Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bước đầu tiên đặt chân vào giới giải trí nước Z đã hoàn tất, mặc dù không ký hợp đồng được với Trịnh Huyên nhưng Lâm Y Y cũng không tồi.

Chỉ là Trịnh Huyên trong mắt cô dễ nổi tiếng hơn nhiều, cô ấy có khí chất của con nhà trâm anh thế phiệt, Lâm Y Y mặc dù xinh đẹp nhưng về điểm này thì không bì được.

Có điều Lạc Yên cô còn chưa đứng vững vàng trong làng giải trí, chuyện kí hợp đồng nghệ sĩ với thiên kim hào môn có chút khó khăn, Lâm Y Y diện mạo xuất chúng, nếu cô vạch rõ hướng đi, chắc chắn sẽ nổi tiếng.

Lạc Yên tính toán một lúc, khi nghe thấy tiếng bước chân trẻ con lạch bạch, cô quyết định gác chuyện này qua một bên, trước tiên gặp mặt con trai mình.

Lạc Nhất Tiêu vừa nãy buồn chán ngồi trong phòng, trong lòng lo lắng không thôi, hơn một ngày rồi cậu không thấy mẹ trở về, cậu bắt đầu sốt ruột, thậm chí nghi ngờ người đàn ông thoạt nhìn giống cha mình kia đã bán mẹ đi.

Khóc cũng khóc rồi, nháo cũng nháo rồi những người hầu trong nhà nhất quyết không để cậu ra ngoài tìm mẹ, Lạc Nhất Tiêu chỉ đành chờ đợi trong lo âu, ấn tượng về Âu Dực cũng giảm xuống.

Từ hôm qua đến giờ cậu chưa ăn gì, bụng đói cồn cào nhưng một chút cũng không muốn nuốt xuống thức ăn do người hầu đưa lên, cậu cứ thẫn thờ chờ đợi trong phòng, cho đến khi nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô mới tỉnh táo hơn, lập tức mang theo hy vọng chạy xuống tầng một.

Không ngờ cậu thật sự nhìn thấy mẹ mình, nhưng mà... còn chưa kịp vui mừng thì băng gạc trắng nổi bật trên trán Lạc Yên đập vào mắt Lạc Nhất Tiêu.

Mẹ cậu bị thương?

Lạc Nhất Tiêu hoảng hốt chạy đến muốn kiểm tra, Lạc Yên nhìn cậu con trai hấp tấp, ánh mắt cưng chiều cúi người xuống bế Lạc Nhất Tiêu lên.

"Nhất Tiêu, con không được như vậy nữa, phải đi đứng chậm rãi từ tốn biết không?" Giống như một thói quen, cô nhỏ giọng làu bàu.

Kì lạ là lần này Lạc Nhất Tiêu không nhăn mặt cãi lại cô như trước nữa, cậu mở to mắt, lo lắng nhìn cô, giọng nói run rẩy: "Mẹ, hắn... hắn đã làm gì mẹ, tại sao mẹ lại ra nông nỗi này?"

"Hả?" Cô không hiểu gì hỏi lại.

Lạc Nhất Tiêu đưa mắt nhìn về phía Âu Dực khiến Lạc Yên vô thức nhìn theo, cậu nói lại một lần nữa: "Hắn đã làm gì mẹ, tại sao mẹ lại bị thương!"

Lạc Yên ngẩn người, một lúc sau mới ngộ ra "hắn" mà con trai cô đang nhắc đến với giọng điệu nghiến răng nghiến lợi kia là Âu Dực.

Cô vô thức đưa tay sờ lên miếng băng gạc trên trán mình, không biết nên bày ra vẻ mặt gì, hồi lâu sau, Lạc Yên ôm cậu vào lòng an ủi, nhẹ giọng giải thích: "Nhất Tiêu, con đừng hiểu nhầm, mọi chuyện vốn không phải như con nghĩ đâu, thật ra..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-169.html.]

Lạc Yên còn chưa nói xong, Lạc Nhất Tiêu đã như ăn phải thuốc s.ú.n.g nói lớn: "Mẹ, mẹ thật sự không cần sợ hắn, mẹ cứ nói với con, con chưa có năng lực bảo vệ mẹ nhưng chắc chắn chú Mạc Khắc sẽ không tha cho hắn."

Vốn dĩ nãy giờ Âu Dự chỉ khoanh tay đứng nhìn cậu con trai bất ngờ xuất hiện này làm trò, mặc dù anh có chút khó chịu vì con trai không biết điều giành mất vợ anh, nhưng anh vẫn không có phản ứng gì.

Chỉ là khi nghe thấy cái tên Mạc Khắc được thốt ra từ miệng Lạc Nhất Tiêu, hơn nữa cậu còn nói với vẻ đương nhiên, ngay lập tức ánh mắt anh tối thẫm lại.

Có vẻ như con trai anh rất thân thiết với tên họ Mạc này, trước đây anh không để ý, bây giờ mới thấy có nguy cơ.

Âu Dực bắt đầu lo lắng, trong lòng như lửa đốt đứng ngồi không yên, anh tự hỏi liệu có khi nào Lạc Yên vì làm theo mong muốn của con trai mà đến với Mạc Khắc không? Chuyện này không phải là không có khả năng.

Không được, anh không thể để thằng nhóc này mất thiện cảm với anh được, chờ sau này khi đã hoàn toàn nắm được Tiểu Lạc trong tay, anh sẽ xử lý đứa con trai không biết điều này sau.

Tuy rằng nghĩ như vậy nhưng tạm thời Âu Dực không biết phải nên làm thế nào để nhóc con không hiểu nhầm, có vẻ như nhóc con cho rằng anh là người tạo ra vết thương trên trán Lạc Yên.

Chẳng lẽ bây giờ lại trực tiếp giải thích là vết thương đó không phải do anh làm ra? Như vậy thì cũng quá lộ liễu rồi...

Ngay khi anh còn đang rối rắm, anh nghe thấy thanh âm dịu dàng của Lạc Yên vang lên bên tai:

"Nhất Tiêu, con nghe mẹ giải thích, mọi chuyện thật sự không giống như con nghĩ."

"Nhất Tiêu, trước đây con có hỏi về ông bà ngoại, lúc đó mẹ không nói rõ ràng, thật ra ông bà ngoại của con đã mất từ lâu."

"Người khiến mẹ bị thương là hung thủ đã hại c.h.ế.t ông bà ngoại."

Lạc Yên nói xong thì rũ mắt, cảm xúc cuộn trào trong lòng khiến cô có chút không bình tĩnh được, dù sao sự thật mà Âu Dực cho cô biết hôm nay rất khó tiếp thu. Vốn dĩ trước kia, cô dự định đợi Nhất Tiêu lớn lên sẽ nói cho thằng bé biết về ông bà ngoại của nó, nhưng ngàn vạn lần cô không ngờ đến Trần Thục Phân và Lạc Sùng Ân hoá ra không phải là cha mẹ ruột của cô.

Hơn nữa bọn họ còn là hung thủ hại c.h.ế.t cha mẹ ruột của cô.

Lạc Yên không biết nên giải thích như thế nào, những chuyện xảy ra xung quanh cô quá phức tạp, Nhất Tiêu tuy rằng thông minh, cũng sớm hiểu chuyện hơn bạn bè đồng trang lứa nhưng thằng bé vẫn còn quá nhỏ, giải thích tất cả sẽ trở thành một mớ rối rắm.

Cho nên Lạc Yên quyết định không đề cập sâu đến chuyện này, hôm nay Nhất Tiêu hiểu nhầm Âu Dực, bất đắc dĩ cô mới phải nói ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...