Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Yên ngơ ngác, phần bụng đột nhiên truyền đến cảm giác nóng rát khiến cô kinh hoàng, may mắn là cô phản ứng nhanh nên không gây ra thương tích gì lớn, nhưng... vẫn rất đau.

Âu Dực và Lạc Yên sững sờ trước hành động của cô ta, cả Lục Duy Khiêm vốn đang thất thần cũng bị hành động này của Lạc Mạn di chuyển lực chú ý. Ngay tức khắc, cả ba người đều không hẹn mà cùng hướng ánh mắt về phía Lạc Mạn.

Người đầu tiên phản ứng sau chuyện này là Âu Dực, chỉ thấy ánh mắt anh nhanh chóng lạnh xuống, thanh âm cũng lạnh lẽo đến tột độ:.

Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y

"Lạc Mạn, bây giờ chúng ta đang ở trên một hoang đảo, ngoại trừ những thứ này ra thì không còn gì khác, em không ăn thì nhịn đi, đừng làm khó Lạc Yên."

Những lời nói lạnh lùng của anh thành công khiến Lạc Mạn tỉnh táo lại, nhớ lại hành động vừa rồi của bản thân, Lạc Mạn ngây người.

Cô ta vừa phát điên cái gì vậy...?

Cũng may là mọi chuyện chưa đi quá xa...

Nghĩ lại những lời Âu Dực vừa nói, sự tỉnh táo vừa mới có được của Lạc Mạn nhanh chóng biến mất, nói gì thì nói, cô ta vẫn không muốn chấp nhận sự thật này, bởi nó quá tàn nhẫn đối với cô ta.

Cái gì gọi là lạc vào hoang đảo? Cô ta phải ở trên cái nơi khỉ ho cò gáy này bao lâu nữa đây?

Đều tại Lục Duy Khiêm, nếu hắn không đẩy cô ta xuống nước thì mọi chuyện đã không tồi tệ như bây giờ.

Tại sao không để Lạc Yên đi chịu c.h.ế.t một mình, lại còn kéo theo cô ta làm gì? Cô ta hận, hận Lạc Yên, hận Lục Duy Khiêm, hận cả thế giới này!

"Tôi muốn trở về! Ngay bây giờ, trở về ngay bây giờ, tôi không muốn phải sống ở nơi này!" Lạc Mạn không kiềm chế được hét lên, nhưng đáp lại cô ta là ánh mắt lạnh lùng của ba người đối diện.

Âu Dực dùng chút kiên nhẫn cuối cùng để giải thích:

"Lạc Mạn, đừng nháo nữa, em phải hiểu rằng tình huống này là không lường trước được, không còn cách nào để rời khỏi nơi này, chỉ có thể tạm thời ở lại, dựa vào tài nguyên trên đảo để sống qua ngày."

Lạc Mạn vẫn không muốn tin, tiếp tục làm loạn: "Tôi không biết, tôi muốn trở về, các người phải đưa tôi trở về thành phố A bằng bất cứ giá nào!"

Nói xong, cô ta không quên trút giận lên đầu Lục Duy Khiêm:

"Đều tại anh, nếu ban đầu anh không đưa tôi đi du lịch gì đó thì bây giờ tôi đã không phải chịu đựng những điều này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-76.html.]

Lục Duy Khiêm đau đầu vô cùng, trong hoàn cảnh này, kiểu người vừa kéo chân sau lại ngang ngược như Lạc Mạn phiền phức vô cùng, hắn lại chẳng có nhiều kiên nhẫn để giải thích như Âu Dực, hắn cáu gắt:

"Cô im đi! Nếu không đừng trách tôi ra tay độc ác."

Lạc Mạn đương nhiên không sợ những lời đe doạ này, tiếp tục thách thức giới hạn chịu đựng của Lục Duy Khiêm. Chỉ thấy cô ta dùng sức đứng dậy, sau đó đến gần, bàn tay hướng đến vai Lục Duy Khiêm lay mạnh, gào thét: "Anh định làm gì? Anh dám làm gì tôi? Anh có tin rằng tôi sẽ..."

Lạc Mạn còn chưa nói xong, phía sau gáy đột nhiên đau nhói, hoá ra Lục Duy Khiêm đã không chịu nổi mà đánh ngất cô ta.

Lạc Mạn nhanh chóng ngã xuống, sau khi cô ta ngất đi, không gian yên tĩnh trở lại, lúc này Lục Duy Khiêm mới nhớ đến bên cạnh mình còn có hai người, hắn tính toán một lúc, lo lắng chuyện vừa xảy ra sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch sau này, vì vậy vội vàng lên tiếng giải thích với Âu Dực:

"A Dực, cậu đừng nghĩ nhiều, Mạn Mạn vì quá sốc nên mới như vậy, chờ đến khi tỉnh lại, cô ấy sẽ bình tĩnh thôi, cậu cũng biết cô ấy vốn rất hiểu chuyện mà."

Âu Dực gật đầu, giọng nói qua loa cho có lệ: "Tôi biết mà, được rồi, nhanh ăn đi, đừng nhắc đến chuyện này nữa."

Âu Dực nói xong liền bắt đầu ăn, trước khi ăn, anh như nhớ đến điều gì đó, đột nhiên quay sang nhìn Lạc Yên vốn vẫn luôn giữ im lặng ở bên cạnh:

"Lạc Yên, em có sao không? Đau lắm không?"

Lạc Yên lắc đầu: "Em không sao, cảm ơn đã quan tâm."

Âu Dực nhìn cô một lúc, sau khi xác định cô không nói dối mới thật sự yên tâm tiếp tục ăn. Lục Duy Khiêm ngồi ở bên cạnh, toàn bộ cảnh tượng này đều bị hắn thu vào tầm mắt, hắn trầm ngâm một lúc, cũng không biết đang suy nghĩ về chuyện gì.

Âu Dực vừa ăn vừa suy nghĩ về những chuyện vừa xảy ra, nhớ lại bộ dạng phát điên của Lạc Mạn, trong lòng anh khó tránh khỏi thất vọng.

Anh chưa từng nghĩ đến Lạc Mạn lại có một mặt khiến người ta chán ghét như thế này, cũng chưa từng nghĩ đến trong hoàn cảnh như hiện tại, người giữ được bình tĩnh nhất lại là Lạc Yên.

Tính đến thời điểm bây giờ, kể từ sau khi biết bản thân đã lạc vào hoang đảo, dường như Lạc Yên chưa từng than một lời, càng đừng nói đến việc khóc nháo như Lạc Mạn.

Không so sánh sẽ không có đau thương, đem ra đặt cạnh nhau mới nhìn thấy sự đối lập rõ rệt giữa hai người Lạc Yên và Lạc Mạn.

Nghĩ đến đây, Âu Dực bất giác thở dài.

Trong lòng anh thầm nhủ, hy vọng rằng Lạc Mạn sẽ như Lục Duy Khiêm nói, vì nhất thời không chịu nổi lên mới kích động như vậy.

Ba người bọn họ ngồi cạnh nhau, trong lòng mỗi người đều mang một suy nghĩ riêng, ngoại trừ Lạc Yên đang ngồi may quần áo ra, sau khi ăn xong thì tất cả đều đi ngủ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...