Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi nghĩ thông, mặc dù trong lòng vẫn còn buồn nhưng Âu Dực không biểu hiện ra bên ngoài, cũng không đáp lại những nói vừa rồi của Lạc Yên mà chuyển sang chủ đề khác.

Âu Dực nhìn cô, giọng điệu không có gì khác thường: "Được rồi, là tôi quá gấp gáp, nhanh lên xe đi."

Lạc Yên thấy anh không để ý, ngược lại thở phào.

Vừa rồi vì cảm xúc mất khống chế nên lời nói ra có chút quá đáng, sau khi nói xong, Lạc Yên đột nhiên thấy hơi hối hận.

Ánh mắt cô bất giác quét qua bàn tay đẫm m.á.u của anh, vẻ không nỡ trong mắt càng thêm nhiều, nói cho cùng thì người đàn ông này cũng vì cô mà bị thương

Tuy rằng anh nói chỉ là vết thương ngoài da nhưng mất nhiều m.á.u như vậy, sao có thể không đau? Sao có thể không ảnh hưởng?

Âu Dực cảm nhận được tầm mắt của cô, trong lòng có tính toán.

Anh mở cửa xe chờ Lạc Yên bước lên trước, sau đó mới vòng qua cửa xe bên kia ngồi vào bên trong, nhưng khi ngồi lên xe rồi mới phát hiện có vấn đề

Âu Dực thuận tay phải, xui xẻo là bàn tay bị thương cũng là tay phải.

Lạc Yên lại không biết lái xe, cho nên...!cục diện rơi vào tĩnh mịch, bầu không khí yên lặng đến mức tiếng hít thở cũng trở nên rõ ràng, Lạc Yên cảm nhận được, nhỏ giọng hỏi: "...!Có chuyện gì sao?"

Âu Dực đưa bàn tay bị thương của mình lên, lông mày hơi nhíu lại, biểu cảm đau đớn: "Tay bị thương, không lái xe được."

"..." Lạc Yên câm nín, cô lo cho vết thương của anh nhưng lại quên mất vấn đề này.

Có điều vừa nãy anh bảo rằng chỉ là bị thương ngoài da, sao bây giờ lại trông có vẻ thống khổ như thế?

Là vì mất m.á.u của nhiều sao?

Lạc Yên cảm thấy đau lòng, cũng vì cô...

"Trước tiên anh ngồi đây đi, tôi đi tìm người lái thuê."

"Còn nữa, những lời hồi nãy...!anh đừng để trong lòng."

"Được." Âu Dực nhẹ nhàng gật đầu, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn khuất dần, đáy mắt anh hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Xem ra khổ nhục kế có hiệu quả rất tốt.

Đến khi Lạc Yên trở về, bên cạnh cô còn có một người đàn ông ước chừng năm mươi tuổi.

Người đàn ông này là tài xế của một công ty taxi có độ phổ biến rất cao, hiện tại ông ấy đang không có khách, Lạc Yên vừa vặn bắt gặp nên hỏi thuê.

Người đàn ông đưa ra mức giá trên trời, là một người thành công trong việc đào tạo minh tinh ở giới giải trí, Lạc Yên vẫn cảm thấy tiếc tiền.

Nhưng nghĩ đến Âu Dực, cô cắn răng đồng ý.

Quả nhiên khi mang theo tài xế trở về, vẻ mặt Âu Dực càng khổ sở hơn, m.á.u tuôn ra cũng nhiều hơn trước.

Lạc Yên khẽ thở dài, may mà cô có ghé tiệm thuốc mua một số dụng cụ xử lý vết thương, nếu không đợi đến khi về đến biệt thự, số m.á.u bị mất của Âu Dực có thể tạo nên một trận lũ máu.

Lạc Yên cùng tài xế bước lên xe, Âu Dực nhường vị trí ghế lái cho tài xế, ngồi lùi về ghế sau ngay bên cạnh vị trí của Lạc Yên.

Trong lúc chờ về nhà, Lạc Yên nhìn sang Âu Dực, trên tay cầm hộp dụng cụ, cô muốn nói cô có thể xử lý vết thương tạm thời, cầm m.á.u cho anh, nhưng loay hoay mất hai phút vẫn chưa biết nên mở miệng thế nào.

Cuối cùng Lạc Yên chọn cách nói thẳng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-153.html.]

"Để tôi cầm m.á.u cho anh."

Âu Dực cầu còn không được, lập tức gật đầu.

Loại công việc như xử lý vết thương này cần phải ngồi gần nhau, hai người không thể không thu hẹp khoảng cách, trong nháy mắt Âu Dực và Lạc Yên gần nhau hơn.

Hơi thở nhẹ nhàng vương quanh chóp mũi, Âu Dực lẳng lặng nhìn người con gái đang chăm chú cắt băng gạc.

Đến khi xong xuôi, nhìn lại cánh tay bị quấn thành xác ướp của mình, khoé môi Âu Dực giật nhẹ.

Cô gái này, rõ ràng bình thường khéo tay như thế, lúc băng bó cho anh lại run rẩy hai tay, thành phẩm nhìn chẳng ra làm sao.

Nhưng anh rất thích.

...

Không hổ là tài xế của một công ty taxi có độ phổ biến cao, kỹ thuật lái xe của tài xế không thể chê vào đâu được, tìm đường đi cũng rất thông thạo, rất nhanh đã đưa Lạc Yên và Âu Dực về biệt thự.

Thanh toán tiền cho tài xế xong, Lạc Yên và Âu Dực đi vào trong biệt thự, người giúp việc Tiểu Hạnh nhìn thấy hai người, bản năng bát quái lại trỗi dậy, lén lút nhìn biểu cảm của cậu chủ nhà mình.

Vài phút sau đó, khi Lạc Yên và Âu Dực đã đi khuất, Tiểu Hạnh lấy điện thoại ra nhắn vào trong nhóm chat.

"Cậu chủ bị nghiệp quật rồi!"

...

Trí nhớ của Lạc Yên thật sự rất tốt, đã 5 năm trôi qua mà cô vẫn không quên đường đi trong căn biệt thự này.

Lạc Yên cùng Âu Dực đi lên tầng hai, đến trước cửa phòng ngủ, cả hai người dừng bước chân lại.

Lạc Yên lên tiếng trước: "Nhất Tiêu ngủ ở đâu? Tôi đến phòng thằng bé."

Âu Dực hơi khựng lại, rõ ràng không muốn để cô ngủ cùng con trai.

Thế là anh mặt không đỏ tim không đập tìm lý do giữ cô lại phòng mình: "Nhất Tiêu đã lớn rồi, để thằng bé tự lập hơn, em nên tách ra ngủ riêng với nó."

Lạc Yên suy nghĩ một lúc, cảm thấy lý do này không thuyết phục chút nào.

Cái gì mà Nhất Tiêu đã lớn rồi chứ? Thằng bé mới 4 tuổi, còn chưa học tiểu học đâu đấy!

Lại còn bảo con trai cô không tự lập, chắc hẳn Âu Dực không biết lúc ở nước ngoài, từ năm 3 tuổi Lạc Nhất Tiêu đã một mực muốn tách ra ngủ riêng.

Đêm nay vì khó xử nên cô mới muốn đến đó thôi, anh lại còn không biết ý tứ mà bôi xấu con trai cô.

Lạc Yên cực kì bất mãn: "Nếu anh không muốn nói thì thôi vậy, tôi ngủ phòng trước kia."

Phòng trước kia là phòng ngủ của cô vào 5 năm trước.

Âu Dực đột nhiên cảm thấy hối hận, vì cái gì mà hồi nãy anh không nói thẳng chứ? Bât giờ phải quanh co lòng vòng như thế này.

Không còn cách nào khác, Âu Dực chỉ có thể nhắm mắt nói bừa: "Phòng đó đã lâu rồi tôi chưa cho người dọn dẹp, hiện tại không sử dụng được đâu, em ngủ cùng phòng với tôi một đêm cũng đâu xảy ra chuyện gì đúng không?"

Lạc Yên không hề cân nhắc, từ chối ngay lập tức: "Không được! Nếu phòng kia không tiện thì đổi phòng khác, nhà anh có rất nhiều phòng."

"Phòng nào cũng không tiện."

"..." Anh có thể đừng nói dối một cách đàng hoàng chững chạc như vậy được không? Sao trước kia không ai nói cho cô là Âu Dực lại có một mặt không biết xấu hổ như vậy chứ..

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...