Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô cắn chặt răng, khi bàn tay dơ bẩn chạm đến cổ áo mình, cô dùng sức né người sang một bên.

Không đời nào! Thà c.h.ế.t cô cũng không để lão ta vấy bẩn.

Nhưng Lạc Yên quên mất, hiện tại cô đang bị trói, chút giãy dụa này của cô trong mắt ông ta chẳng bằng gãi ngứa. Ngũ gia hứng thú nhìn cô như đang nhìn một sinh vật bé nhỏ, càng lúc càng cảm thấy cô gái này mê người.

Ông ta háo sắc, nhưng ông ta không gấp. Mỹ nhân muốn giãy dụa, ông ta chiều ý cô, để cô vùng vẫy một chút, dù sao cũng không thể thoát khỏi nanh vuốt ông ta.

...

Vài phút trước, trong văn phòng chủ tịch ở tập đoàn Âu thị.

Âu Dực run rẩy nhìn màn hình điện thoại, cố gắng khống chế để bản thân không mất bình tĩnh. Có trời mới biết, khi nhìn thấy hình ảnh cô chật vật trước hai gã đàn ông kia, trái tim anh đau đớn thế nào.

Anh không còn nhiều thời gian nữa, phải lập tức tra ra địa chỉ của dãy số vừa rồi.

Nghĩ là làm, Âu Dực kiềm chế cảm giác nóng nảy, ngón tay liên tục gõ trên bàn phím, sau hai phút vật lộn, rốt cuộc anh cũng tra ra được.

Đó là ở một con hẻm vắng ít người qua lại.

Tra được địa chỉ, anh không chút chần chừ, lập tức đứng dậy, đến áo cũng không kịp khoác mà chạy vội ra ngoài rồi lên xe rời đi. Trước khi đi còn không quên bảo trợ lý liên hệ một số thuốc hạ thân tín trong thế lực ngầm của anh.

Cùng lúc đó, tại một căn phòng sang trọng trong khách sạn.

Mạc Khắc đang xử lý công việc, thuộc hạ thân tín của hắn không báo trước, đột ngột xông vào. Mạc Khắc còn chưa kịp trách mắng thì đã nghe thấy thuộc hạ gấp gáp nói:

"Lão đại, không ổn rồi! Lão Ngũ đã bắt cóc cô gái họ Lạc mà ngài bảo em cho người theo dõi suốt thời gian qua!"

Mạc Khắc đập bàn đứng dậy: "Cái gì! Lão Ngũ?"

Thuộc hạ gật đầu, thanh âm lo lắng: "Lão đại, ngài có ý với cô gái đó phải không? Ngài cũng biết lão già đó là hạng người gì, hiện tại chúng ta phải lập tức đến cứu, muộn một khắc cũng không được! Vừa vặn nơi này cách nơi lão Ngũ chứa người không xa.". Truyện Gia Đấu

Mạc Khắc lạnh lùng liếc nhìn thuộc hạ: "Không cần cậu nhắc, tôi tự biết nên làm gì." Nói xong, hắn mở ngăn bàn, lấy ra một khẩu s.ú.n.g chắt vào bên hông, dùng áo khoác để che lại vũ khí, sau đó gấp gáp bước ra khỏi phòng, một đường lái xe đến địa chỉ mà thuộc hạ cung cấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-107.html.]

May mắn là khoảng cách không xa, hắn lái xe với tốc độ kinh người, mười phút sau đã dừng trước căn cứ bí mật của lão Ngũ.

Nơi này là hắn cấp cho lão ta, mọi bố trí ở đây Mạc Khắc đều nắm rõ trong lòng bàn tay, hắn đoán nơi mà lão Ngũ giấu người khả năng là căn phòng ở dưới tầng hầm kia. Chẳng mất nhiều thời gian, Mạc Khắc đã đến trước cửa phòng.

Đám người áo đen nhìn thấy vị sát thần họ Mạc, không nhịn được run rẩy, tự động tách ra hai bên nhường đường cho hắn.

Mạc Khắc còn chưa kịp đẩy cửa bước vào, bên trong đã truyền đến giọng nói bỉ ổi của lão Ngũ.

"Tiểu mỹ nhân, em xem, chồng em không quan tâm đến em, vậy thì để anh đây chăm sóc em thật tốt."

Tiếp theo là tiếng gào khóc thê lương tuyệt vọng của cô gái.

"Cút! Đừng động vào tôi!"

"Tiểu mỹ nhân đúng là nóng nảy mà, dáng người bốc lửa như vậy mà không để anh đây thưởng thức thì phí lắm... Nào, để anh cởi nốt cúc áo này, chỉ cần em hầu hạ anh thật tốt, anh sẽ cởi luôn dây thừng cho em..."

Mạc Khắc không nhịn được nữa, đạp cửa xông vào.

Vừa nhìn thấy hình ảnh bên trong, trái tim hắn nhói đau một trận.

Cô gái tốt đẹp của hắn... cô gái mà hắn không nỡ chạm vào... Giờ phút này lại chật vật như vậy.

Cả người cô bị dây thừng trói chặt với ghế, quần áo trên người xộc xệch, cúc áo đã bị cởi ra gần hết, nội y bên trong cũng không che được. Mái tóc cô rối bù, dù đang đứng ở xa nhưng Mạc Khắc vẫn có thể thấy được vẻ mặt quật cường kia.

Có lẽ là vì chống cự quá mãnh liệt nên cô vẫn chưa bị lão già đó lăng nhục.

May mắn... may mắn vẫn chưa quá muộn, may mắn mọi chuyện vẫn chưa đi quá xa.

Động tĩnh từ cánh cửa truyền đến quá lớn, Ngũ gia có muốn làm lơ cũng chẳng thể làm lơ được, ông ta tức giận nhìn về phía cửa, vừa định buông lời mắng chửi kẻ không biết điều phá hư chuyện tốt của ông ta, lời đã ra đến họng liền bị nghẹn lại sau một khắc ông ta nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia.

"Lão... Lão đại..." Ngũ gia run rẩy, cất giọng không thể tin nổi.

Vị đại sát thần này đến đây làm gì? Còn dùng ánh mắt lạnh tanh như vậy nhìn ông ta?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...