Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi đó cô đúng là có phần sửng sốt, bởi vì đường nét trên khuôn mặt anh có điểm tương tự với thiếu niên năm đó, nhưng cũng chỉ trấn an bản thân có lẽ là do người giống người. Cho đến hôm nay, cô đã gặp lại được thiếu niên mà cô đem lòng tương tư 12 năm, nhưng ánh mắt dịu dàng của anh đã không còn dành cho cô nữa, đôi bàn tay ấm áp dường như hoá băng, lạnh lẽo đến mức khiến con người ta phải khiếp sợ.

Bàn tay của anh siết chặt cằm cô khiến cô đau đớn, cả trái tim lẫn thể xác.

Lạc Mạn đứng một bên quan sát, thấy sắc mặt cô đang dần tái đi, khoé môi cô ta không nhịn được cong lên, tạo nên một nụ cười nham hiểm, sau khi cảm thấy đã thoả mãn, cô ta bước đến, níu lấy cánh tay của anh, khẽ lắc nhẹ vài cái rồi cất lên giọng nói của mình:

"Âu Dực, buông tay đi anh, đó là em gái của em, anh đừng làm đau con bé, dù gì con bé cũng là người thân của em, em không nỡ nhìn nó như vậy..."

Sau khi nghe lời cầu xin không mấy thật lòng từ cô ta, anh do dự một lúc, rốt cuộc cũng buông tay ra, đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn thân thể yếu ớt của cô. Bỗng Lạc Mạn ngồi xuống, đưa tay lau nước mắt cho Lạc Yên.

"Yên Yên, em đừng khóc, chị sẽ… Aaaa."

Lạc Mạn chưa kịp nói hết câu, Lạc Yên đã đưa tay tát cô ta. Ánh mắt Âu Dực hoàn toàn đóng băng trước cảnh tượng này.

"Cô càng làm như vậy chỉ khiến tôi càng cảm thấy ghê tởm thôi." Lạc Yên hét vào mặt cô ta.

Sau giây phút bàng hoàng, Âu Dực ngồi xuống đỡ Lạc Mạn, dùng tay xoa má cô ta, sau đó chán ghét nhìn cô. Lạc Yên nhìn vào đôi mắt ấy rồi lại tự cười khinh bỉ một cái, cô cười cho sự ngu xuẩn của bản thân.

"Mạn Mạn, em không sao chứ? Quay sang đây anh xem"

Nghe thấy anh quan tâm cô ta như vậy, trong lòng Lạc Yên càng thêm lạnh, nhìn cảnh tượng trước mắt, trái tim cô như bị hàng vạn con d.a.o đ.â.m xuyên, đau đớn không thể tả được.

Bỗng Lạc Mạn đứng lên, cô ta nắm lấy bàn tay của cô, giọng nói nghẹn ngào:

"Yên Yên, chị biết trước nay chị không chăm sóc cho em chu toàn. Nhưng em đừng thương tâm, nếu em thích anh ấy thì chị có thể nhường, chỉ cần em đừng ôm lòng hận chị là được."

"Chị..." Lạc Yên không biết nên trả lời thế nào. Sao trước kia cô không biết diễn xuất của chị gái mình lại tốt như vậy chứ? Không đi làm diễn viên thật đúng là uổng phí tài năng.

"Âu Dực, em quyết định rồi, em sẽ tác hợp cho hai người, mong anh hãy chăm sóc cho em gái em thật tốt, mặc dù em rất yêu anh nhưng em không nỡ nhìn em gái em ngày càng sa đoạ như vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-7.html.]

"Yên Yên, em nhớ chăm sóc anh ấy cho thật tốt nhé. Chị xin lỗi!"

Lạc Mạn nói một hơi rồi lập tức chạy ra khỏi phòng. Âu Dực vốn đang định đuổi theo thì Cố Thanh đã đứng chặn trước cửa.

"Cậu chủ, bên ngoài có rất nhiều phóng viên, chúng ta không nên đuổi theo cô ấy vào thời điểm này, nếu để bọn họ chụp được thì hậu quả không thể lường nổi."

Âu Dực nghe thấy lời của Cố Thanh, anh cố gắng khống chế bản thân không đuổi theo Lạc Mạn. Nhưng Lạc Yên, anh chắc chắn sẽ không để cô sống yên ổn. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo ra ngoài.

Sau khi thấy anh lộ diện, ngay lập tức, đám phóng viên vây lại.

Phóng viên: "Âu Tổng, cô gái này là ai? Có phải là vị hôn thê của anh không?"

"Đây là Lạc Yên, cũng chính là vị hôn thê của tôi."

Giọng anh trầm thấp, pha chút lạnh lùng trả lời câu hỏi của đám phóng viên.

Lạc Yên nghe anh nói xong thì hai mắt mở to. Anh vừa nói gì thế? Vị hôn thê? Cô là vị hôn thê của anh sao? Lạc Yên không dám tin, cô muốn vùng vẫy thu tay mình lại thì bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy cổ tay cô, siết đến mức khiến cô đau đớn.

"Tôi còn có việc, phiền mọi người tránh đường."

Âu Dực nói rồi kéo tay cô cùng bước ra khỏi khách sạn.

Nhưng đám phóng viên nào dễ dàng buông tha như thế chứ, bọn họ liều mạng chạy theo, liên tục đặt câu hỏi, một đám người vây quanh anh và cô, mặc cho vệ sĩ ra sức ngăn cản. Âu Dực vẫn mang khuôn mặt không cảm xúc, cũng không bận tâm đến xung quanh, anh vẫn tiếp tục kéo cô đi ra một chiếc xe đã đậu sẵn ở đó.

"Âu Tổng, xin anh nói thêm vài lời."

"Lạc tiểu thư, cô hãy nói gì đi, trở thành vợ sắp cưới của Âu tổng, cô có cảm giác thế nào?."

Trước sự tấn công ồ ạt của đám phóng viên, Âu Dực vẫn bình tĩnh, biểu cảm trên khuôn mặt trước sau như một, anh liếc mắt, lạnh giọng nói:

"Những gì nên nói tôi đã nói, nếu muốn tôi xác nhận một lần nữa cũng không có vấn đề gì. Cô ấy - Lạc Yên, là vị hôn thê của tôi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...