Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm qua chỉ là xúc động nhất thời, anh chỉ định dây dưa một chút, phát tiết bản thân đến giới hạn nhất định, không ngờ cô lại thuận theo, không có ý tứ phản kháng.

Vì vậy, mọi chuyện thuận theo lẽ tự nhiên, hai người quấn quýt nhau suốt một đêm.

Lạc Yên thuận theo anh... Có phải đối với Trần Khôn, hoặc là Mạc Khắc, cô cũng sẽ mềm mại hưởng thụ dưới thân bọn họ như vậy?

Dù sao cũng không biết được, nhưng...

Ha, nhìn xem, Lạc Yên dễ dàng trao bản thân cho anh thật đấy, đối với người đàn ông khác, hẳn là cô cũng nhiệt tình như vậy.

Là loại người anh ghét nhất...

Âu Dực đưa mắt nhìn đồng hồ, bây giờ đã là hai giờ chiều, anh chưa bao giờ thức dậy vào giờ này, hôm nay là trường hợp hiếm hoi trong đời. Điều này đủ để chứng minh đêm qua hai người đã kịch liệt như thế nào. Cập‎ nhậ푡‎ 푡r푢yện‎ nhanh‎ 푡ại‎ [‎ TrU‎ 혮Tr푢y혦n.홑햭‎ ]

Có điều... Hiện tại mọi chuyện hơi khó giải quyết.

Bây giờ hai người đã đi đến tình trạng này, mọi chuyện càng thêm rối rắm, anh muốn hoà hợp sống cùng cô một lần, nhưng mỗi khi muốn nở nụ cười với cô, trong đầu anh lại xuất hiện hình ảnh cô bé yếu ớt 12 năm trước, cả những uất ức của Lạc Mạn.

Tuy rằng anh đã tự dặn lòng không để ý chuyện quá khứ nữa, nhưng hoá ra anh vẫn không nhịn được.

Âu Dực để ý, anh rất mâu thuẫn.

Hướng giải quyết vẫn chưa có...

Âu Dực vươn người ngồi dậy, theo bản năng nhìn sang bên cạnh, tầm mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, ánh mắt vừa đánh sang, lại phát hiện không có Lạc Yên ở đâu.

Cô còn tỉnh lại trước anh sao? Có lẽ vậy, Âu Dực không nghĩ nhiều. Anh mặc lại quần áo chỉnh tề, vệ sinh đơn giản rồi bước ra khỏi phòng ngủ, đi đến phòng ăn ăn bữa sáng muộn.

Ăn sáng vào lúc hai giờ chiều, đây là lần đầu tiên Âu Dực làm loại chuyện nhảm nhí này.

Sau khi ăn xong, Âu Dực vẫn không thấy Lạc Yên đâu, mặc dù có hơi cảm thấy kì lạ nhưng anh không đa nghi, chỉ cho rằng cô có việc bận, dù sao Lạc Yên cũng ít khi ở nhà.

Cho đến đi đi vào phòng ngủ, Âu Dực mới phát hiện trên bàn có để lại một phong thư được đè bên dưới một cuốn sổ dày cộm.

Âu Dực cầm cuốn sổ lên, nhặt lấy phong thư xinh đẹp.

Một phong thư sạch sẽ, bên ngoài là nét chữ tinh tế dịu dàng, viết lên một cái tên quen thuộc.

Là Lạc Yên, cô để lại một bức thư tay.

Không biết vì sao, trong lòng Âu Dực lại dâng lên cảm giác bất an, tay anh run run mở phong thư.

Bên trong phong thư là những dòng bút uyển chuyển mang phong cách của người con gái tại vị trong trái tim anh, Âu Dực cẩn thận đọc từng chữ một, theo thời gian, sắc mặt anh ngày càng tái dần.

Nội dung bức thư như sau:

"Gửi Âu Dực, chàng thiếu niên em thầm thương trộm nhớ thuở thiếu thời.

Chàng thiếu niên em ngày nhớ đêm mong, không lúc nào em ngừng trông ngóng, không lúc nào em ngừng chờ đợi.

Chàng thiếu niên 15 tuổi với lời hứa hẹn khiến lòng người ta rung động từng hồi.

Và cả người đàn ông 28 tuổi lạnh lùng tàn nhẫn, vô tình lãnh khốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-117.html.]

Em yêu anh, em chưa từng ngừng yêu anh.

Cho dù em giả vờ lạnh nhạt, cho dù em giả vờ không để ý, trái tim em chưa bao giờ không tràn ngập hình bóng anh.

Không phải là sự ngọt ngào ôn nhu của anh, mà là cách anh đối xử với em tàn nhẫn như thế nào.

Em đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định rời đi.

Âu Dực, em chắc chắn đây là quyết định sáng suốt nhất, cũng là quyết định mù quáng nhất.

Trốn tránh thực tại, đúng là ngu ngốc phải không anh?

Chẳng sao cả, em tình nguyện ngu ngốc để không phải đau khổ vì anh nữa.

Có một sự thật, có lẽ anh không biết, cũng có lẽ anh đã biết từ lâu.

Rằng em không thích Lạc Mạn, càng không muốn anh ở bên Lạc Mạn.

Bởi vì sao ư? Bởi vì cô ấy đã cướp mất người đàn ông em yêu, bằng thân phận vốn là của em.

Cô ấy đâu phải là bé gái đã mạo hiểm cứu anh năm đó? Cô ấy thậm chí còn không biết năm xưa anh có hình dáng thế nào, nhưng em thì nhớ rất rõ.

Chàng thiếu niên tuấn tú khôi ngô bị người ta rượt đuổi, ban đầu lạnh lẽo, sau cùng ấm áp tựa như ánh mặt trời.

Sự ấm áp nhất thời của anh trở thành dấu ấn khó phai, khiến em dành ra 12 năm chờ đợi trong hi vọng.

Đáp lại em là sự đau khổ đến tột cùng.

Không sao, vì cuối cùng em đã rời đi, đau hay không đau còn quan trọng gì nữa?

Một trái tim, một cơ thể, em đều đã trao cho anh.

Lạc Mạn rất xuất sắc, nên anh sống cùng người anh yêu thật tốt, đừng tìm em, xem như dành cho em sự tôn trọng cuối cùng.

Em sẽ trở lại, vào một ngày mà em cho rằng hai chúng ta không còn vấn vương nhau.

Âu Dực, tạm biệt.

Yêu anh như thuở ban đầu."

Âu Dực, tạm biệt.

Yêu anh như thuở ban đầu.

Bàn tay Âu Dực run run, đọc đi đọc lại hai dòng cuối cùng không biết bao nhiêu lần.

Đôi mắt anh đỏ hoe, gắt gao nhìn chằm chằm trang giấy.

Nội dung bức thư không dài không ngắn, nhưng từng con chữ lại đánh mạnh vào trái tim anh, khiến Âu Dực cảm thấy trời đất như quay cuồng.

Lần đầu tiên anh xuất hiện cảm xúc hối hận.

Cô đã đi rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...