, từng móng tay dài nhọn ghim sâu vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.

"Yên Yên à, nhìn em thật sự rất đáng thương, nào, hãy gào thét đi, gào thật lớn cho chị nghe nào." Lạc Mạn nói vào tai cô, sau đó đẩy khuôn mặt cô sang một bên. Cô ta cất bước đi đến phía tủ đầu giường, tự tay rót một cốc nước, khẽ nhấp một ngụm rồi nói tiếp:

"Thật ra, khi ấy tôi còn nghe anh ta nhắc đến ngực, nhưng vì không gian xung quanh quá ồn ào nên tôi không nghe rõ câu cuối, chắc là anh ta thích phụ nữ n.g.ự.c to, vì vậy tôi đã đi bơm ngực." Cô ta vừa nói vừa lắc lắc ly rượu đỏ trong tay của mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...