Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Yên ngây ra như phỗng, chờ đến khi cô định thần lại thì Âu Dực đã trở về tư thế cũ. Anh đưa ngón tay lên cằm, khẽ xoa nhẹ vành môi, thanh âm trầm thấp:

"Lạc Yên, không phải cô sốt cao sao? Trán cô hình như không nóng lắm."

Nhắc mới nhớ, Lạc Yên còn chưa biết tại sao cô lại nằm ở đây, hoá ra là do phát sốt sao? Nhớ lại lời Âu Dực vừa nói, cô liền đưa tay lên để cảm nhận nhiệt độ trên trán.

Hình như anh nói đúng, cũng không nóng lắm nhỉ?

Khoang! Trọng điểm là anh vừa dùng môi để đo nhiệt độ giúp cô mà!

Lạc Yên lắc đầu, cố gắng xua tan đoạn ký ức mập mờ hồi nãy, nhưng không sao xoá bỏ hết được.

Chưa dừng lại ở đó, Âu Dực tiếp tục nói với giọng nói dịu dàng c.h.ế.t người kia:

"Lạc Yên, không cần Trần Khôn, tôi ở đây chăm sóc cô, chiều nay hai chúng ta cùng về."

Hai chúng ta cùng về...

Nếu không phải cô là người trong cuộc, có lẽ Lạc Yên đã ảo tưởng rằng đây là lời của một đôi vợ chồng hạnh phúc mất thôi.

Âu Dực, anh đang diễn phải không?

Nếu không tại sao hôm nay anh lại khác ngày thường như vậy?

Đừng làm tôi ảo tưởng...

Lạc Yên âm thầm gào thét ở trong lòng, cô không muốn bản thân lại sa vào cái bẫy dịu dàng ngắn ngủi này một lần nữa.

Âu Dực không biết tại sao ánh mắt cô lại biến hoá liên tục như vậy, anh cho rằng cô cảm thấy không thoải mái với sự đụng chạm của anh, vì vậy liền lui về sau, chủ động kéo giãn khoảng cách.

Hơi thở đặc thù phả vào cổ và mang tai kia rời đi, không hiểu sao trong lòng Lạc Yên lại cảm thấy trống rỗng vô cùng.

Hơi thở của anh thật sự là thứ thuốc phiện khiến cô chìm đắm vào trong đó, như muốn đưa cô vào giấc ngủ tốt đẹp nhất.

...

Lạc Yên không biết bản thân đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi cô tỉnh lại thì đã là bốn giờ chiều, bên cạnh không có ai, Âu Dực cũng chẳng thấy tăm hơi.

Lạc Yên cười tự giễu, cô đúng là điên rồi, vậy mà lại tin những lời hứa hẹn ở lại chăm sóc cô của Âu Dực là thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-60.html.]

Cũng phải, anh là người đứng đầu của một tập đoàn lớn, làm gì dư thời gian đến mức chăm sóc cô suốt buổi chiều?

A, bệnh ảo tưởng của cô ngày càng nặng rồi...

Lạc Yên rướn người ngồi dậy, sau đó xuống giường. Cơn khó chịu trong cơ thể đã hoàn toàn biến mất, cô cảm thấy cô nên trở về nhà rồi.

Ngay lúc Lạc Yên chuẩn bị mở cửa phòng, đột nhiên cửa phòng lại bị đẩy ra, người bước vào vậy mà lại là Âu Dực.

Trên tay anh cầm một bát cháo nóng, có vẻ như những ngón tay thon dài kia đã gõ phím đến mức chai lì, cầm trên tay bát cháo nghi ngút khói như vậy mà biểu cảm trên mặt anh vẫn không thay đổi.

Âu Dực bước đến, đặt bát cháo lên chiếc tủ đầu giường, sau đó nói với cô:

"Dậy sớm như vậy sao? Ăn chút cháo đi, cô vừa bị bệnh, không thể ăn cái khác được."

Lạc Yên cảm thấy bản thân thật thất bại, cô thế nhưng lại một lần nữa bị anh làm cho sững sờ.

Anh đi ra ngoài mua cháo cho cô? Khi cô thức dậy không nhìn thấy anh, thì ra không phải anh bỏ cô lại một mình mà là vì anh đi mua đồ lót bụng cho cô?

Lạc Yên cảm thấy cô lại bị bệnh rồi, bệnh hoang tưởng.

Từ bao giờ mà anh lại trở nên dịu dàng như vậy? Đến mức khiến cô muốn rơi vào sự dịu dàng đó, may mắn là lý trí đã nhắc nhở cô, người đàn ông này rất tàn nhẫn, không thích hợp để mày đem lòng tương tư.

"Không ăn sao?" Thấy Lạc Yên thất thần, Âu Dực nhướng mày hỏi lại.

Lạc Yên lắc đầu, nhẹ giọng đáp "ăn" một tiếng, sau đó cầm lấy bát cháo từ trên tay anh, thổi từng muỗng rồi cho vào miệng.

Cháo trắng, không có vị gì, nhưng nó được mua bởi người đàn ông mà cô yêu nhất, nên dù nhạt vẫn hoá thành mặn mà.

Đây chính là sức mạnh của tình yêu? Không, làm gì mà thiêng liêng đến thế.

Đây là sức mạnh của việc chìm đắm trong mộng đẹp ngắn ngủi - Lạc Yên nghĩ thầm.

Sau khi ăn hết bát cháo, Âu Dực chủ động giúp cô dọn dẹp rồi đưa cô đi làm một vài thủ tục.

Trước khi ra về, Diệp Diệp - bạn thân của Lạc Yên đột nhiên nhắc nhở cô: "Yên Yên, đã hơn nửa tháng rồi mà cậu vẫn không đi làm, cậu xem xét đi, nếu không tiền lương tháng này sẽ không có đâu đấy."

Lạc Yên nhẹ gật đầu: "Tớ biết mà, tớ sẽ sắp xếp đi làm lại trong thời gian sớm nhất có thể, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, Diệp Diệp."

Diệp Diệp mỉm cười, phất phất tay, ý bảo cô nhanh chóng trở về. Lạc Yên quyến luyến nhìn Diệp Diệp một lúc rồi mới ra về.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...