Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 174

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Mạn che miệng bật cười: "Em nghĩ rằng em có thể quang minh chính đại cướp được Âu Dực ư? Muốn có được tất cả, em phải liều mạng một lần."

"Không được... Tôi không thể làm như thế... Nếu như, nếu như bị phát hiện..." Giọng Lâm Y Y run run, có thể thấy được cô ta thật sự sợ hãi.

Lạc Mạn rất không hài lòng với phản ứng này của Lâm Y Y, có điều cô ta vẫn không từ bỏ, tiếp tục dụ dỗ: "Y Y, nghe lời chị, chỉ khi Lạc Yên c.h.ế.t đi thì em mới có cơ hội, em phải suy tính thiệt hơn thật kĩ!"

Lâm Y Y vẫn còn run rẩy: "Chị chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ..."

Lạc Mạn buông lời hứa hẹn: "Chắc chắn sẽ không để em phải liên lụy."

Lâm Y Y cuối cùng cũng đưa ra quyết định: "Vậy... vậy tôi đồng ý làm theo lời chị nói."

Lạc Mạn có được đáp án mà mình mong muốn thì vui vẻ nở nụ cười, cô ta căn dặn Lâm Y Y một lúc, đưa cho Lâm Y Y một gói bột thuốc màu trắng rồi xoay người bước đi.

Cùng lúc đó, ở biệt thự nhà Âu Dực.

Trên bàn ăn, Lạc Yên và Âu Dực ngồi cạnh nhau, đối diện hai người là Lạc Nhất Tiêu với vẻ mặt lạnh lùng của một ông cụ non. Cậu nhìn ba ba đang gắp thức ăn cho mẹ mình, biểu cảm khó chịu ra mặt, âm dương quái khí nói một câu:

"Ba, ba để yên cho mẹ ăn đi, không cần phải ngày nào cũng gắp thức ăn cho mẹ đâu."

Âu Dực không thèm để ý đến cậu nhóc, vẫn tiếp tục gắp thức ăn cho Lạc Yên, thấy cô đỏ mặt còn vô tội tỏ vẻ quan tâm hỏi một câu: "Tiểu Lạc, em sốt sao?"

Lạc Yên liếc mắt trừng anh, trong lòng thầm mắng người đàn ông này không biết xấu hổ, ngay trước mặt con trai lại dám rải "cơm tró", còn mặt dày hỏi cô có sốt hay không.

Âu Dực biết trong lòng Lạc Yên đang thầm mắng mình, anh cong môi cười gợi đòn, cố tình hỏi lại một lần nữa: "Tiểu Lạc, sao hai má em đỏ như vậy, có cần đến bệnh viện không?"

Lạc Yên quả thật không chịu nổi nữa: "Âu Dực, anh câm miệng! Đến bệnh viện cái đầu anh!"

Âu Dực thấy cô sắp phát hoả, cuối cùng cũng biết điều dừng lại, khoé môi anh vẫn còn mang theo ý cười, anh nhìn khuôn mặt cau có của cậu con trai đang ngồi đối diện, suy nghĩ một lúc rồi không tình nguyện gắp cho cậu một cọng rau, còn không quên diễn vai ân cần của một người cha:

"Nhất Tiêu, con cũng ăn đi cho nhanh lớn."

Lạc Yên ngồi bên cạnh chỉ biết câm nín, nếu không phải cọng rau trên đũa anh quá mức mảnh mai, dựa vào ánh mắt hiền từ kia, có lẽ cô cũng tin là anh gắp thức ăn cho con trai thật.

Mà Lạc Nhất Tiêu ngồi bên cạnh, trong đầu chỉ còn lại hai từ: bỉ ổi!

Cứ như vậy, một nhà ba người trong bầu không khí rộn ràng ăn hết bữa tối, sau khi ăn xong, Lạc Yên theo thói quen đem bát đũa đến bồn rửa bát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-174.html.]

Lạc Nhất Tiêu và Âu Dực ngồi trên bàn ăn, khi Lạc Yên vừa rời khỏi phòng khách, Âu Dực lập tức lạnh mặt xuống, Lạc Nhất Tiêu cũng thu lại nét tinh nghịch, không khí giữa hai cha con bây giờ giống như kẻ địch.

Nhân lúc Lạc Yên không có ở đây, Âu Dực cất giọng dụ dỗ: "Nhất Tiêu, con phải hiểu là ba và mẹ cần không gian riêng tư, sau này con không nên cứ dính lấy mẹ như thế hiểu không?"

Lạc Nhất Tiêu bĩu môi: "Ba không nghe người ta nói sao, trẻ con cần ở bên mẹ mình nhiều hơn, con chỉ mới năm tuổi, con cũng là trẻ con."

Âu Dực nhìn Lạc Nhất Tiêu bằng ánh mắt uy hϊếp, Lạc Nhất Tiêu cũng không chịu thua kém, thừa hưởng khí chất từ anh, cậu cũng mở to mắt nhìn lại.

Hai cha con cứ thế bốn mắt nhìn nhau, đến khi Lạc Yên đi từ phòng bếp vào thì bắt gặp cảnh tượng này, cô đưa tay đỡ trán, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

Trời ạ... Biết bao giờ hai con người này mới thôi ấu trĩ đây? Người ngoài nhìn vào còn tưởng là kẻ địch.

Lạc Yên bất lực, giống như những ngày khác, cô chỉ có thể đứng ra: "Được rồi, Âu Dực, anh có thấy xấu hổ không? Lại đi chấp nhất với một đứa bé năm tuổi, em thật sự hết nói nổi anh rồi!"

Lạc Nhất Tiêu nghe xong lời cô nói, đôi mắt bực bội lập tức vụt sáng lên rồi nhìn sang phía Âu Dực như muốn nói rằng cậu vẫn được mẹ thiên vị.

Mặt Âu Dực đen như đ.í.t nồi, anh ghen tị c.h.ế.t rồi! Ngày nào vợ anh cũng đứng về phía thằng nhóc này!

Nhưng cuối cùng, Âu Dực chỉ có thể chịu thua, hậm hực cùng Lạc Yên đi lên phòng.

Anh tự an ủi bản thân ở trong lòng, không sao, dù vợ anh thiên vị con trai nhưng người được ngủ cùng phòng với cô vẫn là anh, như vậy đã rất tốt rồi.

Nghĩ như thế, Âu Dực cảm thấy cũng đỡ ghen ghét với con trai hơn phần nào, anh nhìn theo dáng người mảnh mai của Lạc Yên, ý cười trong mắt càng thêm rõ ràng, hai người cứ như vậy đi lên phòng ngủ.

Bước vào phòng, Âu Dực ôm lấy cô từ phía sau, đầu dụi dụi vào cổ cô với ý đồ "đòi nợ", Lạc Yên lại không thèm đếm xỉa đến anh, cô đẩy nhẹ anh ra, một lời cũng không nói, chuyên tâm nghiên cứu kịch bản mới.

Đối với sự hời hợt của cô, Âu Dực rất bất mãn, anh nhíu mày tỏ vẻ không cam lòng: "Tiểu Lạc, em còn chưa trả nợ tôi đâu..."

Lạc Yên nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt cô dần dần di chuyển xuống, nhìn thấy nơi đang ngóc cao đầu của Âu Dực, cô khẽ thở dài: "Âu Dực, hôm nay không được rồi, ngày mai em có chuyến bay đến thành phố M, Lâm Y Y quay phim ở đó, hôm nay là ngày đầu tiên cô ấy đóng vai chính nên em phải đến hỗ trợ cô ấy."

"Lâm Y Y gì đó còn quan trọng hơn cả tôi sao?" Âu Dực ủy khuất nói.

Lạc Yên giật giật khóe môi giải thích: "Không phải đâu, chỉ là cô ấy không có kinh nghiệm, còn cần em hướng dẫn."

"Vậy để ngày mai tôi đi cùng em, dùng trực thăng riêng sẽ tốt hơn đi máy bay rất nhiều." Âu Dực cân nhắc một lúc rồi nói.

"Không được!" Lạc Yên nghe xong, không chút do dự lập tức từ chối.

Dùng trực thăng riêng ư? Có mà cô muốn gây chú ý đến toàn bộ thành phố M mới đồng ý đề nghị điên rồ này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 174

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 174
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...