Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luôn Bên Cạnh Anh

Chương 136

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Nhất Tiêu căm hận nhìn Vương Sâm một lúc, sau đó lưu luyến rời đi.

Cậu không dám đặt mẹ ra khỏi tầm mắt ngay, đến tận khi chứng kiến mẹ đi vào nhà vệ sinh dưới sự cười cợt của Vương Sâm, cậu mới tạm yên tâm đi tìm bọn trẻ.

Lạc Nhất Tiêu tìm đến đám đông có nhiều trẻ con nhất, cũng không tính bắt chuyện bọn chúng, cậu chỉ đứng một bên nhìn bọn chúng chơi đùa, một bộ khinh thường cùng bọn chúng làm trò trẻ con này.

Lạc Nhất Tiêu tựa người vào cửa xe ô tô gần đó, bộ vest dành cho trẻ con mang lên người cậu khiến cậu trông khác hẳn những đứa trẻ mang yếm jean hay váy công chúa khác.

Lạc Nhất Tiêu có cha và mẹ đều thuộc hàng ngũ nhan sắc cực phẩm, cậu kế thừa gen của hai người, ngũ quan không cần phải nói, đẹp đến mức khiến người đối diện không dứt mắt ra được, dáng người của cậu cũng giống ba mình, cao hơn hẳn những đứa trẻ đồng trang lứa khác.

So với đám choai choai kia, cậu bắt mắt và nổi bật hơn rất nhiều, các cô bé đang chơi đùa cũng lần lượt chú ý đến cậu.

Lạc Nhất Tiêu chỉ nũng nịu khi đứng trước mặt mẹ mình, đối với người ngoài, cậu không khác Âu Dực là bao, vẻ mặt lạnh tanh cùng biểu cảm hững hờ khiến cậu càng hút mắt các bé gái.

Các bé gái ở đây bị khí chất "lạnh lùng" của cậu hấp dẫn, một vài người thậm chí đã nghỉ việc chơi đùa để nhìn ngắm cậu.

Tình hình hiện tại không khác lúc ở trường là bao.

Lạc Nhất Tiêu xinh trai, đương nhiên được các bé gái yêu mến, nhưng các bé trai khác vốn được bọn con gái vây quanh, nay lại thấy các em gái dễ thương bị Lạc Nhất Tiêu cướp mất sự chú ý, tức khắc nổi m.á.u ghen tị.

Dù sao cũng đều là trẻ con, cảm xúc gì cũng không che giấu được, sự ganh ghét của bọn con trai, Lạc Nhất Tiêu đều nhìn ra, có điều cậu không để tâm, dù sao đám người này cũng không quan trọng.

Chỉ là... Có một việc ngoài ý muốn xảy ra.

"Lạc Nhất Tiêu! Mày đừng có giả vờ giả vịt, đồ mồ côi ba, đồ không có ba, đồ rác rưởi bị ba bỏ rơi!"

Nghe thấy hai chữ "mồ côi" cùng giọng nói quen thuộc, ánh mắt Lạc Nhất Tiêu trầm xuống, cậu nhóc lạnh lùng nhìn người vừa cất giọng, là một bé trai mũm mĩm mập mạp, cũng là kẻ thường xuyên bắt nạt cậu ở trường - Vương Tuấn.

Hơ... Không nghĩ ở nơi này cũng gặp được người quen.

Lạc Nhất Tiêu vẫn tiếp tục làm lơ, trong suy nghĩ của cậu, kẻ râu ria không xứng đáng để cậu đặt vào trong lòng.

Nhưng phản ứng này của cậu lọt vào mắt các bé trai lại trở thành ngầm thừa nhận.

Các bé trai ở đây vốn đã không ưa cậu ngay từ khi cậu xuất hiện, ai bảo cậu xuất sắc hơn bọn chúng, thu hút con gái hơn bọn chúng chứ? Nhưng vì nể mặt đám con gái, không ai dám công khai nói mình ghét cậu, có điều bây giờ bọn chúng đã có lý do.

Lạc Nhất Tiêu mồ côi ba.

Đối với đám trẻ, đây không phải là một chi tiết đáng để cảm thông, ngược lại là một lý do để bọn chúng trêu chọc cậu.

"Lạc Nhất Tiêu, ba mày ghét mày rồi, chắc chắn là do mày không đủ ngoan."

"Có phải do mày quá xấu xa nên ba mày mới không cần không?"

"Chắc là vậy rồi, loại người chỉ biết nấp sau lưng con gái, để con gái ra mặt bênh vực như mày thì ai mà cần chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/luon-ben-canh-anh/chuong-136.html.]

"Mẹ mày chắc phải làm ra chuyện gì có lỗi nên ba mày mới vứt bỏ hai mẹ con mày đấy."

"Ba tao nói mẹ mày là thứ người không ra gì, còn nói sớm muộn gì cũng làm mẹ mày khóc lóc cầu xin, có phải mẹ mày làm cái nghề... cái nghề mà nằm lên giường chờ đàn ông đến không?"

Một đám trẻ con loắt choắt, lại có thể nói ra những lời lẽ khó nghe đến thế, không biết người lớn trong nhà dạy dỗ kiểu gì.

Lạc Nhất Tiêu vốn đã quen với kiểu bàn tán thế này, cậu dự định làm lơ, nhưng khi nghe đến hai câu cuối cùng, cậu lại không nhịn được nữa.

Lạc Nhất Tiêu siết chặt tay, lao đến trước mặt Vương Tuấn - người vừa nói ra những lời lẽ bẩn thỉu ác độc kia, chưa tới một giây sau, một cú đ.ấ.m đã rơi trên khuôn mặt mập ú toàn thịt của cậu ta.

"Aaaaaaaa!"

"Lạc Nhất Tiêu, mày chán sống rồi!"

Hai đứa trẻ lao vào đánh nhau, đám con trai còn lại nhìn một lúc, sau đó cùng nhau xông vào trợ giúp Vương Tuấn.

Trông bọn chúng có vẻ mập mạp to con, vừa nhìn còn tưởng Lạc Nhất Tiêu không phải là đối thủ, ai ngờ đám trẻ con này chỉ được cái xác, chẳng có chút sức lực gì.

Một mình Lạc Nhất Tiêu và bốn bé trai to xác đánh nhau, chưa đến mười phút sau, cả đám đã đo đất.

Lạc Nhất Tiêu phủi tay, khẽ thở ra, giọng nói trẻ con nhưng không có chút độ ấm: "Về bảo người lớn giáo dục lại đi, tao còn nghe lời này một lần nào nữa thì tao không đánh nhé như hôm nay đâu."

Đám trẻ con không cam tâm nhìn cậu, nhưng đánh không lại, bọn chúng cũng không thể làm được gì.

Đúng lúc này, từ trong đại sảnh có một người phụ nữ mập mạp bước ra, Vương Tuấn vừa nhìn thấy bà ta, lập tức hét lên:

"Mẹ! Mẹ mau lại đây, thằng dã chủng này đánh bọn con!"

Trương Mẫn vừa nghe thấy con trai cưng gọi thì lập tức nhìn sang, nhìn thấy một thân bầm tím của con trai mình, bà ta hốt hoảng chạy đến.

"Con trai, là ai làm con ra nông nỗi này!"

Vương Tuấn chỉ tay vào mặt Lạc Nhất Tiêu: "Là nó! Nó đánh bọn con!"

Trương Mẫn nhìn lên theo hướng con trai cưng chỉ, phát hiện người đánh con trai mình là một bé trai tuấn tú, còn rất quen mắt.

Nếu như bà ta không nhớ nhầm, vậy thì đây chính là con trai của con hồ ly tinh lẳng lơ Lạc Yên vừa câu dẫn chồng bà ta kia.

Vương Sâm là chồng Trương Mẫn, hầu hết tiền bà ta tiêu đều là do Vương Sâm cấp do, chính vì vậy, bà ta không dám ý kiến gì với Vương Sâm.

Thường ngày Vương Sâm dẫn gái về nhà ân ái, bà ta biết hết, cũng cay cú lắm, nhưng chỉ có thể nhắm mắt cho qua. Hôm nay thấy chồng mình có ý tứ với Lạc Yên, Trương Mẫn đã sớm ngứa mắt, bây giờ tìm được đối tượng để trút giận, Trương Mẫn sao có thể bỏ qua?

"Chát!"

Một cái tát rơi trên khuôn mặt tuấn tú của Lạc Nhất Tiêu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luôn Bên Cạnh Anh
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...